Trần Xuân Lộc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Di tích lịch sử là một vật hiện hữu sống động lưu giữ linh hồn và bản sắc của một dân tộc qua những thời kì biến động của lịch sử. Trong bối cảnh hiện đại hóa hiện nay, việc bảo tồn các di tích này trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Trước hết, di tích là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giúp thế hệ trẻ hiểu rõ nguồn cội và những giá trị nhân văn mà cha ông đã dày công vun đắp. Việc bảo tồn tốt không chỉ giữ gìn một tài sản văn hóa mà còn tạo ra nguồn lực kinh tế bền vững thông qua du lịch. Tuy nhiên, thực tế đáng buồn là nhiều di tích đang bị phá hủy dần bởi sự thiếu ý thức của con người như viết bậy, xả rác hay việc trùng tu sai lệch làm mất đi vẻ nguyên bản. Để bảo vệ những "di sản sống" này, không chỉ cần sự đầu tư từ nhà nước mà còn cần ý thức tự giác của mỗi cá nhân. Mỗi người trẻ cần có thái độ trân trọng, tham gia quảng bá và lên tiếng trước những hành vi phá hoại di tích. Bảo tồn di tích chính là bảo vệ tương lai, để những giá trị lịch sử mãi hiện hữu đến cả thế hệ mai sau.
Câu 2:
Trong dòng chảy của văn học hiện đại Việt Nam, Nguyễn Trọng Tạo hiện lên là một tâm hồn nghệ sĩ đa tài với những vần thơ sâu lắng. Bài thơ "Đồng dao cho người lớn" sáng tác năm 1992 là một trong những tác phẩm độc đáo nhất của ông. Bài thơ đã chạm đến những góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn con người.
Nhan đề bài thơ tạo ra một sự đối lập thú vị: "Đồng dao" thứ vốn dành cho trẻ thơ với nhịp điệu vui tươi, trong sáng, lại được dành cho "người lớn" những người đã nếm trải đủ cay đắng, ngọt bùi của cuộc đời. Cấu trúc bài thơ sử dụng điệp từ "có" ở đầu mỗi câu tạo nên nhịp điệu đều đặn, liệt kê những sự thật hiển nhiên nhưng đầy nghịch lý. Mở đầu bài thơ là những hình ảnh phi lý:
"có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi
có con người sống mà như qua đời"
Tác giả nhấn mạnh vào đời sống tâm linh và sự tồn tại. Một cánh rừng đã chết nhưng ký ức về nó vẫn xanh, còn có những kẻ đang sống về sinh học nhưng ý chí đã lụi tàn. Những nghịch cảnh éo le của số phận:
"có câu trả lời biến thành câu hỏi
có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới"
Ta thấy mọi thứ bị đảo lộn khiến con người rơi vào trạng thái hoài nghi. Sự cô độc và nỗi buồn: "có vui nho nhỏ có buồn mênh mông". Niềm vui thì hữu hạn mà nỗi buồn thì vô cùng.
Bài thơ thành công nhờ sự kết hợp hài hòa giữa đồng dao truyền thống và thơ hiện đại, và cách ngắt nhịp nhanh, dồn dập tạo cảm giác về sự trôi chảy không ngừng của thời gian: "có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi". Ngôn ngữ thơ giản dị, sử dụng nhiều cặp đối lập: sống với chết, vui với buồn, câu hỏi với trả lời. Qua đó hiện được sự đa sắc thái của cuộc đời.
Bài thơ khép lại bằng hình ảnh "nghìn năm trôi" qua một cái chớp mắt, để lại trong lòng người đọc về sự quý giá của từng khoảnh khắc trước những nghịch lý của cuộc đời.
Câu 1: Văn bản thuộc kiểu văn bản thông tin.
Câu 2: Đối tượng là Vạn Lý Trường Thành.
Câu 3:
- Đây là dữ liệu thứ cấp
+ Ví dụ: tác giả đã dẫn lại thông tin từ các nguồn khác như: "Theo Travel China Guide...", "Thống kê của UNESCO cho thấy...", hoặc "Theo Daily mail...". Cho thấy tác giả tổng hợp lại thông tin đã được các tổ chức khác công bố trước đó.
Câu 4:
- Phương tiện: Hình ảnh Vạn Lý Trường Thành chèn ở mục 3.
- Tác dụng:
+ Giúp người đọc hình dung rõ và sinh động hơn về quy mô đồ sộ và vẻ đẹp hùng vĩ của công trình.
+ Tăng tính thuyết phục và làm giảm bớt sự khô khan của các thông tin, con số, giúp văn bản trở nên hấp dẫn với người đọc hơn.
Câu 5: Văn bản gợi cho em lòng ngưỡng mộ trước sức lao động và trí tuệ của con người trong quá khứ. Hơn nữa nó cũng khơi gợi trách nhiệm của thế hệ ngày nay trong việc bảo tồn, tôn trọng các di sản văn hóa thế giới trước những tác động của thời gian và con người.