Hoàng Huyền Diệu
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống, ai cũng từng ít nhất một lần bị góp ý trước tập thể. Có người xem đó là cơ hội để sửa mình, nhưng cũng có người cảm thấy xấu hổ và tổn thương. Chính vì vậy, việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là một vấn đề cần được nhìn nhận thấu đáo. Theo tôi, góp ý công khai không sai, nhưng phải được thực hiện đúng cách, đúng mục đích và đặt sự tôn trọng lên hàng đầu. Trước hết, không thể phủ nhận rằng góp ý là hành động mang tính xây dựng. Con người không ai hoàn hảo, mỗi người đều có những thiếu sót cần được chỉ ra để hoàn thiện. Trong môi trường học đường hay công sở, việc nhận xét trước tập thể đôi khi giúp nhiều người cùng rút kinh nghiệm. Chẳng hạn, khi giáo viên nhắc nhở trước lớp về tình trạng làm bài qua loa hoặc thiếu tinh thần hợp tác trong hoạt động nhóm, điều đó có thể giúp cả tập thể nhìn lại thái độ của mình. Trong lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhấn mạnh vai trò của “phê bình và tự phê bình” như một cách để mỗi cá nhân và tập thể ngày càng tiến bộ. Tuy nhiên, Người cũng căn dặn rằng phê bình phải chân thành, thẳng thắn nhưng tuyệt đối không được xúc phạm hay hạ thấp người khác. Điều đó cho thấy giá trị của góp ý nằm ở tinh thần xây dựng chứ không phải ở sự công kích. Tuy nhiên, thực tế cho thấy nhiều trường hợp góp ý trước đám đông lại gây ra tác dụng ngược. Khi lời nhận xét mang tính chỉ trích gay gắt, mỉa mai hoặc thiếu tế nhị, người bị góp ý dễ cảm thấy mất mặt và tổn thương lòng tự trọng. Đặc biệt với học sinh – lứa tuổi đang hình thành nhân cách – việc bị phê bình công khai có thể khiến các em tự ti, ngại phát biểu, thậm chí sợ tham gia các hoạt động tập thể. Đã có không ít trường hợp học sinh thu mình lại chỉ vì một lần bị chê trách nặng nề trước lớp. Trong khi đó, nhiều nền giáo dục hiện đại như ở Nhật Bản thường đề cao sự tôn trọng danh dự cá nhân, ưu tiên trao đổi riêng khi vấn đề mang tính cá nhân để tránh gây áp lực tâm lý. Điều này cho thấy sự tinh tế trong cách góp ý chính là yếu tố quyết định hiệu quả của nó. Vì vậy, theo tôi, khi muốn góp ý trước đám đông, chúng ta cần tự đặt ra những câu hỏi: Mục đích của mình là giúp người khác tiến bộ hay chỉ để thể hiện sự hơn thua? Vấn đề đó có mang tính cá nhân hay ảnh hưởng đến tập thể? Nếu là lỗi chung, có thể nhắc nhở công khai để mọi người cùng rút kinh nghiệm. Nhưng nếu là sai sót riêng của một cá nhân, việc trao đổi riêng sẽ thể hiện sự tôn trọng và thấu hiểu hơn. Bên cạnh đó, người được góp ý cũng cần có thái độ cầu thị, biết lắng nghe và nhìn nhận vấn đề một cách bình tĩnh để hoàn thiện bản thân. Tóm lại, góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là một hành động cần sự cân nhắc và văn hóa ứng xử. Khi được thực hiện bằng sự chân thành và tôn trọng, nó sẽ trở thành động lực giúp con người trưởng thành. Ngược lại, nếu thiếu suy nghĩ và cảm thông, lời nói có thể trở thành vết thương khó lành. Vì thế, hãy học cách góp ý bằng cả lý trí và trái tim, để mỗi lời nói đều mang giá trị nâng đỡ con người thay vì làm họ tổn thương..
Trong cuộc sống, ai cũng từng ít nhất một lần bị góp ý trước tập thể. Có người xem đó là cơ hội để sửa mình, nhưng cũng có người cảm thấy xấu hổ và tổn thương. Chính vì vậy, việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là một vấn đề cần được nhìn nhận thấu đáo. Theo tôi, góp ý công khai không sai, nhưng phải được thực hiện đúng cách, đúng mục đích và đặt sự tôn trọng lên hàng đầu. Trước hết, không thể phủ nhận rằng góp ý là hành động mang tính xây dựng. Con người không ai hoàn hảo, mỗi người đều có những thiếu sót cần được chỉ ra để hoàn thiện. Trong môi trường học đường hay công sở, việc nhận xét trước tập thể đôi khi giúp nhiều người cùng rút kinh nghiệm. Chẳng hạn, khi giáo viên nhắc nhở trước lớp về tình trạng làm bài qua loa hoặc thiếu tinh thần hợp tác trong hoạt động nhóm, điều đó có thể giúp cả tập thể nhìn lại thái độ của mình. Trong lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhấn mạnh vai trò của “phê bình và tự phê bình” như một cách để mỗi cá nhân và tập thể ngày càng tiến bộ. Tuy nhiên, Người cũng căn dặn rằng phê bình phải chân thành, thẳng thắn nhưng tuyệt đối không được xúc phạm hay hạ thấp người khác. Điều đó cho thấy giá trị của góp ý nằm ở tinh thần xây dựng chứ không phải ở sự công kích. Tuy nhiên, thực tế cho thấy nhiều trường hợp góp ý trước đám đông lại gây ra tác dụng ngược. Khi lời nhận xét mang tính chỉ trích gay gắt, mỉa mai hoặc thiếu tế nhị, người bị góp ý dễ cảm thấy mất mặt và tổn thương lòng tự trọng. Đặc biệt với học sinh – lứa tuổi đang hình thành nhân cách – việc bị phê bình công khai có thể khiến các em tự ti, ngại phát biểu, thậm chí sợ tham gia các hoạt động tập thể. Đã có không ít trường hợp học sinh thu mình lại chỉ vì một lần bị chê trách nặng nề trước lớp. Trong khi đó, nhiều nền giáo dục hiện đại như ở Nhật Bản thường đề cao sự tôn trọng danh dự cá nhân, ưu tiên trao đổi riêng khi vấn đề mang tính cá nhân để tránh gây áp lực tâm lý. Điều này cho thấy sự tinh tế trong cách góp ý chính là yếu tố quyết định hiệu quả của nó. Vì vậy, theo tôi, khi muốn góp ý trước đám đông, chúng ta cần tự đặt ra những câu hỏi: Mục đích của mình là giúp người khác tiến bộ hay chỉ để thể hiện sự hơn thua? Vấn đề đó có mang tính cá nhân hay ảnh hưởng đến tập thể? Nếu là lỗi chung, có thể nhắc nhở công khai để mọi người cùng rút kinh nghiệm. Nhưng nếu là sai sót riêng của một cá nhân, việc trao đổi riêng sẽ thể hiện sự tôn trọng và thấu hiểu hơn. Bên cạnh đó, người được góp ý cũng cần có thái độ cầu thị, biết lắng nghe và nhìn nhận vấn đề một cách bình tĩnh để hoàn thiện bản thân. Tóm lại, góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là một hành động cần sự cân nhắc và văn hóa ứng xử. Khi được thực hiện bằng sự chân thành và tôn trọng, nó sẽ trở thành động lực giúp con người trưởng thành. Ngược lại, nếu thiếu suy nghĩ và cảm thông, lời nói có thể trở thành vết thương khó lành. Vì thế, hãy học cách góp ý bằng cả lý trí và trái tim, để mỗi lời nói đều mang giá trị nâng đỡ con người thay vì làm họ tổn thương.
A. Học tập, rèn luyện tốt; tìm hiểu và tôn trọng chủ quyền biển đảo Việt Nam.
B. Chấp hành pháp luật; tuyên truyền nhận thức đúng về biển đảo.
2.Thành tựu cơ bản về kinh tế trong công cuộc Đổi mới ở Việt Nam từ năm 1986 đến nay: Nền kinh tế chuyển sang cơ chế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa, tăng trưởng khá ổn định. Sản xuất phát triển, đời sống nhân dân được cải thiện rõ rệt. Cơ cấu kinh tế chuyển dịch theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Mở rộng quan hệ kinh tế đối ngoại, hội nhập kinh tế quốc tế ngày càng sâu rộng.