Bàn Thị Nguyệt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bàn Thị Nguyệt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên như biểu tượng cho vẻ đẹp thôn quê mộc mạc nhưng đang có nguy cơ phai nhạt trước lối sống thị thành. “Hôm qua em đi tỉnh về”, em xuất hiện với “khăn nhung, quần lĩnh”, “áo cài khuy bấm” – những chi tiết gợi sự thay đổi trong cách ăn mặc, cho thấy sự tiếp xúc với chốn đô hội. Sự đổi khác ấy khiến “anh” xót xa, nuối tiếc những nét đẹp truyền thống: “yếm lụa sồi”, “áo tứ thân”, “khăn mỏ quạ”. Qua cái nhìn của nhân vật trữ tình, “em” không chỉ là một cô gái cụ thể mà còn đại diện cho hồn quê, cho giá trị văn hóa dân dã đang dần bị lấn át. Tuy nhiên, sự thay đổi của em không hẳn đáng trách; đó là biểu hiện tự nhiên của khát vọng làm mới mình. Điều đáng quý là lời “van em” tha thiết, mong em “giữ nguyên quê mùa”, cho thấy vẻ đẹp chân chất, giản dị mới chính là nét duyên bền lâu. Bằng giọng điệu mộc mạc, đậm chất ca dao và hình ảnh giàu sắc thái dân gian, Nguyễn Bính đã khắc họa “em” vừa đáng yêu, vừa gợi nỗi bâng khuâng về sự đổi thay của hương đồng gió nội.


Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên như biểu tượng cho vẻ đẹp thôn quê mộc mạc nhưng đang có nguy cơ phai nhạt trước lối sống thị thành. “Hôm qua em đi tỉnh về”, em xuất hiện với “khăn nhung, quần lĩnh”, “áo cài khuy bấm” – những chi tiết gợi sự thay đổi trong cách ăn mặc, cho thấy sự tiếp xúc với chốn đô hội. Sự đổi khác ấy khiến “anh” xót xa, nuối tiếc những nét đẹp truyền thống: “yếm lụa sồi”, “áo tứ thân”, “khăn mỏ quạ”. Qua cái nhìn của nhân vật trữ tình, “em” không chỉ là một cô gái cụ thể mà còn đại diện cho hồn quê, cho giá trị văn hóa dân dã đang dần bị lấn át. Tuy nhiên, sự thay đổi của em không hẳn đáng trách; đó là biểu hiện tự nhiên của khát vọng làm mới mình. Điều đáng quý là lời “van em” tha thiết, mong em “giữ nguyên quê mùa”, cho thấy vẻ đẹp chân chất, giản dị mới chính là nét duyên bền lâu. Bằng giọng điệu mộc mạc, đậm chất ca dao và hình ảnh giàu sắc thái dân gian, Nguyễn Bính đã khắc họa “em” vừa đáng yêu, vừa gợi nỗi bâng khuâng về sự đổi thay của hương đồng gió nội.


Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên như biểu tượng cho vẻ đẹp thôn quê mộc mạc nhưng đang có nguy cơ phai nhạt trước lối sống thị thành. “Hôm qua em đi tỉnh về”, em xuất hiện với “khăn nhung, quần lĩnh”, “áo cài khuy bấm” – những chi tiết gợi sự thay đổi trong cách ăn mặc, cho thấy sự tiếp xúc với chốn đô hội. Sự đổi khác ấy khiến “anh” xót xa, nuối tiếc những nét đẹp truyền thống: “yếm lụa sồi”, “áo tứ thân”, “khăn mỏ quạ”. Qua cái nhìn của nhân vật trữ tình, “em” không chỉ là một cô gái cụ thể mà còn đại diện cho hồn quê, cho giá trị văn hóa dân dã đang dần bị lấn át. Tuy nhiên, sự thay đổi của em không hẳn đáng trách; đó là biểu hiện tự nhiên của khát vọng làm mới mình. Điều đáng quý là lời “van em” tha thiết, mong em “giữ nguyên quê mùa”, cho thấy vẻ đẹp chân chất, giản dị mới chính là nét duyên bền lâu. Bằng giọng điệu mộc mạc, đậm chất ca dao và hình ảnh giàu sắc thái dân gian, Nguyễn Bính đã khắc họa “em” vừa đáng yêu, vừa gợi nỗi bâng khuâng về sự đổi thay của hương đồng gió nội.