Nguyễn Nhựt Long
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Bài Làm
Trong thơ ca Việt Nam hiện đại, Nguyễn Bính là nhà thơ đã mang hồn quê, nếp sống quê, và cả tâm hồn người Việt mộc mạc vào trong từng câu chữ. Tương tư lac một trong những thi phẩm đặc sắc nhất của ông – là bản tình ca chân chất mà sâu lắng về nỗi nhớ trong tình yêu. Ở khổ thơ cuối, hình ảnh “giầu” và “cau” hiện lên giản dị mà gợi cảm, chứa đựng cả tinh hoa văn hoá dân tộc và chiều sâu tâm hồn của thi nhân. “Nhà em có một giàn giầu/Nhà anh có một hàng cau liên phòng. Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông, Cách sông cách giậu, nhưng không cách lòng.” Trong văn hoá dân gian, trầu – cau là biểu tượng thiêng liêng của tình yêu và hôn nhân. “Miếng trầu là đầu câu chuyện” – trầu cau mở đầu cho duyên lành, cho khát vọng sum vầy, kết tóc se duyên. Nguyễn Bính đã kế thừa lớp nghĩa biểu tượng ấy, nhưng ông thổi vào đó hơi thở mới là một nỗi tương tư thấm đẫm hồn quê, chân thành và trong trẻo như tấm lòng của người nông dân Việt. Cây cau vươn cao, thẳng tắp như dáng đứng của người trai quê chân chất, kiên định; còn giàn giầu mềm mại, xanh mướt, vươn quấn quanh hàng cau lại gợi nét e ấp, dịu dàng của người con gái. Hai hình ảnh ấy đứng cạnh nhau trong hai câu thơ đầu, tưởng chừng chỉ là miêu tả cảnh vật, nhưng thật ra là ẩn dụ tinh tế cho hai tâm hồn đang hướng về nhau. Tình yêu ấy gần mà xa, thân quen mà cách trở, như hai làng quê “thôn Đoài – thôn Đông” chỉ cách một con sông, một hàng giậu, nhưng lòng người thì chẳng bao giờ cách biệt. Cái tài của Nguyễn Bính nằm ở chỗ, ông không nói nhiều về tình yêu mà để cảnh vật cất tiếng lòng. “Giầu” và “cau” – hai hình ảnh quen thuộc của nếp sống nông thôn, qua hồn thơ ông bỗng trở nên có linh hồn, có nhịp thở. Đó không còn là cây, là lá, mà là hình bóng của một mối tình quê nồng hậu, của khát vọng lứa đôi được hoà hợp, được nắm tay nhau trong cuộc đời đầy ngăn trở. Ở tầng sâu hơn, “giầu” và “cau” còn tượng trưng cho nét đẹp thuỷ chung, son sắt – thứ tình cảm nền nã, bền bỉ mà người Việt bao đời tôn quý. Kết thúc bài thơ, “giầu” và “cau” không chỉ gợi nhớ phong tục làng quê mà còn như kết tinh của cả một nền văn hoá tình cảm Việt Nam – nơi tình yêu gắn liền với đạo lý, sự thuỷ chung và ước vọng sum vầy. Nguyễn Bính đã không chỉ viết về một mối tình, mà còn viết về một linh hồn dân tộc, hồn quê Việt: chân thành, giản dị, mà thẳm sâu và bền chặt như chính “giầu – cau” kia.
Câu 2 : Bài Làm
“Trái Đất đủ để đáp ứng nhu cầu của mọi người, nhưng không đủ cho lòng tham của một ai.” – Mahatma Gandhi từng nói như thế.
Câu 1 : Bài Làm
Trong thơ ca Việt Nam hiện đại, Nguyễn Bính là nhà thơ đã mang hồn quê, nếp sống quê, và cả tâm hồn người Việt mộc mạc vào trong từng câu chữ. Tương tư lac một trong những thi phẩm đặc sắc nhất của ông – là bản tình ca chân chất mà sâu lắng về nỗi nhớ trong tình yêu. Ở khổ thơ cuối, hình ảnh “giầu” và “cau” hiện lên giản dị mà gợi cảm, chứa đựng cả tinh hoa văn hoá dân tộc và chiều sâu tâm hồn của thi nhân. “Nhà em có một giàn giầu/Nhà anh có một hàng cau liên phòng. Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông, Cách sông cách giậu, nhưng không cách lòng.” Trong văn hoá dân gian, trầu – cau là biểu tượng thiêng liêng của tình yêu và hôn nhân. “Miếng trầu là đầu câu chuyện” – trầu cau mở đầu cho duyên lành, cho khát vọng sum vầy, kết tóc se duyên. Nguyễn Bính đã kế thừa lớp nghĩa biểu tượng ấy, nhưng ông thổi vào đó hơi thở mới là một nỗi tương tư thấm đẫm hồn quê, chân thành và trong trẻo như tấm lòng của người nông dân Việt. Cây cau vươn cao, thẳng tắp như dáng đứng của người trai quê chân chất, kiên định; còn giàn giầu mềm mại, xanh mướt, vươn quấn quanh hàng cau lại gợi nét e ấp, dịu dàng của người con gái. Hai hình ảnh ấy đứng cạnh nhau trong hai câu thơ đầu, tưởng chừng chỉ là miêu tả cảnh vật, nhưng thật ra là ẩn dụ tinh tế cho hai tâm hồn đang hướng về nhau. Tình yêu ấy gần mà xa, thân quen mà cách trở, như hai làng quê “thôn Đoài – thôn Đông” chỉ cách một con sông, một hàng giậu, nhưng lòng người thì chẳng bao giờ cách biệt. Cái tài của Nguyễn Bính nằm ở chỗ, ông không nói nhiều về tình yêu mà để cảnh vật cất tiếng lòng. “Giầu” và “cau” – hai hình ảnh quen thuộc của nếp sống nông thôn, qua hồn thơ ông bỗng trở nên có linh hồn, có nhịp thở. Đó không còn là cây, là lá, mà là hình bóng của một mối tình quê nồng hậu, của khát vọng lứa đôi được hoà hợp, được nắm tay nhau trong cuộc đời đầy ngăn trở. Ở tầng sâu hơn, “giầu” và “cau” còn tượng trưng cho nét đẹp thuỷ chung, son sắt – thứ tình cảm nền nã, bền bỉ mà người Việt bao đời tôn quý. Kết thúc bài thơ, “giầu” và “cau” không chỉ gợi nhớ phong tục làng quê mà còn như kết tinh của cả một nền văn hoá tình cảm Việt Nam – nơi tình yêu gắn liền với đạo lý, sự thuỷ chung và ước vọng sum vầy. Nguyễn Bính đã không chỉ viết về một mối tình, mà còn viết về một linh hồn dân tộc, hồn quê Việt: chân thành, giản dị, mà thẳm sâu và bền chặt như chính “giầu – cau” kia.
Câu 2 : Bài Làm
“Trái Đất đủ để đáp ứng nhu cầu của mọi người, nhưng không đủ cho lòng tham của một ai.” – Mahatma Gandhi từng nói như thế.