Sa Văn Hân
Giới thiệu về bản thân
Câu 2
Trong hành trình trưởng thành, chúng ta không ít lần phải đối mặt với những tổn thương, từ những lời nói vô tình đến những hành động gây đau đớn. Đứng trước những vết thương ấy, con người thường có xu hướng ôm giữ sự oán hận như một cách để tự vệ. Tuy nhiên, có một lời khuyên đầy trí tuệ rằng: “Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, hãy tha thứ cho tất cả những người và những chuyện đã làm con tổn thương”. Câu nói ấy không chỉ là một lời an ủi mà còn là một triết lý sống sâu sắc về sức mạnh của sự tha thứ. Tha thứ, hiểu một cách đơn giản, là sự tự nguyện từ bỏ lòng thù hận, không còn truy cứu hay giữ tâm lý trả thù đối với những sai lầm mà người khác gây ra cho mình. Tha thứ cho "những chuyện làm ta tổn thương" còn là việc học cách chấp nhận những nghịch cảnh trong quá khứ để tâm hồn được nhẹ nhõm. Tại sao chúng ta lại nên thực hiện điều này "trước khi đi ngủ"? Bởi giấc ngủ là khoảng thời gian để cơ thể và tâm trí được tái tạo. Nếu mang theo gánh nặng hận thù vào giấc ngủ, trái tim ta sẽ trĩu nặng, tâm hồn sẽ trở nên già nua và kiệt quệ. Ý nghĩa lớn nhất của sự tha thứ trước hết nằm ở việc giải phóng chính bản thân mình. Khi ta ghét một ai đó, ta đang vô tình trao cho họ quyền kiểm soát cảm xúc của ta. Sự oán giận giống như ta uống thuốc độc nhưng lại hy vọng kẻ thù của mình chết. Tha thứ chính là lúc ta chọn buông bỏ liều thuốc độc ấy để chữa lành vết thương cho chính mình. Khi lòng ta đủ rộng lượng để bao dung, ta sẽ thấy bầu trời trong xanh hơn, giấc ngủ sâu hơn và cuộc đời đáng sống hơn. Sự thanh thản trong tâm hồn chính là phần thưởng lớn nhất mà người biết tha thứ nhận được. Hơn thế nữa, tha thứ còn là nhân tố gắn kết và hàn gắn các mối quan hệ. Trong xã hội, không ai là hoàn hảo, ai cũng có lúc lầm lỡ. Nếu ai cũng khăng khăng giữ lấy cái tôi và sự ích kỷ, thế giới sẽ chỉ toàn những rạn nứt. Một lời tha thứ chân thành có sức mạnh cảm hóa lớn lao hơn bất kỳ sự trừng phạt nào. Nó cho đối phương cơ hội để sửa sai, để nhìn nhận lại bản thân và trở nên tốt đẹp hơn. Như danh nhân Gandhi từng nói: “Kẻ yếu không bao giờ có thể tha thứ. Tha thứ là đặc tính của kẻ mạnh”. Thực vậy, chỉ những người có bản lĩnh và tấm lòng nhân ái mới đủ sức để bao dung cho những khiếm khuyết của đồng loại. Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu rằng tha thứ không đồng nghĩa với sự nhu nhược hay dung túng cho cái ác. Tha thứ là buông bỏ sự hận thù trong lòng, nhưng vẫn cần sự tỉnh táo để nhìn nhận sự việc, bảo vệ lẽ phải và không để bản thân bị tổn thương thêm một lần nào nữa. Tha thứ là một quá trình đấu tranh nội tâm bền bỉ chứ không phải là một quyết định nhất thời. Tóm lại, sự tha thứ chính là "món quà" quý giá nhất mà ta có thể dành tặng cho bản thân và thế giới. Hãy tập thói quen khép lại những muộn phiền của ngày cũ trước khi chìm vào giấc ngủ. Khi trút bỏ được gánh nặng của sự oán hận, chúng ta sẽ đón chào ngày mới với một tâm thế nhẹ nhàng, đầy yêu thương và tràn đầy năng lượng tích cực. Bởi suy cho cùng, cuộc đời này quá ngắn ngủi để dành thời gian cho những nỗi đau, hãy dành nó cho sự bình yên và những điều tử tế.
Câu 1: Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất (người kể chuyện xưng "tôi" – tiểu đội trưởng của Minh).
Câu 2: Hình ảnh của nhân vật Hạnh để lại ấn tượng sâu sắc nhất là: "Một cô gái mắt to và sáng lấp lánh như sao".
Câu 3: Hiện tượng phá vỡ quy tắc: Sử dụng cách nói ẩn dụ/nói giảm nói tránh "theo gió ra đi". Tác dụng: Làm giảm bớt sự đau thương, tang tóc trước cái chết của người đồng đội trẻ. Tạo nên một vẻ đẹp lãng mạn, thanh thản cho sự hy sinh: Minh ra đi như tan vào thiên nhiên, nhẹ nhàng như gió. Tăng sức biểu cảm và gợi sự xót xa, trân trọng cho câu văn.
Câu 4: Một vẻ đẹp nổi bật của nhân vật Minh là tâm hồn lãng mạn và niềm khao khát yêu thương mãnh liệt. Dù mồ côi và cô đơn, Minh vẫn tự "thêu dệt" nên một câu chuyện tình đẹp để tự sưởi ấm lòng mình và mang lại niềm vui, hi vọng cho đồng đội giữa chiến trường ác liệt. Vẻ đẹp ấy còn nằm ở sự hy sinh thầm lặng; ngay cả khi sắp qua đời, anh vẫn giữ trọn sự trong sáng và gửi gắm hy vọng vào một ngày hòa bình.
Câu 5: Thông điệp tâm đắc nhất có thể là: Sức mạnh của niềm tin và những ước mơ đẹp đẽ trong hoàn cảnh nghiệt ngã. Lá thư gửi cho một người không có thực (Hạnh) nhưng lại chứa đựng tất cả nỗi lòng và khát khao của người lính. Hành động gửi thư của người tiểu đội trưởng cho thấy tình đồng đội cao cả và niềm tin rằng cái đẹp, tình yêu (dù là trong tưởng tượng) vẫn luôn tồn tại và có sức mạnh an ủi con người ngay cả sau khi chiến tranh kết thúc. Nó nhắc nhở chúng ta sống tử tế và biết trân trọng những ước mơ hòa bình.