Lường Thị Bảo Châu
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Việc giữ gìn và phát huy các giá trị truyền thống có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với mỗi dân tộc, mỗi quốc gia. Văn hoá dân tộc không chỉ mang trong mình các giá trị lịch sử mà nó còn là bản sắc riêng tạo nên cội nguồn của mỗi dân tộc, mỗi quốc gia. Giữ gìn văn hoá truyền thống giúp ta hiểu hơn về nó, hiểu hơn về quá trình hình thành gian nan mà ông cha ta gây dựng nên, trân trọng công lao của ông cha ta và bồi đắp thêm lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc. Trong bối cảnh hội nhập ngày nay, khi các giá trị hiện đại du nhập vào một các ồ ạt làm cho các giá trị truyền thống đang dần dần bị lu mờ và có nguy cơ bị mai một. Vậy nên việc phát huy và giữ gìn các giá trị truyền thống là một điều rất là cấp bách . Với giới trẻ ngày nay việc tìm hiểu và phát huy các giá trị truyền thống là một cách rất thiết thực để giữ gìn các giá trị đó. Là một người dân Việt Nam chúng ta cần có ý thức bảo tồn và phát huy các giá trị văn hoá truyền thống bằng cách lan toả đến mọi người xung quanh mình điều đó sẽ giúp các giá trị văn hoá sẽ được tiếp nối và phát triển một cách bền vững trong thời kì hiện đại.
Câu 2 :
Bài thơ Thơ tình cuối mùa thu là tiếng nói trầm lắng, sâu sắc về tình yêu bền bỉ, thủy chung trước sự trôi chảy của thời gian. Qua hình ảnh mùa thu cuối, tác giả đã gửi gắm những suy ngẫm tinh tế về tình yêu đã trải qua nhiều biến động nhưng vẫn còn lại những giá trị bền lâu.
Mở đầu bài thơ là không gian mùa thu đang dần khép lại. Hình ảnh “mây trắng bay”, “lá vàng thưa” gợi cảm giác vắng vẻ, chia xa. Mùa thu không còn trọn vẹn mà đang rời đi theo lá, theo dòng nước, theo hoa cúc. Trong bức tranh thiên nhiên ấy, câu thơ “Chỉ còn anh và em” vang lên như một điểm tựa cảm xúc. Giữa sự đổi thay của đất trời, con người vẫn còn nhau, tình yêu vẫn hiện diện.
Sang những khổ thơ tiếp theo, tác giả gợi lại những rung động cũ của tình yêu. Gió heo may, sương ướt má, hơi lạnh qua bàn tay vừa gợi cảm giác mong manh, vừa chất chứa nỗi bâng khuâng. Những con đường quen trở nên “bỗng lạ”, cho thấy sự thay đổi của thời gian và cảm xúc con người. Tuy nhiên, đó không phải là sự phai nhạt, mà là dấu hiệu của một tình yêu đã đi qua thử thách.
Hình ảnh so sánh “Tình ta như hàng cây / Đã qua mùa gió bão”, “Tình ta như dòng sông / Đã yên ngày thác lũ” mang ý nghĩa sâu sắc. Tình yêu không còn cuồng nhiệt như thuở ban đầu mà trở nên chín chắn, bền vững hơn. Đó là tình yêu đã trải nghiệm, đã thấu hiểu và biết trân trọng sự bình yên.
Ở những khổ cuối, tác giả nhấn mạnh sự trôi nhanh của thời gian: “Thời gian như là gió / Mùa đi cùng tháng năm”. Dẫu tuổi trẻ và mùa thu có qua đi, nhưng điều còn lại vẫn là “anh và em”, là tình yêu ở lại. Giữa cuộc đời nhiều biến động, nhiều “người yêu mới” đến rồi đi, tình yêu chân thành vẫn đứng vững.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, hình ảnh thiên nhiên giàu sức gợi, giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng. Biện pháp so sánh được vận dụng tinh tế, giúp cảm xúc trở nên chân thực và giàu ý nghĩa.
Tóm lại, Thơ tình cuối mùa thu là bài thơ đẹp về tình yêu thủy chung, bền bỉ. Qua đó, tác giả khẳng định giá trị của một tình yêu trưởng thành – không ồn ào nhưng sâu sắc, không rực rỡ nhưng lâu bền.
Câu 1 :
-Đề tài của văn bản : Lễ buộc chỉ cổ tay- phong tục độc đáo của người Lào
Câu 2:
- Đối tượng thông tin được đề cập đến trong văn bản : Lễ buộc chỉ cổ tay ( lễ Sou khoẳn) của người dân Lào
Câu 3 :
- Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ : hình ảnh lễ buộc chỉ cổ tay
- Tác dụng : tăng tính thuyết phục, hấp dẫn cho văn bản. Giúp cho văn bản trở nên sinh động , giúp người đọc hình dung được hình ảnh của nghi lễ.
Câu 4 :
- Câu văn cho ta thấy được lễ buộc tay của của người dân Lào không chỉ là một phong tục truyền thống mà nghi lễ còn co giá trị tinh thần sâu sắc mang lại cảm giác bình an , phấn khởi cho người dân nơi đây.
Câu 5 :
- Văn bản gợi cho em suy nghĩ rằng: trong bối cảnh hội nhập hiện đại ngày nay các giá trị truyền thống rất dễ bị lãng quên và bị mai một nhất là hiện nay có một số thành phần giới trẻ có hành vi bài xích các giá trị truyền thống mà ông cha ta để lại . Họ luôn nghĩ rằng các giá trị truyền thống đó là lỗi thời là cổ hủ , họ luôn chạy theo các xu hướng của thời đại mà bỏ quên đi những giá trị truyền thống đó. Vậy nên những giá trị truyền thống đó không chỉ mang giá trị văn hoá mà còn mang giá trị tinh thần mà ông cha ta những người đi trước đã để lại . Là mầm non tương lai của đất nước ta phải giữ trọng trách bảo tồn và phát huy những giá trị truyền thống đó để nó không bị mai một theo thời gian.