Phạm Tuệ Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Tuệ Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài làm:

Cuộc đời con người là hữu hạn, vì thế chúng ta không thể sống chỉ để tồn tại mà còn để tạo nên ý nghĩa cho sự hiện diện của mình. Sống có ý nghĩa trước hết là biết trân trọng thời gian và sự sống, ý thức rằng mỗi ngày trôi qua đều không thể quay lại. Từ nhận thức ấy, con người cần học cách yêu thương bản thân một cách đúng đắn từ việc đơn giản như chăm sóc sức khỏe tinh thần và thể chất, giữ cho mình những ước mơ và khát vọng sống tích cực. Khi bản thân đủ vững vàng, ta mới có thể mở lòng với cuộc đời. Bên cạnh đó, sống có ý nghĩa còn thể hiện ở việc chăm chút các mối quan hệ xung quanh, biết ứng xử tinh tế, chân thành và bao dung trong giao tiếp, tránh làm tổn thương người khác bằng sự vô tâm hay ích kỷ. Khi mỗi người biết sống nhân ái, có trách nhiệm với bản thân và với cộng đồng, cuộc sống không chỉ trở nên ý nghĩa hơn với cá nhân mà còn góp phần làm cho xã hội trở nên tốt đẹp, ấm áp và nhân văn hơn.

Câu 2:

Bài làm:

Nhà thơ Lưu Quang Vũ là một hồn thơ giàu cảm xúc và luôn trăn trở trước những giá trị nhân văn của cuộc sống. Thơ ông không chỉ bay bổng, tài hoa mà còn lắng đọng suy tư về tình cảm gia đình, về đạo lý làm người. Bài thơ Áo cũ là một tác phẩm giàu xúc động, thể hiện sâu sắc tình mẫu tử và nỗi niềm của người con khi nhận ra mẹ đang dần già theo năm tháng.

Mở đầu bài thơ, hình ảnh tấm áo cũ hiện lên giản dị mà ám ảnh:

Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn
Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai
Thương áo cũ như là thương ký ức
Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay.

Tấm áo đã cũ, sờn vai, bạc màu, “mỗi ngày thêm ngắn” không chỉ bởi con lớn lên mà còn bởi thời gian đang lặng lẽ trôi qua đời mẹ. Áo không đơn thuần là vật dụng che thân, mà trở thành biểu tượng của ký ức tuổi thơ, của tình yêu thương âm thầm mẹ dành cho con. Chính vì thế, khi nhìn tấm áo, người con không khỏi bồi hồi, xúc động đến cay mắt – đó là sự thức tỉnh của lòng biết ơn.

Tấm áo cũ ấy đã gắn bó với con suốt những năm tháng ấu thơ. Trong khi con lớn lên từng ngày thì mẹ lại lặng lẽ già đi:

Mẹ và áo mới biết con chóng lớn
Mắt không còn nhìn rõ để xâu kim nữa.

Nhịp thơ chùng xuống trước một sự thật đời thường đầy xót xa: mẹ đã già. Đôi mắt từng tinh anh nay đã mờ, những mũi kim vụng về nơi đường chỉ vá áo như dấu ấn không thể chối cãi của thời gian. Qua chi tiết giản dị ấy, nhà thơ gợi lên sự hy sinh thầm lặng và tình yêu bền bỉ của mẹ, khiến người con thêm thương, thêm kính trọng.

Cảm xúc ấy tiếp tục được đẩy lên trong khổ thơ tiếp theo:

Áo đã ở với con qua mùa qua tháng
Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương
Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới
Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.

Người con không nỡ thay áo mới bởi mỗi lần áo dài ra cũng là lúc con nhận ra mẹ già thêm một tuổi. Dẫu con có thể tự mua cho mình những chiếc áo đẹp hơn, mới hơn, thì vẫn không gì sánh bằng tấm áo cũ thấm đẫm tình mẹ. Đó là món quà vô giá, được dệt nên từ sự chắt chiu, hy sinh và yêu thương vô điều kiện.

Từ nỗi niềm riêng, bài thơ mở ra lời nhắn nhủ mang ý nghĩa sâu sắc:

Hãy biết thương lấy những manh áo cũ
Để càng thương lấy mẹ của ta
Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống
Những gì trong năm tháng trôi qua…

Qua hình ảnh tấm áo cũ, Lưu Quang Vũ khơi gợi bài học về lòng hiếu thảo và sự trân trọng quá khứ. Biết nâng niu những điều đã cũ cũng chính là biết yêu thương mẹ cha – những người đã lặng lẽ hy sinh cả đời vì con cái. Thời gian có thể làm phai màu vải áo, nhưng không thể làm nhạt phai tình mẫu tử thiêng liêng.

Với giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, Áo cũ như một lời tự sự đầy chân thành, nhắc nhở mỗi người con hãy sống chậm lại, biết yêu thương và hiếu kính với cha mẹ khi còn có thể. Bởi tình mẫu tử chính là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn và là giá trị bền vững nhất theo con người suốt cuộc đời.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là nghị luận.

Câu 2: Nội dung chính của đoạn trích đề cập đến những vấn đề liên quan đến cái chết như ý nghĩa.

Câu 3:Biện pháp tu từ sử dụng trong khổ 7 là so sánh qua câu "đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng".

Tác dụng:

+)Tăng sức gợi hình, gợi cảm, hấp dẫn cho câu văn.

+)Đề cập cho người đọc những suy nghĩ về cái chết.

+)Qua đó tác giả muốn phê phán lối sống tham lam, ích kỉ của con người.

Câu 4: Theo tác giả, cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở với những người đang sống rằng hãy sống tốt hơn. Em đồng tình với quan điểm trên, đó là lúc con người có thời gian nhìn nhận lại chính mình về những thiếu xót, lỗi lầm của bản thân. Dạy cho con người bài học về sự trân trọng và tử tế trong các mối quan hệ.

Câu 5: Thông điệp ý nghĩa nhất đối với em là hãy sống tử tế, bao dung và chân thành với mọi người.

Vì:

Con người thường nhận ra giá trị yêu thương và chia sẻ khi đã quá muộn. Chúng ta cần giảm những suy nghĩ ích kỉ, nuôi dưỡng những đức tính tích cực hơn.

Câu 1:

Bài làm:

Nhắc đến ‘’mưa’’ người đọc dễ dàng liên tưởng đến những hạt mưa rơi trong bài thơ “Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa” của nhà thơ Lưu Quang Vũ. Mưa theo nghĩa gốc là hiện tượng tự nhiên, xảy ra do sự ngưng tụ hơi nước trên bầu trời, dưới dạng những đám mây, khi gặp điều kiện lạnh, tạo thành giọt nước và khi rơi xuống đất tạo thành cơn mưa. Tác giả Lưu Quang Vũ đã rất khéo léo sử dụng hình ảnh “mưa” để nhằm ẩn dụ cho những thử thách, những điều sẽ xảy ra ở tương lai. Đó còn có thể là những chông gai, khó khăn xảy ra buộc nhân vật trữ tình “Anh” phải đối diện ở cuộc chiến tranh khốc liệt. Mưa ở đây còn thể hiện tâm trạng lo lắng, lo sợ của nhân vật “Anh” dành cho hậu phương, người cô gái mình thương. “Anh” lo rằng tình cảm của hai người sẽ không thể tiếp tục, anh sợ rằng mình không thể chiến thắng ở cuộc chiến khốc liệt này và trở về bên người mình thương. Qua đó, tác giả đã thể hiện sự đồng cảm sâu sắc với người lính, những người đã hi sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Mưa chính là hình ảnh nghệ thuật, góp phần làm nên giá trị tư tưởng và nghệ thuật của bài thơ. 

Câu 2:

Bài làm:

Trong cuốn sách “Nếu biết trăm năm là hữu hạn”, Howard Thurman có từng nói: “Hãy tự hỏi xem điều gì sẽ khiến bạn tỉnh thức, và thực hiện điều đó. Bởi cái thế giới cần là những con người đã thức tỉnh”. Câu nói này như một lời cảnh tỉnh và lời khuyên cho con người trong cuộc sống đầy cạm bẫy và mơ hồ này. 

Tỉnh thức không chỉ là trạng thái tỉnh táo về thể chất mà đó còn là giữ cho tâm trí và tinh thần luôn hoạt động. Đó là khi con người biết mình cần gì, phải làm gì, họ biết mình là ai và phấn đấu vì điều gì. Trong cuộc sống hiện nay rất nhiều người sống theo thói quen, họ hoạt động và làm việc theo kế hoạch lặp đi lặp lại mỗi ngày hoặc để bản thân mình cuốn theo những chuẩn mực, định kiến của xã hội quên đi mất tình yêu thương trong cuộc sống. Chính vì vậy, tỉnh thức là điều cần thiết để con người sống sâu, sống đúng và sống có mục đích. 

Mỗi người đều có hành trình thức tỉnh khác nhau, đó có thể là khi chứng kiến, trải qua những mất mát, đau thương, bệnh tật trong cuộc sống. Đôi khi đó còn có thể là những thứ bình dị như cái ôm động viên hay câu nói cổ vũ lúc ta gặp khó khăn và biến cố. Những trải nghiệm ấy sẽ giúp chúng ta có cái nhìn khách quan, lạc quan, biết ơn và tôn trọng hiện tại. 

Khi con người tỉnh thức họ không chỉ đem đến giá trị cho chính mình mà còn với xã hội. Họ là tấm gương sáng, chỗ dựa và động lực cho gia đình và bạn bè noi theo. Họ còn là người sống có trách nhiệm, dám theo đuổi đam mê, ước mơ của bản thân. Họ sẽ là tấm gương sáng giúp đất nước giàu mạnh và phát triển. 

Làm cách nào con người có thể “tỉnh thức” ? Đầu tiên, chúng ta cần rèn luyện trong mình cách tư duy, suy nghĩ độc lập và không phụ thuộc vào người khác. Tiếp theo, chúng ta cần tập thói quen duy trì những thói quen lành mạnh như thiền, đọc sách tránh chạy theo xu hướng. Cuối cùng, chúng ta cần lựa chọn kĩ vòng bạn bè để có thể kết giao với người tốt, cùng nhau đi lên và phát triển. 

“Tỉnh thức” mang đến cho chúng ta rất nhiều lợi ích về thể chất lẫn tinh thần. Vậy nên rèn luyện và giữ vững là điều cần thiết để duy trì thói quen này. 



Câu 1: Thể thơ của bài thơ trên là thể thơ tự do.

Câu 2: 

-Bài thơ trên thể hiện tâm trạng lo lắng, buồn bã, bất an của nhân vật trữ tình ‘’Anh’’ đối với những sự kiện sẽ xảy ra trong tương lai. 

Câu 3:

-Nhân hoá: Mưa cướp đi ánh sáng của ngày, qua từ “cướp’’.

-Tác dụng:

+)Làm cho câu văn trở nên sinh động, hấp dẫn. 

+)Nhấn mạnh cơn mưa bỗng hoá thành kẻ xấu cướp đi ánh sáng tươi sáng của ban ngày.

+)Qua đó, người đọc dễ dàng hình dung tâm trạng u buồn khi mưa tới.

Câu 4:

-Khi đối diện với một tương lai tràn ngập những điều chưa biết, con người cần có cách cư xử đúng đắn và chuẩn mực. Không nên quá u buồn, bi quan và lo lắng về những điều chưa tới. Chúng ta cần phải lạc quan, gìn giữ và rèn luyện tư duy tích cực để tâm trạng, sức khỏe luôn tích cực, hạnh phúc. Cũng không nên quá hi vọng hay lệ thuộc và trông chờ người khác sẽ làm cho mình hạnh phúc.