Nguyễn Lê Hà My
Giới thiệu về bản thân
Vào năm lớp hai , em đã có một trải nghiệm khá buồn với bạn thân em, khiến em rất ân hận về điều ấy, em chỉ mong rằng bạn ấy không nhớ về điều đó, quên hoàn toàn luôn vì em không muốn bạn ấy nhớ lại cái khoảnh khác đáng xấu hổ ấy nữa
Năm lớp hai, lúc ấy là vừa ăn trưa xong, thường thường khi ăn xong sẽ có một khoảng thời gian để chơi, em cũng rất hay đi chơi vào khoảng ấy, nhưng vào một hôm, có một bạn khóc, em và vài bạn khác ra dỗ dành bạn ấy, sau 1 hồi bạn ấy cũng nín và đi chơi.
Em đang đi dạo quanh sân, thấy bạn ấy, em ra hỏi han xem bạn ổn hơn chưa, nói chuyện một hồi bạn đi chỗ khác, bây giờ em mới biết bạn thân em đứng cạnh, em định ra nói chuyện mà bạn ấy nói: "Cậu đi đâu mà tớ tìm cậu hơn 20 phút tớ mới thấy?, cậu còn không chú ý là tớ đứng cạnh, bơ tớ, nói chuyện với bạn khác", rồi bạn ấy giận em không thèm nói chuyện.
Khi đi ngủ trưa , em rất ân hận và buồn vì đã bỏ bê bạn ấy, em nghĩ rằng tình bạn này liệu rằng có kết thúc tại đây không?. Thậm chí em mải mê nghĩ quá mà ngủ được rất ít, chắc chỉ khoảng 15-30 phút là em ngủ thôi.
Chiều dậy, bạn ấy vẫn giận em, em cũng vẫn còn khá ân hận, em đã giải thích cho bạn và bạn ấy cũng đã tha em. Sau đó đã thân thân như vụ ấy chưa bao giỡ xảy ra, như là lúc ấy hoàn toàn nằm trong giấc mơ của em, không có thật.
Và bây giờ, dù cả hai khác lớp, nhưng vẫn rất thân nhau, vào mỗi chủ nhật thì đạp xe đi dạo cùng nhau, không thiếu ngày nào. Em tin rẳng là tình bạn của em và bạn ấy sẽ không bao giờ kết thúc, mãi mãi theo thời gian
1:Văn bản trên thuộc thể loại Truyện đồng thoại
2:Hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh mùa hè nắng gắt, mưa dông
3:Lớn lên: Khi con người hoặc sinh vật gì đó sinh trưởng, lớn dần theo thời gian; Xù xì: Gồ ghè, không bằng phẳng
4:Nhân vật"tôi" thể hiện được đặc điểm là: được nhân hóa, có tích cách của con người cũng có thể hiện đặc tính vốn có của hạt dẻ gai
5: Em rút ra được bài học là: Dù như thế nào, chúng ta cũng phải rời xa khỏi vòng tay ấm áp của mẹ để đi theo một con đường mới