Hoàng Hải
Giới thiệu về bản thân
Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên là cô gái thôn quê mộc mạc nhưng đang có sự thay đổi khi tiếp xúc với chốn thị thành. Sau buổi “đi tỉnh về”, em xuất hiện với “khăn nhung”, “quần lĩnh”, “áo cài khuy bấm”, “dây lưng đũi nhuộm”… Những chi tiết ấy cho thấy em đã khoác lên mình vẻ ngoài tân thời, khác hẳn hình ảnh “áo tứ thân”, “khăn mỏ quạ”, “quần nái đen” đậm chất quê mùa trước kia. Sự thay đổi ấy khiến nhân vật trữ tình không khỏi ngỡ ngàng, tiếc nuối và lo sợ em đánh mất nét đẹp chân quê vốn có. Tuy nhiên, đằng sau những lời trách yêu là tình cảm tha thiết, mong em “giữ nguyên quê mùa”, giữ gìn vẻ đẹp giản dị, tự nhiên như “hoa chanh nở giữa vườn chanh”. Nhân vật “em” vì thế không chỉ là một cô gái cụ thể mà còn là biểu tượng cho vẻ đẹp truyền thống của người con gái nông thôn trước làn sóng đô thị hóa. Qua đó, Nguyễn Bính bày tỏ niềm trân trọng đối với những giá trị mộc mạc, chân thành của hồn quê Việt Nam.