Nguyễn Ngọc Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật "em" hiện lên như một hình ảnh tiêu biểu cho vẻ đẹp người con gái thôn quê đang đứng trước sự đổi thay của lối sống. “Em” vốn gắn với những trang phục dân dã, mộc mạc: yếm lụa sồi, dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ…tất cả tạo nên một vẻ đẹp chân quê, giản dị mà duyên dáng. Tuy nhiên, sau một lần “đi tỉnh về”, “em” xuất hiện với khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm – những dấu hiệu của lối sống thị thành. Sự thay đổi ấy khiến nhân vật trữ tình vừa ngỡ ngàng vừa xót xa, bởi cùng với cách ăn mặc mới, “hương đồng gió nội” trong “em” cũng phai nhạt “ít nhiều”. Qua nhân vật “em”, Nguyễn Bính không nhằm phê phán con người cụ thể mà bộc lộ nỗi lo trước sự mai một của vẻ đẹp truyền thống làng quê. Lời van nài tha thiết của “anh” chính là mong muốn “em” giữ gìn cốt cách quê mùa, bởi đó không chỉ là bản sắc riêng của “em” mà còn là linh hồn của quê hương. Nhân vật “em” vì thế trở thành biểu tượng cho làng quê Việt Nam trong vòng xoáy đổi thay của thời cuộc.
Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật "em" hiện lên như một hình ảnh tiêu biểu cho vẻ đẹp người con gái thôn quê đang đứng trước sự đổi thay của lối sống. “Em” vốn gắn với những trang phục dân dã, mộc mạc: yếm lụa sồi, dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ…tất cả tạo nên một vẻ đẹp chân quê, giản dị mà duyên dáng. Tuy nhiên, sau một lần “đi tỉnh về”, “em” xuất hiện với khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm – những dấu hiệu của lối sống thị thành. Sự thay đổi ấy khiến nhân vật trữ tình vừa ngỡ ngàng vừa xót xa, bởi cùng với cách ăn mặc mới, “hương đồng gió nội” trong “em” cũng phai nhạt “ít nhiều”. Qua nhân vật “em”, Nguyễn Bính không nhằm phê phán con người cụ thể mà bộc lộ nỗi lo trước sự mai một của vẻ đẹp truyền thống làng quê. Lời van nài tha thiết của “anh” chính là mong muốn “em” giữ gìn cốt cách quê mùa, bởi đó không chỉ là bản sắc riêng của “em” mà còn là linh hồn của quê hương. Nhân vật “em” vì thế trở thành biểu tượng cho làng quê Việt Nam trong vòng xoáy đổi thay của thời cuộc.
Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật "em" hiện lên như một hình ảnh tiêu biểu cho vẻ đẹp người con gái thôn quê đang đứng trước sự đổi thay của lối sống. “Em” vốn gắn với những trang phục dân dã, mộc mạc: yếm lụa sồi, dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ…tất cả tạo nên một vẻ đẹp chân quê, giản dị mà duyên dáng. Tuy nhiên, sau một lần “đi tỉnh về”, “em” xuất hiện với khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm – những dấu hiệu của lối sống thị thành. Sự thay đổi ấy khiến nhân vật trữ tình vừa ngỡ ngàng vừa xót xa, bởi cùng với cách ăn mặc mới, “hương đồng gió nội” trong “em” cũng phai nhạt “ít nhiều”. Qua nhân vật “em”, Nguyễn Bính không nhằm phê phán con người cụ thể mà bộc lộ nỗi lo trước sự mai một của vẻ đẹp truyền thống làng quê. Lời van nài tha thiết của “anh” chính là mong muốn “em” giữ gìn cốt cách quê mùa, bởi đó không chỉ là bản sắc riêng của “em” mà còn là linh hồn của quê hương. Nhân vật “em” vì thế trở thành biểu tượng cho làng quê Việt Nam trong vòng xoáy đổi thay của thời cuộc.