ĐỖ THANH TÙNG
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng văn học Việt Nam, tiếng Việt luôn được các nhà thơ, nhà văn dành những tình cảm thiêng liêng, sâu nặng. Bài thơ "Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân" của Phạm Văn Tình là một bản tình ca ngợi ca vẻ đẹp bất diệt của tiếng Việt – dòng chảy ngọt ngào xuyên suốt lịch sử và cuộc sống con người Việt Nam.
Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã gợi nhắc đến hành trình dài của tiếng Việt, gắn bó mật thiết với lịch sử dân tộc. Từ thuở "mang gươm mở cõi dựng kinh thành" cho đến những thời kỳ "bài Hịch năm nào hơn mười vạn tinh binh", tiếng Việt đã đồng hành cùng dân tộc trong mọi chiến công, gian lao và chiến thắng. Tiếng Việt không chỉ là phương tiện giao tiếp mà còn là biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất.
Không chỉ hiện diện trong lịch sử, tiếng Việt còn gắn bó thân thiết với mỗi con người ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời. Đó là tiếng mẹ ru con, tiếng em thơ bập bẹ, là những câu dân ca mộc mạc vang vọng nơi xóm nhỏ. Tiếng Việt nuôi dưỡng tâm hồn, chắp cánh cho những ước mơ và tình cảm đẹp đẽ nhất của con người Việt Nam.
Bước vào cuộc sống hiện đại, tiếng Việt vẫn không mất đi sự tươi mới. Qua những lời chúc đầu năm, tấm thiệp gửi thăm thầy cô, cha mẹ, tiếng Việt như "trẻ lại" cùng mùa xuân dân tộc. Hình ảnh "bánh chưng xanh", "bóng chim Lạc bay ngang trời" càng khẳng định sức sống mãnh liệt và khả năng trường tồn của tiếng Việt trong lòng mỗi người Việt Nam.
Với giọng thơ tha thiết, hình ảnh giàu tính biểu tượng và cảm xúc dạt dào, Phạm Văn Tình đã thổi vào bài thơ một niềm tự hào sâu sắc về tiếng Việt. Qua đó, ông nhắc nhở mỗi chúng ta cần gìn giữ và phát huy vẻ đẹp của tiếng Việt – báu vật vô giá của dân tộc.