Đinh Thị Hà My

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đinh Thị Hà My
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 : văn hóa truyền thống là di sản vô giá , được hun đúc qua hàng nghìn năm lịch sử , là linh hồn và bản sắc không thể tách rời của dân tộc Việt Nam . Ý nghĩa của việc gìn giữ và phát huy những giá trị này là vô cùng to lớn’ trước hết những giá trị văn hóa đóng vai trò như một chiếc ‘neo’ về mặt tinh thần, giúp mỗi người hướng về cội nguồn trân trọng quá khứ và hình nhân cách đạo đức. Những phong tục, lễ nghi, hay lối sống tốt đẹp chính là nền tảng đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, “Kính trên nhường dưới”. Hơn nữa, trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ, việc giữ gìn bản sắc văn hóa lại càng quan trọng để chúng ta tự tin hội nhập mà không bị hòa tan, khẳng định vị thế và sự đa dạng của văn hóa Việt trên trường quốc tế. Là thế hệ kế thừa, chúng ta cần chủ động tìm hiểu, tham gia và lan tỏa những giá trị văn hóa tốt đẹp, biến chúng thành sức mạnh nội sinh giúp đất nước phát triển bền vững.

Câu 2:

Nhà thơ Hữu Thỉnh đã tinh tế nắm bắt những rung động mong manh của đất trời và lòng người trong khoảnh khắc giao mùa hạ - thu, để rồi thổi vào đó những chiêm nghiệm sâu lắng về sự tuần hoàn của tự nhiên và cả những nỗi niềm riêng tư. Đoạn thơ “Tình cuối mùa thu” là minh chứng rõ nét cho tài năng ấy, với những rung động tinh tế, ngôn ngữ giàu sức gợi và bút pháp độc đáo.


Khổ thơ đầu tiên mở ra một bức tranh thiên nhiên giao mùa rất đỗi nhẹ nhàng, mơ hồ, đầy chất thơ: “Cuối trời mây trắng bay / Lá vàng thưa thớt quá.” Vầng mây trắng cuối chân trời gợi cảm giác trong trẻo, thanh khiết, như một dấu hiệu báo hiệu sự thay đổi. Hình ảnh “lá vàng thưa thớt” không chỉ là nét chấm phá cho bức tranh thu mà còn ẩn chứa sự mong manh, một chút gì đó của sự mất mát, thoáng buồn. Phải chăng đó là quy luật tất yếu của tạo hóa, “lá vàng về rừng” để nhường chỗ cho sự sống mới? Câu hỏi tu từ đầy suy tư “Phải chăng lá về rừng” đã bộc lộ trực tiếp tâm trạng ngỡ ngàng, bâng khuâng của nhà thơ trước sự chuyển biến của vạn vật. Qua đó, ta thấy Hữu Thỉnh là một tâm hồn nhạy cảm, luôn lắng nghe những đổi thay tinh tế của thiên nhiên.


Mùa thu không chỉ hiện diện ở những tín hiệu rời rạc mà còn lan tỏa một cách mạnh mẽ, bao trùm khắp không gian: “Mùa thu đi cùng lá / Mùa thu ra biển cả / Theo dòng nước mênh mang / Mùa thu vào hoa cúc.” Tác giả sử dụng điệp từ “Mùa thu” và các động từ mạnh “đi”, “ra”, “vào” kết hợp với những hình ảnh quen thuộc như lá vàng, biển cả, dòng nước, hoa cúc để tạo nên một bức tranh mùa thu sống động, đầy sức sống. Phép nhân hóa mùa thu với những hành động của con người làm cho mùa thu trở nên gần gũi, hữu hình hơn. Nó không còn là một khái niệm trừu tượng mà là một thực thể đang len lỏi, thấm đẫm vào từng cảnh vật, từng không gian, từ sự mênh mang của biển cả đến sắc vàng rực rỡ của hoa cúc.


Tuy nhiên, bức tranh mùa thu tươi đẹp ấy lại được đặt trong sự tương phản với nỗi niềm riêng của chủ thể trữ tình: “Chỉ còn anh và em / Là của mùa thu cũ”. Điệp ngữ “Chỉ còn anh và em” lặp lại hai lần nhấn mạnh sự hiện diện cô đơn, nỗi tiếc nuối và hoài niệm về một mùa thu đã qua, một mùa thu của kỷ niệm. Trong không gian giao mùa rộn ràng ấy, chỉ còn lại hai con người và những ký ức về một mùa thu xưa cũ. “Chợt làn gió heo may / Thổi về xao động cả” làm sống dậy cảm giác bâng khuâng, thổn thức. Cái gió heo may quen thuộc của mùa thu mang theo hơi lạnh, làm xao động cả không gian vốn đã quen thuộc: “Lối đi quen bỗng lạ / Cỏ lật theo chiều mây”. Rồi hình ảnh “Đêm về sương ướt má” đã khép lại đoạn thơ bằng một cảm giác lạnh lẽo, thấm thía, biểu thị cho nỗi buồn man mác, nỗi cô đơn thấm sâu vào tâm hồn.


Qua bài thơ , ta thấy Hữu Thỉnh đã rất thành công trong việc sử dụng ngôn ngữ giản dị, giàu sức gợi cảm, kết hợp với các biện pháp nghệ thuật như điệp từ, nhân hóa, câu hỏi tu từ, hình ảnh ước lệ, tượng trưng. Bút pháp tả cảnh ngụ tình đã được vận dụng một cách tinh tế, khéo léo để từ cảnh thu sang trọng, bao la, nhà thơ đã gửi gắm những tâm trạng, nỗi niềm riêng tư, sâu lắng. Đoạn thơ không chỉ khắc họa thành công bức tranh thiên nhiên sang thu mà còn thể hiện một tâm hồn đầy tinh tế, luôn gắn bó với thiên nhiên và suy tư về lẽ đời, lẽ người.

Câu 1 đề tài của văn bản là : phong tục , nghi lễ truyền thống của người lào , lễ buộc cổ chỉ tay

Câu 2 đối tượng thông tin nhắc đến trong văn bản là : phong tục buộc chỉ tay của người Lào

Câu 3 Tác dụng : tăng tính gợi hình gợi cảm tạo sự thu hút với người đọc người nghe . Giúp người đọc hình dung rõ hơn vì các nghi lễ được miêu tả tăng tính chân thực . Giúp thông tin không chỉ bằng lời nói mà còn có bằng chứng trực quan

Câu 4 Tôi hiểu câu văn đó như sau : phong tục đó là sự riêng biệt không thể lẫn vào đâu được về văn hoá của người Lào . Đồng thời chứa đựng sự tâm linh , tín ngưỡi của người Lào , nó còn là sự an ủi hay sự chúc phúc đối với người đeo nó , từ đó cảm nhận được sự bình an và hạnh phúc trong cuộc sống

Câu 5 Văn bản gợi cho em : phong tục một chỉ cổ tay không chỉ là một hình thức trang trí đơn thuần mà nó còn mang một giá trị sâu sắc