Bàn Khánh Hưng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bàn Khánh Hưng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Nếu ai đó hỏi em rằng môn học nào khiến em thay đổi cách nhìn về cuộc sống nhất, em sẽ không ngần ngại trả lời đó là môn Ngữ văn của thầy Đạo. Thầy không chỉ là người truyền đạt kiến thức, mà còn là người nghệ sĩ, người dẫn đường thầm lặng, gieo vào lòng chúng em những hạt mầm của lòng nhân ái và sự thấu hiểu.

Thầy Đạo trong mắt chúng em là một người thầy có vẻ ngoài rất đĩnh đạc nhưng lại vô cùng gần gũi. Thầy thường xuất hiện với chiếc cặp da quen thuộc và nụ cười điềm tĩnh. Điều khiến chúng em ấn tượng nhất chính là giọng đọc bài của thầy. Khi thầy đọc thơ, giọng thầy lúc trầm bổng, lúc thiết tha, khiến những con chữ trên trang giấy trắng như bừng tỉnh và có tâm hồn riêng. Có cảm giác như thầy không chỉ đang dạy học, mà đang kể lại những trải nghiệm, những tâm tình của chính cuộc đời thầy.

Trong những giờ giảng của thầy Đạo, Văn học không còn là những bài phân tích khô khan. Thầy luôn lồng ghép vào đó những câu chuyện đời thường, những bài học về cách đối nhân xử thế. Em nhớ mãi lần mình làm bài kiểm tra không tốt và cảm thấy rất nản lòng. Thầy đã gọi em lại, không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng nói: "Văn chương là tấm gương soi bóng tâm hồn, đôi khi gương mờ một chút để mình biết cách lau cho sáng hơn thôi em."Lời khuyên đầy chất "Văn" ấy của thầy đã giúp em lấy lại tự tin và yêu thêm môn học này.


Thầy dạy chúng em biết rung động trước một nhành hoa, biết cảm thông với những mảnh đời bất hạnh và biết trân trọng những giá trị giản đơn nhất.
Thầy Đạo đã truyền cho em ngọn lửa đam mê với văn học và dạy em cách sống đẹp hơn mỗi ngày. Dù mai này có trưởng thành, đi trên những con đường khác nhau, em vẫn luôn nhớ về những giờ giảng của thầy như một khoảng trời bình yên và đầy tri thức. Em kính chúc thầy luôn giữ vững mái chèo để tiếp tục đưa thêm nhiều chuyến đò cập bến bờ nhân văn.

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người mà tên tuổi đã trở thành huyền thoại, những nhân cách lớn lao mà mỗi lần nhắc đến, lòng ta lại trào dâng niềm cảm phục và kính yêu vô hạn. Người mà em muốn nói đến, người mà mỗi người dân Việt Nam đều gọi bằng hai tiếng thân thương "Bác Hồ", chính là vị lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh. Đặc biệt, câu chuyện về người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước năm 1911 luôn làm em xúc động sâu sắc. Năm 1911, khi đất nước đang chìm trong đêm trường nô lệ, thực dân Pháp áp bức dã man, nhiều phong trào đấu tranh nổ ra nhưng đều thất bại. Trong hoàn cảnh đó, chàng thanh niên 21 tuổi Nguyễn Tất Thành, với một trái tim nồng nàn yêu nước, đã nung nấu quyết tâm ra đi tìm một con đường mới. Nhìn cảnh nước mất nhà tan, nhìn đồng bào bị áp bức, Bác không thể đứng yên.  Ngày 5/6/1911, tại bến cảng Nhà Rồng, trên con tàu Amiral Latouche Tréville, Bác đã ra đi. Sự kiện ấy thật đặc biệt. Không có người tiễn đưa, không có hành trang sang trọng, chỉ có hai bàn tay trắng và một ý chí sắt đá. Bác ra đi với suy nghĩ muốn cứu nước thì phải hiểu rõ kẻ thù, hiểu rõ văn minh phương Tây để về giúp đồng bào.  Em cảm thấy vô cùng khâm phục quyết tâm ấy. Sự ra đi của Bác không chỉ là một chuyến đi, mà là một cuộc dấn thân, một sự hy sinh thầm lặng. Ba mươi năm bôn ba khắp năm châu bốn biển, Bác đã làm đủ nghề để kiếm sống, từ phụ bếp, cào tuyết đến viết báo, vừa lao động vừa học tập, nghiên cứu. Đó là chặng đường đầy gian khổ, nguy hiểm, nhưng tình yêu thương dân, yêu nước đã tiếp thêm sức mạnh cho Người.  Sự kiện Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước đã mở ra một bước ngoặt vĩ đại cho cách mạng Việt Nam. Nó cho em bài học quý giá về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng cống hiến. Nhìn lại lịch sử, em càng cảm thấy biết ơn sâu sắc cuộc đời và sự nghiệp của Bác - người đã dành trọn cuộc đời cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Bác Hồ, người anh hùng dân tộc, người chiến sĩ cộng sản quốc tế mẫu mực, sẽ mãi là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ chúng em noi theo.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương mà nó để lại vẫn còn hằn sâu trong lòng người ở lại. Đọc tản văn "Người ngồi đợi trước hiên nhà" của Huỳnh Như Phương, em không khỏi xúc động trước hình ảnh dì Bảy – một biểu tượng cao đẹp cho sự thủy chung và hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam. Dì Bảy hiện lên qua trang văn là một người phụ nữ dành cả tuổi thanh xuân để chờ đợi chồng. Chỉ vỏn vẹn một tháng sau ngày cưới, dượng Bảy phải lên đường tập kết ra Bắc. Từ đó, cuộc đời dì là chuỗi ngày dài đằng đẵng của sự ngóng trông. Dì không chỉ chờ đợi bằng niềm tin mà còn bằng cả sự nhẫn nại phi thường. Hình ảnh dì mỗi chiều lại ngồi trước hiên nhà, nhìn ra phía xa xăm, nơi con đường dẫn lối người đi trở về, khiến người đọc cảm thấy xót xa vô hạn.

Văn bản giới thiệu về các phương tiện di chuyển độc đáo của các dân tộc thiểu số Việt Nam trong quá khứ. Ở vùng núi phía Bắc, người dân chủ yếu đi bộ, dùng ngựa hoặc đóng bè mảng để vượt sông suối. Trong khi đó, các dân tộc ở Tây Nguyên và Nam Trung Bộ lại sử dụng voi, ngựa và các loại thuyền như thuyền độc mộc. Những phương tiện này không chỉ phục vụ nhu cầu đời sống mà còn cho thấy sự thích nghi tuyệt vời của con người với điều kiện địa hình tự nhiên đa dạng.

Văn bản "Ghe xuồng Nam Bộ" cung cấp thông tin phong phú về các phương tiện di chuyển trên sông nước đặc trưng của vùng đồng bằng sông Cửu Long. Tác giả giới thiệu sự đa dạng của các loại ghe xuồng như xuồng ba lá, năm lá, tam bản, ghe lườn, ghe chài... với cấu tạo phù hợp với địa hình kênh rạch chằng chịt. Không chỉ là phương tiện đi lại, vận tải hàng hóa hiệu quả, ghe xuồng còn là nét văn hóa truyền thống, gắn bó mật thiết với đời sống người dân, tạo nên bức tranh văn hóa độc đáo "trên bến dưới thuyền" của vùng đất phương Nam