Hoàng Quốc Anh
Giới thiệu về bản thân
1.Trong cuộc sống, thói bắt chước tưởng chừng vô hại nhưng lại gây ra nhiều tác hại cho con người. Người chỉ biết bắt chước người khác sẽ đánh mất đi cá tính và bản sắc riêng của mình. Họ sống phụ thuộc, không có suy nghĩ độc lập và dễ bị người khác chi phối. Thói quen này còn khiến con người ngừng sáng tạo, không phát huy được năng lực thật sự. Một người học sinh chỉ biết chép bài bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu bài sâu và tiến bộ. Hơn nữa, nếu bắt chước những hành vi xấu, con người có thể trở nên lười biếng, gian dối và thiếu trung thực. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết học hỏi điều hay của người khác, nhưng quan trọng hơn là phải biết chọn lọc, suy nghĩ và tạo nên con đường riêng cho chính mình.
2.Bài làm:
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm khiến mình nhớ mãi. Với em, kỷ niệm sâu sắc nhất là lần em bị điểm kém trong một bài kiểm tra Toán khi học lớp 6 – một bài học giúp em hiểu giá trị của sự cố gắng và trung thực.
Hôm ấy, cô giáo trả bài kiểm tra. Khi nhìn thấy điểm 4 đỏ chói, em bàng hoàng và suýt rơi nước mắt. Bình thường, em vẫn học khá môn Toán, nhưng vì chủ quan, em không ôn kỹ phần bài cũ. Ngồi nhìn các bạn vui vẻ khoe điểm cao, em thấy lòng mình nặng trĩu xấu hổ. Lúc đó, cô giáo nhẹ nhàng đến bên, đặt tay lên vai em và nói: “Không sao đâu, quan trọng là con biết mình sai chỗ nào để sửa.” Câu nói ấy như một lời thức tỉnh. Em nhận ra rằng thất bại không đáng sợ, điều đáng sợ là không dám nhìn nhận sai lầm của bản thân.
Từ hôm đó, em chăm chỉ học bài, không còn học đối phó như trước. Mỗi khi gặp bài khó, em kiên nhẫn tìm hiểu cho đến khi hiểu rõ mới thôi. Kết quả là cuối học kỳ, em đạt điểm 9 trong bài kiểm tra cuối cùng. Cảm giác hạnh phúc khi nhận lại thành quả từ nỗ lực của chính mình thật đáng quý biết bao.
1.Câu chuyện được kể theo ngôi kể thứ ba.
2.Hai từ láy trong câu chuyện: líu ríu, lanh lảnh
3.Câu chuyện “Con vẹt nghèo” thuộc thể loại truyện đồng thoại vì:
Nhân vật trong truyện là các loài vật (Vẹt, Vượn, Chim Khuyên, Ếch, Gà Trống…), nhưng được nhân hoá, biết nói năng, suy nghĩ và hành động như con người.
Câu chuyện mượn thế giới loài vật để nói về con người, gửi gắm bài học ý nghĩa về cuộc sống và cách rèn luyện bản thân
5.
Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt, vì:
- Vẹt chỉ biết bắt chước tiếng của loài khác, không chịu rèn luyện và sáng tạo cho riêng mình.
- Hành động đó thể hiện tính huênh hoang, khoe khoang mà không có thực lực, nên cuối cùng Vẹt thất bại và xấu hổ.
→ Con người cũng vậy, nếu chỉ bắt chước mà không cố gắng rèn luyện bản thân thì sẽ không bao giờ có thành công thật sự.
Trong quãng thời gian học Tiểu học, tôi đã có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ cùng thầy cô và bạn bè. Nhưng có lẽ trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi không quên chính là lần đầu tiên tôi được tham gia cuộc thi Rung chuông vàng của trường vào năm lớp 5.
Hôm đó, sân trường rợp cờ hoa, tiếng trống vang lên rộn rã. Tôi cùng hơn bốn mươi bạn học sinh xuất sắc nhất của các lớp háo hức bước vào khu vực thi. Trước khi bắt đầu, tim tôi đập thình thịch vì hồi hộp. Câu hỏi đầu tiên vang lên, tôi run run giơ bảng trả lời. May mắn là tôi đã đúng! Cứ thế, qua từng câu hỏi, tôi dần tự tin hơn. Nhưng đến câu hỏi thứ mười, tôi bị loại vì trả lời sai một câu toán nhỏ. Tôi hơi buồn, nhưng khi nghe tiếng cổ vũ nồng nhiệt của các bạn, tôi cảm thấy lòng mình ấm áp và vui vẻ trở lại.
Sau phần thi, cô giáo chủ nhiệm đến bên tôi, mỉm cười nói: “Cô rất tự hào vì con đã cố gắng hết mình.” Câu nói ấy khiến tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Dù không giành được chiến thắng, tôi đã học được cách đối diện với thất bại, biết trân trọng nỗ lực của bản thân và tinh thần đồng đội.
Đó là một trải nghiệm thật quý giá trong những năm tháng Tiểu học của tôi. Mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy bồi hồi, bởi chính từ kỷ niệm ấy, tôi đã học được rằng: điều quan trọng không phải là thắng thua, mà là dám thử sức và không ngừng cố gắng.
1.ngôi thứ 3
2.không biết ai trồng cây hoàng lan
3.Biện pháp tu từ: Nhân hoá – “cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà”.
Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên
4.Hà “run run” vì xúc động và kính trọng khi biết những cánh hoa ấy gắn với kỷ niệm thiêng liêng của ông bà – tình yêu, sự hi sinh của người lính. Cô bé nhìn lên ban thờ thể hiện lòng biết ơn, trân trọng và cảm phục đối với ông – người đã hi sinh vì Tổ quốc, đồng thời hiểu thêm tình yêu sâu nặng của bà dành cho ông.
5.Gia đình là nơi nuôi dưỡng, chở che và dạy dỗ mỗi người từ khi còn nhỏ. Tình yêu thương, sự hi sinh của ông bà, cha mẹ giúp ta lớn khôn và vững vàng trong cuộc sống. Gia đình còn là nguồn động viên, là chỗ dựa tinh thần vững chắc mỗi khi ta gặp khó khăn. Ai cũng cần trân trọng và gìn giữ hạnh phúc gia đình của mình, bởi đó là nơi luôn dang rộng vòng tay yêu thương ta vô điều kiện