Ma Hoàng Viết Cương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ma Hoàng Viết Cương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

- Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là biểu cảm

Câu 2 :

- Tring đoạn trích, sự khốn khổ được thể hiện qua những chi tiết, hình ảnh sau :

+ Thiên tai, lụt lội :" Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở "

+ Cái đói :" Anh em con chịu đói suốt ngày tròn / Trong chạng vạng ngồi co ro bậu cửa / Có gì đâu mà nhóm lửa. "

Câu 3 :

- Biện pháp tu từ ẩn dụ được sử dụng trong câu thơ : " Tới vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương "

- Tác dụng

+ Làm giảm bớt sự đau thương, mất mát đau đớn khi đối diện với cái chết. Đồng thời, gợi lên sự nhỏ bé, khiêm nhường của nấm mồ mẹ giữa thiên nhiên bao la

+ Thể hiện nỗi đau xót nghẹn ngào, sự bất lực của người con khi âm dương cách biệt. Tiếng lòng của con dù thiết tha đến mấy cũng không thể chạm tới thế giới bên kia, khẳng định nỗi nhớ thương vô hạn và sự hiếu thảo của người con đối với mẹ.

Câu 4 :

Dòng thơ "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn" là một trong những nét vẽ ám ảnh và giàu sức gợi nhất trong thi phẩm của Vương Trọng, khắc họa trọn vẹn chân dung người mẹ trong những "năm khốn khó". Hình ảnh "gánh gồng" vốn là biểu tượng quen thuộc cho sự tảo tần, lam lũ của người phụ nữ Việt Nam, nhưng khi kết hợp với tính từ "xộc xệch", câu thơ bỗng trở nên trĩu nặng suy tư. Từ láy "xộc xệch" không chỉ gợi tả dáng đi liêu xiêu, không vững chãi của mẹ dưới sức nặng của đôi quang gánh thực tại (ngô, khoai), mà còn ẩn dụ cho sự nghiệt ngã của số phận và cái đói đang đè nặng lên vai gầy. Đặc biệt, nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác trong cụm từ "xộc xệch hoàng hôn" đã nâng tầm ý nghĩa của câu thơ: mẹ không chỉ gánh thực phẩm mưu sinh, mà như đang gánh cả bóng tối, gánh cả sự khắc nghiệt của thời gian và một kiếp người lầm lũi. Hình ảnh mẹ hiện lên giữa buổi hoàng hôn nhập nhẹm vừa gợi sự tàn tạ, mệt mỏi, vừa tôn vinh sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ của người mẹ – người duy nhất chắt chiu những niềm hy vọng nhỏ nhoi để nuôi nấng đàn con đi qua cơn đói khát của cuộc đời.

Câu 5 :

Thông điệp tâm đắc nhất mà em rút ra từ đoạn trích trên là : Sự thấu hiểu và lòng biết ơn đói với sự hy sinh của cha mẹ

​Lí do lựa chọn: Cuộc đời mỗi người đều được nuôi dưỡng bằng những giọt mồ hôi và sự hy sinh thầm lặng của mẹ cha, đặc biệt là trong những giai đoạn ngặt nghèo của lịch sử ("năm khốn khó"). Đoạn trích nhắc nhở chúng ta rằng, sự trưởng thành của con cái chính là sự bào mòn sức lực của cha mẹ. Đừng đợi đến khi "âm dương cách biệt", khi tiếng lòng không còn "vang vọng" tới nơi cha mẹ nằm mới xót xa, mà hãy trân trọng, yêu thương và đền đáp công ơn ấy ngay khi còn có thể. Thông điệp này có giá trị thức tỉnh mạnh mẽ đối với thế hệ trẻ hôm nay về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn".