Đặng Thị Hằng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Thị Hằng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

C1

Trong truyện ngắn "Bởi yêu thương", Nguyễn Ngọc Tư đã chạm đến những góc khuất tinh tế nhất của tâm hồn con người thông qua ngòi bút đậm chất Nam Bộ. Nét đặc sắc nhất về nội dung của tác phẩm chính là sự tôn vinh sức mạnh cảm hóa kỳ diệu của lòng vị tha và tình người chân thành. Câu chuyện không xây dựng những tình huống kịch tính, gai góc mà len lỏi vào lòng độc giả bằng những chi tiết đời thường, giản dị nhưng đầy ám ảnh. Tác giả đã khéo léo khắc họa rằng, mọi lỗi lầm hay sự khô héo trong tâm hồn đều có thể được chữa lành, "bởi yêu thương" chính là sợi dây liên kết bền chặt nhất giữa người với người. Tác phẩm còn thể hiện cái nhìn nhân đạo sâu sắc của nhà văn khi luôn tìm thấy hạt ngọc tâm hồn ẩn sau vẻ ngoài thô mộc, lam lũ của những con người miền sông nước. Qua đó, truyện nhắn nhủ chúng ta hãy nhìn cuộc đời bằng đôi mắt của sự thấu hiểu và trái tim của lòng trắc ẩn để cuộc sống trở nên nhẹ nhàng, bao dung hơn.


C2

Trong nhịp sống hối hả của thời đại 4.0, khi công nghệ dần chiếm lĩnh mọi không gian, giá trị của tình yêu thương lại càng trở nên trân quý và cần thiết hơn bao giờ hết. Tình yêu thương không chỉ là một khái niệm trừu tượng mà là sự đồng cảm, sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau giữa con người với con người. Trước hết, tình yêu thương là sợi dây gắn kết giúp chúng ta vượt qua những rào cản của sự ích kỷ và vô cảm. Giữa một thế giới mà người ta dễ dàng "kết nối" qua màn hình nhưng lại xa cách về tâm hồn, một ánh mắt thấu hiểu, một cái nắm tay khích lệ hay một hành động thiện nguyện nhỏ bé cũng đủ để sưởi ấm những mảnh đời bất hạnh. Tình yêu thương giúp xoa dịu nỗi đau, tiếp thêm sức mạnh để mỗi cá nhân vươn lên trong nghịch cảnh, đồng thời tạo nên một cộng đồng nhân văn, bền vững. Hơn nữa, trao đi yêu thương cũng chính là lúc chúng ta nhận lại sự thanh thản và hạnh phúc trong tâm hồn. Khi biết sống vì người khác, cái "tôi" nhỏ bé sẽ hòa mình vào cái "ta" chung rộng lớn, giúp cuộc sống trở nên ý nghĩa và bớt đơn điệu. Chúng ta đã từng chứng kiến những đợt cứu trợ thiên tai thần tốc, những "ATM gạo" hay "bếp ăn 0 đồng" – đó chính là minh chứng sống động cho sức mạnh lan tỏa của tình người trong xã hội hiện nay. Tuy nhiên, thật đáng buồn khi vẫn còn một bộ phận người trẻ đang dần trở nên thờ ơ, sống thực dụng và khép kín. Họ mải mê với những giá trị ảo mà quên đi việc vun đắp những tình cảm thực tế quanh mình. Tình yêu thương trong cuộc sống hiện đại không cần phải là điều gì quá lớn lao; nó bắt đầu từ việc yêu thương gia đình, lễ phép với người già và biết rung động trước nỗi đau của đồng loại. Tóm lại, tình yêu thương chính là "nguồn nhựa sống" quý giá giúp con người giữ vững bản ngã nhân văn giữa dòng đời xô bồ. Hãy mở rộng trái tim để yêu thương và được yêu thương, bởi đúng như ai đó đã nói: "Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực, mà là nơi thiếu vắng tình thương."

C1 thể loại:Truyện ngắn

C2

Người kể chuyện trong văn bản là người kể chuyện toàn tri (ngôi thứ ba). Lý do: Người kể giấu mặt, không tham gia vào câu chuyện nhưng lại thấu hiểu được suy nghĩ, cảm xúc và ước mơ thầm kín của nhân vật San (như việc San ước mơ trở thành đào hát, hay cảm nhận của San về vai "má").

C3

Trong đoạn văn trên, có hai thành phần chêm xen tiêu biểu: Thành phần 1: Ừ, trở thành đào hát Thành phần 2: (như mấy tuồng cải lương bây giờ hay hát) 2. Tác dụng Đối với thành phần "Ừ, trở thành đào hát": Thể hiện sự xác nhận, tự nhủ hoặc một dòng suy nghĩ miên man của nhân vật San. Giúp lời văn trở nên gần gũi, giống như lời nói tự nhiên, bộc lộ trực tiếp tâm trạng và ước mơ bình dị của nhân vật. Đối với thành phần nằm trong ngoặc đơn: Bổ sung thông tin: Giải thích rõ hơn về kiểu nhân vật "người mẹ" (người mẹ nghèo bị hắt hủi hay người mẹ giàu tàn nhẫn) thường xuất hiện trong các vở cải lương thời bấy giờ. Tạo sự kết nối: Giúp người đọc dễ dàng hình dung ra bối cảnh văn hóa và nguồn gốc của những suy nghĩ, mơ ước mà nhân vật San đang có.

C4

Đoạn văn sử dụng điểm nhìn từ nhân vật San (điểm nhìn bên trong), kết hợp với người kể chuyện ngôi thứ ba. Tác dụng Đi sâu vào thế giới nội tâm: Điểm nhìn này cho phép người đọc thấu hiểu trực tiếp những nỗi buồn, sự trăn trở và khao khát của San. Những câu như "ngủ là khỏi thấy lòng buồn", "má hy sinh cho cái phận bèo bọt này chi không biết" thể hiện sự tự ý thức về hoàn cảnh éo le của mình. Tăng tính biểu cảm và chân thực: Thay vì chỉ quan sát từ bên ngoài, việc đặt điểm nhìn vào nhân vật giúp câu chuyện trở nên cảm động hơn. Người đọc cảm nhận được sự nhỏ bé, đáng thương nhưng cũng đầy nghị lực của San khi chọn cách "ngủ" để trốn tránh thực tại và tìm đến ước mơ qua những giấc chiêm bao. Thể hiện chủ đề tư tưởng: Điểm nhìn này nhấn mạnh vào số phận của những con người nhỏ bé trong xã hội, qua đó bộc lộ niềm cảm thông sâu sắc của tác giả đối với những mảnh đời "bèo bọt" nhưng vẫn giữ cho mình một ước mơ riêng.

C5

Đoạn văn ngắn nhưng chứa đựng nhiều nỗi niềm, gợi cho người đọc những cảm xúc sâu sắc: Sự đồng cảm với thân phận "bèo bọt": Hình ảnh nhân vật San tìm đến giấc ngủ để "khỏi thấy lòng buồn" gợi lên một cuộc sống bế tắc, đầy những nỗi lo toan và sự cô đơn. Cụm từ "phận bèo bọt" cho thấy sự tự ý thức về số phận nhỏ bé, lênh đênh của những người phụ nữ trong xã hội. Sự trân trọng những ước mơ bình dị: Chi tiết San ngủ để "mơ thấy mình trở thành đào hát" thể hiện khao khát được sống một cuộc đời khác — rực rỡ và ý nghĩa hơn thực tại buồn tẻ của một người phục vụ quán vắng. Lối sống "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn": Dù sống trong môi trường phức tạp (nơi có bài bạc, số đề, ăn diện...), San vẫn chọn cách tách mình ra, giữ lấy sự tĩnh lặng cho riêng mình. Điều này gợi suy nghĩ về sự giữ gìn nhân cách và tâm hồn trong những hoàn cảnh khó khăn. Nỗi buồn man mác về kiếp người: Đoạn văn để lại một dư vị buồn thương về những kiếp người nhỏ bé ở vùng sông nước, nơi những hy sinh của người mẹ ("má hi sinh") đôi khi không thể thay đổi được cái vòng quẩn quanh của nghèo khó và cô đơn.


Câu 1

Trong guồng quay hối hả của xã hội 4.0, lối sống chủ động đã trở thành một yếu tố then chốt định vị giá trị của mỗi cá nhân. Sống chủ động không chỉ đơn thuần là việc tự mình thực hiện các công việc mà còn là sự sẵn sàng trong tư duy, luôn làm chủ tình huống và quyết liệt với mục tiêu của chính mình. Tầm quan trọng của nó thể hiện rõ nhất qua khả năng nắm bắt cơ hội; bởi cơ hội thường chỉ đến trong tích tắc, nếu không chủ động vươn tới, chúng ta sẽ mãi là người đến sau. Hơn nữa, sự chủ động giúp con người tôi luyện bản lĩnh, giữ được thái độ bình tĩnh để tìm ra giải pháp tối ưu trước những biến số bất ngờ của cuộc đời. Thay vì thụ động chờ đợi sự sắp đặt của hoàn cảnh, người chủ động sẽ tự kiến tạo nên con đường riêng, từ đó lan tỏa năng lượng tích cực đến cộng đồng. Ngược lại, lối sống ỷ lại sẽ chỉ khiến chúng ta trở nên mờ nhạt và sớm bị đào thải. Vì vậy, mỗi bạn trẻ cần học cách tự chịu trách nhiệm và không ngừng vươn lên để làm chủ định mệnh của mình.

Câu 1

Thất ngôn bát cú Đường luật

Câu2

Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả bao gồm: "Một mai, một cuốc, một cần câu", "Thu ăn măng trúc, đông ăn giá", "Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao", và "Rượu, đến cội cây, ta sẽ uống

Câu 3

Tác dụng của biện pháp liệt kê: Gợi tả cuộc sống lao động, sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, giản dị, gần gũi với thiên nhiên của tác giả. Nhấn mạnh sự tự do, tự tại, thanh nhàn, không bị ràng buộc bởi danh lợi hay cuộc sống xô bồ nơi quan trường. Thể hiện quan niệm sống cao đẹp, vượt lên trên những ham muốn vật chất, giữ cốt cách thanh cao của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Kết hợp với điệp từ "một" và nhịp thơ chậm rãi (2/2/3), biện pháp liệt kê tạo nên âm điệu nhẹ nhàng, thư thái, gợi tả một cuộc sống yên bình, thong dong.

Câu 4

Quan niệm "dại khôn" của tác giả có sự đảo ngược so với lẽ thường. Theo lẽ thường, "khôn" là tìm nơi đông đúc, bon chen để mưu cầu danh lợi, còn "dại" là sống ở nơi vắng vẻ, tránh xa sự đời. Tuy nhiên, Nguyễn Bỉnh Khiêm lại đưa ra một quan niệm khác biệt. Tác giả tự nhận mình là "dại" để tìm nơi vắng vẻ, sống cuộc sống thanh thản, giữ cho nhân cách thanh cao, trong sạch, tránh xa vòng danh lợi, thị phi. Ngược lại, tác giả cho rằng những người "khôn" là những người chạy theo danh lợi, bon chen nơi chốn lao xao, đầy cạm bẫy, vinh nhục lẫn lộn. Qua đó, Nguyễn Bỉnh Khiêm thể hiện triết lí sống của một bậc trí giả: lánh đục tìm trong, giữ sự thanh cao cho tâm hồn giữa xã hội đầy biến động.

Câu 5

Qua văn bản bài thơ "Nhàn", người đọc cảm nhận rõ nét vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm, một bậc hiền triết với lối sống thanh cao, thoát tục. Ông chủ động lựa chọn cuộc sống "nhàn" nơi vắng vẻ, hòa mình vào thiên nhiên với những thú vui dân dã như "Thu ăn măng trúc, đông ăn giá/ Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao", tránh xa chốn quan trường bon chen, đầy danh lợi. Thái độ "Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ/ Người khôn, người đến chốn lao xao" bộc lộ trí tuệ uyên thâm, cái "dại" thực chất là cái "khôn" của người có tầm nhìn xa, coi thường phú quý, danh vọng. Nhân cách ấy toát lên sự tự tại, giữ cốt cách trong sạch, không bị ràng buộc bởi những giá trị vật chất phù phiếm, xem "phú quý, tựa chiêm bao".

null?x:0)){let y;v+=(y=f==null?void 0:f.offsetHeight)!=null?y:60}p(d,A-v)}}var B=t;if(document.getAnimations){var C=B.querySelector(".mNfcNd"),D;for(const e of((D=C)==null?void 0:D.getAnimations())||[])if(e.animationName==="response-pushdown"&&e.effect){const f=e.effect,g=f.getKeyframes();g.length>1&&(g[g.length-1].maxHeight=`${C.scrollHeight}px`,f.setKeyframes(g));break}}google.fce&&google.fce(t,"mgqo8b")}let E,F;(E=google.sge)==null||(F=E.moo)==null||F.disconnect();}).call(this);})();Đường liên kết.x2qcTc{display:flex;flex-direction:row;gap:4px;margin-left:auto;}.x2qcTc.fZavHb{align-items:center;max-width:100%;}.sR2MY{display:flex;flex-direction:row;align-items:center}.F0OfWd{align-items:center;display:flex;flex-wrap:wrap;justify-content:space-between;gap:8px}.wc5K8d{align-items:center;display:flex}.DuQANe.MSJHRb{font-size:12px;font-weight:400;line-height:16px;padding:0}.DuQANe{color:var(--m3c10);font-family:Roboto,sans-serif;font-weight:500;line-height:18px;font-size:12px;padding-bottom:6px;padding-top:6px}.DuQANe:lang(hi){font-size:16px;font-style:normal}.lKuDef{background:var(--xhUGwc);box-shadow:0px 4px 12px rgba(60,64,67,0.24);border-radius:24px;display:flex;flex-direction:column;font-family:Roboto-Medium,sans-serif;isolation:isolate;padding:16px;position:absolute;max-width:calc(100vw - 32px);width:236px;height:fit-content !important;visibility:inherit}.lKuDef .GSPQcc{align-items:center;display:flex;flex-direction:column}.lKuDef .CVf1yd{align-items:center;display:flex;flex-direction:row;width:100%;margin-bottom:4px}.lKuDef .oj0Zgb{font-size:16px;line-height:20px;margin-right:auto;}.lKuDef .PPs2Ob{font-size:14px;font-style:normal;font-weight:400;line-height:22px;margin-right:24px}.lKuDef .vhBuIb{text-decoration:underline}.lKuDef .eTGDfe{padding:12px 6px;margin:-12px -6px}.lKuDef .TqXVm{align-items:center;display:flex;flex-direction:row;gap:16px;margin-top:24px;margin-right:auto}.FoTFEb{cursor:pointer;color:var(--rrJJUc);padding:16px 8px;margin:-16px -8px}.rcC4Oe{padding:16px 12px;margin:-16px -12px}.KXMsz{display:flex;gap:4px}.cMkUmd{align-items:center;border-radius:9999px;border:none;display:inline-flex;justify-content:center;height:38px;width:38px;position:relative;outline:none;color:var(--m3c15);fill:var(--m3c15)}.cMkUmd::before{content:"";position:absolute;inset:-5px;border:5px solid transparent;border-radius:4px}.cMkUmd:focus-visible::before{border-color:var(--m3c15)}.cMkUmd:visited{color:var(--m3c15)}.cMkUmd[aria-pressed="true"]{border:none;background-color:var(--m3c15);color:var(--m3c5)}@media (forced-colors:active){.cMkUmd[aria-pressed="true"]{background-color:Highlight}}.cMkUmd:hover{cursor:pointer}.cMkUmd[aria-pressed="false"]:hover{background-color:var(--m3c6)}.DN5bRc.QyJI3d{padding:8px;margin-bottom:6px}.cJl9sb.oQcPt{display:none}.zqy54c{height:100%;width:100%}.i1eWpb .GTERze{display:none}.ky4hfd{display:none}.i1eWpb .ky4hfd{display:blChuyển vế và đưa về dạng chuẩn: \(4x^{2}+84x-88\le 0\) Chia cả hai vế cho 4 để đơn giản hóa: \(x^{2}+21x-22\le 0\) Tìm nghiệm của phương trình \(x^{2}+21x-22=0\). Ta thấy \(a+b+c=1+21-22=0\), nên phương trình có hai nghiệm là \(x_{1}=1\) và \(x_{2}=\frac{c}{a}=-22\). Vì hệ số \(a>0\), biểu thức \(x^{2}+21x-22\) sẽ \(\le 0\) khi \(x\) nằm giữa hai nghiệm: \(-22\le x\le 1\) Kết hợp với điều kiện \(x>0\), ta có: \(0<x\le 1\) Answer: Vậy, độ rộng viền khung ảnh tối đa bạn Hà cần làm là \(\mathbf{1}\) cm.

ock}

Gọi độ rộng của viền khung ảnh là \(x\) (cm), với \(x>0\). Chiều dài của toàn bộ khung ảnh là: \(25+2x\) (cm). Chiều rộng của toàn bộ khung ảnh là: \(17+2x\) (cm). Diện tích của toàn bộ khung ảnh là: \(S=(25+2x)(17+2x)\) (cm$^2$). Theo đề bài, diện tích này lớn nhất là 513 cm$^2$, ta có phương trình: \((25+2x)(17+2x)\le 513\) Step 2: Giải phương trình bậc hai Khai triển phương trình diện tích: \(425+50x+34x+4x^{2}\le 513\) \(4x^{2}+84x+425\le 513\) Chuyển vế và đưa về dạng chuẩn:Chuyển vế và đưa về dạng chuẩn: \(4x^{2}+84x-88\le 0\) Chia cả hai vế cho 4 để đơn giản hóa: \(x^{2}+21x-22\le 0\) Tìm nghiệm của phương trình \(x^{2}+21x-22=0\). Ta thấy \(a+b+c=1+21-22=0\), nên phương trình có hai nghiệm là \(x_{1}=1\) và \(x_{2}=\frac{c}{a}=-22\). Vì hệ số \(a>0\), biểu thức \(x^{2}+21x-22\) sẽ \(\le 0\) khi \(x\) nằm giữa hai nghiệm: \(-22\le x\le 1\) Kết hợp với điều kiện \(x>0\), ta có: \(0<x\le 1\) Answer: Vậy, độ rộng viền khung ảnh tối đa bạn Hà cần làm là \(\mathbf{1}\) cm.

null?x:0)){let y;v+=(y=f==null?void 0:f.offsetHeight)!=null?y:60}p(d,A-v)}}var B=t;if(document.getAnimations){var C=B.querySelector(".mNfcNd"),D;for(const e of((D=C)==null?void 0:D.getAnimations())||[])if(e.animationName==="response-pushdown"&&e.effect){const f=e.effect,g=f.getKeyframes();g.length>1&&(g[g.length-1].maxHeight=`${C.scrollHeight}px`,f.setKeyframes(g));break}}google.fce&&google.fce(t,"mgqo8b")}let E,F;(E=google.sge)==null||(F=E.moo)==null||F.disconnect();}).call(this);})();Đường liên kết.x2qcTc{display:flex;flex-direction:row;gap:4px;margin-left:auto;}.x2qcTc.fZavHb{align-items:center;max-width:100%;}.sR2MY{display:flex;flex-direction:row;align-items:center}.F0OfWd{align-items:center;display:flex;flex-wrap:wrap;justify-content:space-between;gap:8px}.wc5K8d{align-items:center;display:flex}.DuQANe.MSJHRb{font-size:12px;font-weight:400;line-height:16px;padding:0}.DuQANe{color:var(--m3c10);font-family:Roboto,sans-serif;font-weight:500;line-height:18px;font-size:12px;padding-bottom:6px;padding-top:6px}.DuQANe:lang(hi){font-size:16px;font-style:normal}.lKuDef{background:var(--xhUGwc);box-shadow:0px 4px 12px rgba(60,64,67,0.24);border-radius:24px;display:flex;flex-direction:column;font-family:Roboto-Medium,sans-serif;isolation:isolate;padding:16px;position:absolute;max-width:calc(100vw - 32px);width:236px;height:fit-content !important;visibility:inherit}.lKuDef .GSPQcc{align-items:center;display:flex;flex-direction:column}.lKuDef .CVf1yd{align-items:center;display:flex;flex-direction:row;width:100%;margin-bottom:4px}.lKuDef .oj0Zgb{font-size:16px;line-height:20px;margin-right:auto;}.lKuDef .PPs2Ob{font-size:14px;font-style:normal;font-weight:400;line-height:22px;margin-right:24px}.lKuDef .vhBuIb{text-decoration:underline}.lKuDef .eTGDfe{padding:12px 6px;margin:-12px -6px}.lKuDef .TqXVm{align-items:center;display:flex;flex-direction:row;gap:16px;margin-top:24px;margin-right:auto}.FoTFEb{cursor:pointer;color:var(--rrJJUc);padding:16px 8px;margin:-16px -8px}.rcC4Oe{padding:16px 12px;margin:-16px -12px}.KXMsz{display:flex;gap:4px}.cMkUmd{align-items:center;border-radius:9999px;border:none;display:inline-flex;justify-content:center;height:38px;width:38px;position:relative;outline:none;color:var(--m3c15);fill:var(--m3c15)}.cMkUmd::before{content:"";position:absolute;inset:-5px;border:5px solid transparent;border-radius:4px}.cMkUmd:focus-visible::before{border-color:var(--m3c15)}.cMkUmd:visited{color:var(--m3c15)}.cMkUmd[aria-pressed="true"]{border:none;background-color:var(--m3c15);color:var(--m3c5)}@media (forced-colors:active){.cMkUmd[aria-pressed="true"]{background-color:Highlight}}.cMkUmd:hover{cursor:pointer}.cMkUmd[aria-pressed="false"]:hover{background-color:var(--m3c6)}.DN5bRc.QyJI3d{padding:8px;margin-bottom:6px}.cJl9sb.oQcPt{display:none}.zqy54c{height:100%;width:100%}.i1eWpb .GTERze{display:none}.ky4hfd{display:none}.i1eWpb .ky4hfd{display:block}

null?x:0)){let y;v+=(y=f==null?void 0:f.offsetHeight)!=null?y:60}p(d,A-v)}}var B=t;if(document.getAnimations){var C=B.querySelector(".mNfcNd"),D;for(const e of((D=C)==null?void 0:D.getAnimations())||[])if(e.animationName==="response-pushdown"&&e.effect){const f=e.effect,g=f.getKeyframes();g.length>1&&(g[g.length-1].maxHeight=`${C.scrollHeight}px`,f.setKeyframes(g));break}}google.fce&&google.fce(t,"mgqo8b")}let E,F;(E=google.sge)==null||(F=E.moo)==null||F.disconnect();}).call(this);})();Đường liên kết.x2qcTc{display:flex;flex-direction:row;gap:4px;margin-left:auto;}.x2qcTc.fZavHb{align-items:center;max-width:100%;}.sR2MY{display:flex;flex-direction:row;align-items:center}.F0OfWd{align-items:center;display:flex;flex-wrap:wrap;justify-content:space-between;gap:8px}.wc5K8d{align-items:center;display:flex}.DuQANe.MSJHRb{font-size:12px;font-weight:400;line-height:16px;padding:0}.DuQANe{color:var(--m3c10);font-family:Roboto,sans-serif;font-weight:500;line-height:18px;font-size:12px;padding-bottom:6px;padding-top:6px}.DuQANe:lang(hi){font-size:16px;font-style:normal}.lKuDef{background:var(--xhUGwc);box-shadow:0px 4px 12px rgba(60,64,67,0.24);border-radius:24px;display:flex;flex-direction:column;font-family:Roboto-Medium,sans-serif;isolation:isolate;padding:16px;position:absolute;max-width:calc(100vw - 32px);width:236px;height:fit-content !important;visibility:inherit}.lKuDef .GSPQcc{align-items:center;display:flex;flex-direction:column}.lKuDef .CVf1yd{align-items:center;display:flex;flex-direction:row;width:100%;margin-bottom:4px}.lKuDef .oj0Zgb{font-size:16px;line-height:20px;margin-right:auto;}.lKuDef .PPs2Ob{font-size:14px;font-style:normal;font-weight:400;line-height:22px;margin-right:24px}.lKuDef .vhBuIb{text-decoration:underline}.lKuDef .eTGDfe{padding:12px 6px;margin:-12px -6px}.lKuDef .TqXVm{align-items:center;display:flex;flex-direction:row;gap:16px;margin-top:24px;margin-right:auto}.FoTFEb{cursor:pointer;color:var(--rrJJUc);padding:16px 8px;margin:-16px -8px}.rcC4Oe{padding:16px 12px;margin:-16px -12px}.KXMsz{display:flex;gap:4px}.cMkUmd{align-items:center;border-radius:9999px;border:none;display:inline-flex;justify-content:center;height:38px;width:38px;position:relative;outline:none;color:var(--m3c15);fill:var(--m3c15)}.cMkUmd::before{content:"";position:absolute;inset:-5px;border:5px solid transparent;border-radius:4px}.cMkUmd:focus-visible::before{border-color:var(--m3c15)}.cMkUmd:visited{color:var(--m3c15)}.cMkUmd[aria-pressed="true"]{border:none;background-color:var(--m3c15);color:var(--m3c5)}@media (forced-colors:active){.cMkUmd[aria-pressed="true"]{background-color:Highlight}}.cMkUmd:hover{cursor:pointer}.cMkUmd[aria-pressed="false"]:hover{background-color:var(--m3c6)}.DN5bRc.QyJI3d{padding:8px;margin-bottom:6px}.cJl9sb.oQcPt{display:none}.zqy54c{height:100%;width:100%}.i1eWpb .GTERze{display:none}.ky4hfd{display:none}.i1eWpb .ky4hfd{display:block}

A, Ta có: \(\Delta =(m-1)^{2}-4(m+5)<0\) \(m^{2}-2m+1-4m-20<0\) \(m^{2}-6m-19<0\) Tìm nghiệm của phương trình \(m^{2}-6m-19=0\): \(m=\frac{-(-6)\pm \sqrt{(-6)^{2}-4(1)(-19)}}{2(1)}=\frac{6\pm \sqrt{36+76}}{2}=\frac{6\pm \sqrt{112}}{2}=3\pm 2\sqrt{7}\) Step 3: Kết luận Để \(m^{2}-6m-19<0\), \(m\) phải nằm trong khoảng giữa hai nghiệm. Answer: \(\mathbf{3-2}\sqrt{\mathbf{7}}\mathbf{<m<3+2}\sqrt{\mathbf{7}}\)

B,Phương trình xác định khi \(2x^{2}-8x+4\ge 0\) và vế phải không âm: \(x-2\ge 0\Leftrightarrow x\ge 2\) Step 2: Bình phương hai vế Bình phương hai vế phương trình: \(2x^{2}-8x+4=(x-2)^{2}\) \(2x^{2}-8x+4=x^{2}-4x+4\) \(x^{2}-4x=0\) \(x(x-4)=0\) Step 3: Kiểm tra nghiệm Tìm được hai nghiệm: \(x_{1}=0\) và \(x_{2}=4\). Đối chiếu với điều kiện \(x\ge 2\), chỉ có \(x=4\) thỏa mãn. Answer: x=4