Trương Khánh Duy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Khánh Duy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong nỗi nhớ "tương tư" cồn cào, da diết ấy, khổ thơ cuối bỗng hiện lên như một niềm an ủi, một khát khao sum vầy cháy bỏng được gửi gắm qua hình ảnh bình dị mà thiêng liêng: "giầu" và "cau". "Nhà em có một giàn giầu", "nhà anh có một hàng cau" - hai hình ảnh ấy chạm vào miền ký ức quen thuộc của hồn Việt, gợi nhớ về "miếng trầu là đầu câu chuyện", về lễ nghĩa, về sự gắn kết. Nhưng ở đây, chúng không chỉ là ước lệ, mà trở thành lời tỏ tình đầy duyên dáng và tình tứ. Giầu và cau, tựa như anh và em, vốn dĩ là hai nửa định mệnh. Chúng cần đến nhau để tạo nên một miếng trầu tròn vị, cũng như tình ta cần có nhau để cuộc đời thêm trọn vẹn. Câu hỏi cuối cùng vang lên như một tiếng lòng thổn thức: "Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?". Nó không còn là lời trách móc, mà là lời khẳng định cho một mối nhân duyên tiền định, cho một nỗi nhớ đã vượt khỏi không gian, hòa làm một với cảnh vật. Bằng cách gửi nỗi nhớ người vào nỗi nhớ của "cau" với "giầu", Nguyễn Bính đã khiến tình yêu trở nên khiêm nhường, đằm thắm và thấm đẫm hồn quê Việt.

Câu 2

"Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó."Lời nói của Leonardo DiCaprio cứ vang vọng như một lời cầu khẩn, một lời cảnh tỉnh chạm thẳng vào trái tim của mỗi chúng ta. Nó không đơn thuần là một thông điệp môi trường, mà giống như một tiếng thở dài của Mẹ Trái Đất, nhắc nhở những đứa con của Người về một sự thật giản dị mà chúng ta đã lãng quên: Đây là ngôi nhà duy nhất.

Hãy lắng nghe một chút! Hãy lắng nghe tiếng thì thầm của rừng già, nơi những tán cây xanh ngát đang cần mẫn lọc làn không khí trong lành cho chúng ta. Hãy lắng nghe tiếng ca bất tận của đại dương, nơi muôn vàn sinh vật đang tung tăng bơi lội. Hãy cảm nhận hơi ấm của mặt đất, sự mát lành của dòng sông... Tất cả, tất cả đang nuôi dưỡng sự sống của chính chúng ta. Trái Đất đã cho ta tất cả mà không đòi hỏi gì, ngoài sự trân trọng và nâng niu.Thế nhưng, chúng ta đã đáp lại sự hào phóng ấy bằng gì? Phải chăng là những cánh rừng bị thương, trơ trụi sau những nhát cưa vô cảm? Là những dòng sông đang oằn mình gánh chịu rác thải, nhuốm một màu đục ngầu, ô uế? Là bầu trời xám xịt khói bụi, và cái nắng ngày càng trở nên cháy bỏng, khắc nghiệt hơn? Mỗi một vết thương chúng ta gây ra trên thân thể Trái Đất, rốt cuộc, đều quay lại ám ảnh chính cuộc sống của chúng ta. Chúng ta không thể hít thở bằng khí thải, uống nước bằng rác nhựa, hay xây tổ ấm trên những vùng đất chết.Vì vậy, bảo vệ hành tinh này không còn là một cụm từ đẹp đẽ trong sách vở, hay nhiệm vụ của riêng ai. Đó là tiếng gọi thiêng liêng của lương tri, là nghĩa vụ của tình yêu thương - yêu thương chính mình, yêu thương những người thân yêu và yêu thương cả những thế hệ mai sau. Mỗi chúng ta, bằng một cách nào đó, đều có thể trở thành một người hùng thầm lặng. Người hùng ấy có thể chỉ là cúi xuống nhặt một mảnh rác, là tiết kiệm một giọt nước, là tắt một bóng đèn không cần thiết, hay đơn giản là trồng một mầm xanh nhỏ bé. Những hành động tưởng chừng như bé nhỏ ấy, khi được nhân lên, sẽ tạo thành sức mạnh vĩ đại hàn gắn những vết thương của hành tinh.

Hãy nhớ lấy, chúng ta chỉ có một ngôi nhà duy nhất. Một khi ngôi nhà ấy sụp đổ, chẳng có ai trong chúng ta có thể đứng vững.Hãy bảo vệ Trái Đất, không phải vì một tương lai xa vời nào đó, mà ngay lúc này, bằng tất cả tình yêu và lòng biết ơn, bởi lẽ, bảo vệ Trái Đất chính là bảo vệ chính mình.

Câu 1.

Thể thơ: Lục bát.


Câu 2.

Cụm từ "chín nhớ mười mong" diễn tả một nỗi nhớ thường trực, khắc khoải và không thể nguôi ngoai.


Câu 3.

Biện pháp tu từ: Nhân hóa thôn "ngồi nhớ"

Tác dụng: Khiến không gian địa lý mang hồn người, hóa thân nỗi nhớ của chủ thể trữ tình thành nỗi nhớ của cả quê hương, làm cho tình cảm thêm sâu sắc, thiêng liêng.


Câu 4.

Hai câu thơ gợi lên một niềm khát khao gặp gỡ đến cháy bỏng, nhưng cũng đầy bất định, lo âu. Hình ảnh "bến - đò", "hoa - bướm" chứa đựng nỗi niềm thổn thức về một hạnh phúc lứa đôi tròn đầy vẫn còn xa vời.


Câu 5.

Tình yêu, dẫu có khi mang đến nỗi nhớ da diết đến "thành bệnh", vẫn là món quà vô giá của cuộc sống. Chính nỗi nhớ ấy là minh chứng cho một trái tim biết yêu thương, biết khát khao gắn kết. Nó cho ta cảm nhận sâu sắc về sự tồn tại của mình và nuôi dưỡng một sức sống bền bỉ để vượt qua mọi cách trở.