Lỷ Kim Ngân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lỷ Kim Ngân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong những năm tháng cắp sách tới trường, em đã được học rất nhiều thầy cô, nhưng người để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Lan. Cô Lan không chỉ là một giáo viên dạy giỏi mà còn là người mẹ hiền thứ hai của cả lớp. Em vẫn nhớ như in dáng người thanh mảnh và nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi cô. Mỗi tiết Toán của cô, chúng em như được bước vào một thế giới mới đầy sắc màu qua giọng đọc truyền cảm, ấm áp. Cô không bao giờ lớn tiếng quát mắng khi chúng em mắc lỗi, mà luôn dùng ánh mắt hiền từ để nhắc nhở, giúp chúng em tự nhận ra sai lầm của mình. Có một kỷ niệm mà em chẳng thể nào quên, đó là lần em bị ốm đột ngột trong giờ học. Giữa lúc em đang lả đi vì sốt, chính cô đã là người tận tay pha nước cam, lo lắng chăm sóc và gọi điện cho bố mẹ em. Cảm giác ấm áp từ bàn tay cô đặt lên trán lúc ấy đã xua tan mọi mệt mỏi trong em. Dù sau này có đi xa hay học lên những cấp học cao hơn, hình ảnh cô Lan với lòng tận tụy và sự yêu thương bao la sẽ mãi là điểm tựa tinh thần, là động lực để em cố gắng hơn mỗi ngày. Em thầm hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với những gì cô đã chỉ dạy.
Trong tâm khảm của mỗi người dân Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là người cha già kính yêu, người anh hùng dân tộc vĩ đại. Cuộc đời Người là một bản trường ca đẹp nhất về tình yêu quê hương, đất nước, và sự kiện Người ra đi tìm đường cứu nước ngày 5/6/1911 tại Bến Nhà Rồng đã trở thành một dấu ấn lịch sử không bao giờ phai mờ. Năm 1911, khi ấy Người mới chỉ là một chàng thanh niên mang tên Nguyễn Tất Thành, tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã nung nấu một ý chí, một khát vọng vô cùng to lớn. Chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, đồng bào ta bị thực dân Pháp áp bức, bóc lột dã man, trái tim Người đau xót khôn nguôi. Trong khi các phong trào yêu nước lúc bấy giờ đều bế tắc, người thanh niên ấy đã quyết định chọn một con đường hoàn toàn mới: đi sang phương Tây – nơi có kẻ thù đang thống trị – để học hỏi, tìm kiếm con đường giải phóng cho dân tộc.  Sự ra đi ấy, khi ngẫm lại, mới thấy vô cùng vĩ đại và cảm động. Bác ra đi với hai bàn tay trắng, không người thân, không tiền bạc, chỉ có tình yêu nước nồng nàn và ý chí sắt đá. Người đã làm đủ nghề để mưu sinh và hoạt động cách mạng, từ phụ bếp trên tàu Amiral Latouche-Tréville đến việc khảo sát, tìm hiểu tại Mỹ, Anh, Pháp. Sự hy sinh thầm lặng, chịu đựng gian khổ ấy xuất phát từ một tình yêu cao cả, coi tình yêu đất nước cao hơn tất cả, kể cả tình cảm riêng tư. 
hình ảnh dì Bảy trong tản văn "Người ngồi đợi trước hiên nhà" đã để lại trong lòng độc giả một nỗi xúc động nghẹn ngào. Đó là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng, một lòng thủy chung sắt son giữa những biến cố khốc liệt của chiến tranh. Hạnh phúc của dì Bảy thật ngắn ngủi khi chỉ được ở bên dượng chưa đầy một tháng sau đám cưới. Khi dượng lên đường tập kết, dì mới đôi mươi, độ tuổi đẹp nhất của người con gái. Thế nhưng, dì đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để chờ đợi. Suốt hai mươi năm ròng rã, dù có nhiều người ngỏ ý, dì vẫn một mực từ chối, niềm tin về ngày đoàn tụ chính là sợi dây duy nhất níu giữ dì với cuộc đời. Sự hy sinh của dì không chỉ nằm ở việc giữ trọn lời thề ước, mà còn ở cách dì đối diện với nỗi đau. Khi hòa bình lập lại, ngày người ta sum họp cũng là ngày dì nhận được tin dượng đã hy sinh. Nỗi đau ấy quá lớn, nhưng dì Bảy không khóc lóc ồn ào. Dì chọn cách lặng lẽ chấp nhận, tiếp tục cuộc đời cô độc bên hiên nhà cũ. Hình ảnh dì ngồi đó, nhìn ra đường như vẫn đợi một bóng hình quen thuộc, khiến người đọc không khỏi xót xa. Qua nhân vật dì Bảy, em càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và biết ơn những người phụ nữ Việt Nam anh hùng. Họ chính là những "anh hùng thầm lặng", đóng góp xương máu và hạnh phúc cá nhân cho sự nghiệp chung của dân tộc. Bài văn đã khơi gợi trong em niềm xúc động sâu sắc và lòng cảm phục vô hạn trước một tâm hồn cao đẹp.

Văn bản giới thiệu các phương tiện vận chuyển truyền thống của các dân tộc thiểu số Việt Nam, phản ánh sự thích nghi với địa hình đa dạng. Ở vùng cao, người dân chủ yếu sử dụng sức người (gùi, đeo) và sức súc vật như ngựa, voi để di chuyển trên đường đèo dốc. Trong khi đó, các dân tộc vùng sông nước lại ưu tiên sử dụng bè mảng, thuyền độc mộc để đi lại. Những phương tiện này không chỉ phục vụ đời sống mà còn thể hiện nét văn hóa đặc trưng, sáng tạo của từng cộng đồng dân tộc

Văn bản giới thiệu các phương tiện vận chuyển truyền thống của các dân tộc thiểu số Việt Nam, phản ánh sự thích nghi với địa hình đa dạng. Ở vùng cao, người dân chủ yếu sử dụng sức người (gùi, đeo) và sức súc vật như ngựa, voi để di chuyển trên đường đèo dốc. Trong khi đó, các dân tộc vùng sông nước lại ưu tiên sử dụng bè mảng, thuyền độc mộc để đi lại. Những phương tiện này không chỉ phục vụ đời sống mà còn thể hiện nét văn hóa đặc trưng, sáng tạo của từng cộng đồng dân tộc