Nguyễn Phương Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong thế giới nghệ thuật của Truyện Kiều, mỗi cuộc gặp gỡ đều mang một ý nghĩa riêng, nhưng cuộc gặp giữa Từ Hải và Thúy Kiều đặc biệt gây ấn tượng bởi đó không chỉ là sự gặp gỡ của trai tài gái sắc mà còn là sự tương phùng của hai tâm hồn biết nhận ra giá trị của nhau giữa cõi đời nhiều biến động. Ngay từ những câu thơ đầu, Từ Hải đã hiện lên với dáng vóc phi thường qua những hình ảnh mang tính ước lệ và lí tưởng hóa: “đường đường một đấng anh hào”, “đội trời đạp đất”. Cách dùng từ trang trọng, nhịp thơ mạnh đã khắc họa một con người mang tầm vóc lớn lao, sánh cùng trời đất, đại diện cho khát vọng tự do và chí khí tung hoành của bậc trượng phu. Không gian “giang hồ quen thói vẫy vùng” càng mở rộng tầm vóc nhân vật, khiến Từ Hải hiện ra như một con người bước ra từ lí tưởng, không chịu gò bó trong khuôn khổ đời thường. Nhưng vẻ đẹp của nhân vật không chỉ nằm ở khí phách mà còn ở con mắt biết nhìn người. Giữa chốn lầu xanh, chàng không nhìn Thúy Kiều như một giai nhân đơn thuần mà nhận ra nơi nàng chiều sâu tâm hồn, tài năng và phẩm giá, thể hiện qua lời khen “con mắt tinh đời”. Về phía Thúy Kiều, nàng hiện lên trong lời đối đáp vừa nhún nhường vừa sắc sảo; sự khiêm nhường ấy không làm mất đi bản lĩnh của người từng trải mà trái lại càng cho thấy vẻ đẹp trí tuệ và lòng tự trọng. Những câu nói của nàng như một phép thử kín đáo để nhận ra tấm lòng của đối phương. Chính vì vậy, cuộc gặp ấy nhanh chóng trở thành sự đồng cảm sâu sắc: “Hai bên ý hợp tâm đầu”, một sự hòa hợp hiếm hoi giữa phong trần. Bằng nghệ thuật miêu tả nhân vật qua ngoại hình, hành động, ngôn ngữ đối thoại cùng cảm hứng ngợi ca rõ nét, Nguyễn Du đã gửi gắm niềm trân trọng đối với vẻ đẹp anh hùng và khát vọng tri âm tri kỉ — một giá trị nhân văn bền vững làm nên sức sống lâu dài của tác phẩm.
Câu 2:
“Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương
Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm
Là người, tôi sẽ chết cho quê hương”
(Tự nguyện)
Những lời ca ấy không chỉ gợi lên khát vọng sống đẹp mà còn chạm đến một giá trị bền vững của con người: biết hi sinh vì người khác. Trong cuộc sống, có những điều tốt đẹp không xuất hiện bằng ánh hào quang mà âm thầm hiện diện trong từng việc nhỏ mỗi ngày. Có những con người lặng lẽ chấp nhận thiệt thòi, cho đi sức lực, thời gian, thậm chí cả hạnh phúc riêng mà không cần được gọi tên. Chính sự hi sinh thầm lặng ấy đã làm nên chiều sâu của lòng nhân ái và giữ cho cuộc đời này luôn còn hơi ấm.
Hi sinh thầm lặng là khi con người tự nguyện đặt lợi ích của người khác, của cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân, chấp nhận phần khó khăn về mình mà không mong nhận lại sự biết ơn hay ca ngợi. “Thầm lặng” không có nghĩa là vô hình, mà là không phô trương, không ồn ào. Đó là thứ vẻ đẹp bền bỉ như mạch nước ngầm: không nhìn thấy rõ nhưng luôn âm thầm nuôi dưỡng sự sống. Trong một thế giới mà nhiều người muốn được chú ý, sự hi sinh âm thầm lại càng đáng quý vì nó xuất phát từ lòng chân thành.
Sự hi sinh ấy hiện diện ở khắp nơi trong đời sống. Đó là cha mẹ thức khuya dậy sớm, chắt chiu từng điều nhỏ nhất để con có điều kiện học tập tốt hơn. Là những thầy cô lặng lẽ dành thời gian cho từng bài giảng, từng lời nhắc nhở, dù đôi khi không được thấu hiểu. Là những cô lao công quét sạch phố phường khi thành phố còn chưa thức giấc, những người bảo vệ thức trắng đêm để giữ bình yên cho người khác. Đặc biệt, trong thời gian COVID-19, hình ảnh những y bác sĩ mặc đồ bảo hộ suốt nhiều giờ liền, xa gia đình để giành giật sự sống cho bệnh nhân đã khiến cả xã hội xúc động. Họ chấp nhận mệt mỏi, hiểm nguy, nhưng vẫn bền bỉ ở lại nơi cần mình nhất.
Sự hi sinh thầm lặng mang giá trị lớn lao trước hết bởi nó thể hiện chiều sâu của nhân cách. Một con người biết hi sinh là người biết sống vượt ra khỏi cái tôi nhỏ bé để hướng đến điều có ích cho người khác. Khi cho đi bằng sự chân thành, con người không mất đi mà trái lại còn nhận được ý nghĩa tinh thần sâu sắc. Như nhà thơ Tố Hữu từng viết: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”. Với người nhận, sự hi sinh ấy là nguồn động viên lớn, là niềm tin để họ bước tiếp. Với xã hội, đó là nền tảng tạo nên sự gắn kết, nhân ái và bền vững.
Lịch sử dân tộc đã được viết nên bằng biết bao hi sinh âm thầm. Những người lính năm xưa ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo khát vọng giữ gìn độc lập cho đất nước. Có những người mẹ tiễn con ra trận rồi lặng lẽ chờ đợi trong vô vọng. Hồ Chí Minh cũng dành trọn cuộc đời cho dân tộc, chấp nhận gian khổ suốt ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước. Những con người ấy không sống cho riêng mình, và vì thế cuộc đời họ trở nên bất tử trong lòng nhiều thế hệ.
Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn tồn tại lối sống ích kỉ, chỉ biết nhận mà không muốn cho đi. Một số người coi sự hi sinh của người khác là điều hiển nhiên, thậm chí thờ ơ trước khó khăn xung quanh. Lối sống ấy khiến con người trở nên nghèo nàn về tâm hồn. Nhưng hi sinh cũng không có nghĩa là đánh mất bản thân; cần biết hi sinh đúng lúc, đúng cách, vì những điều thật sự có giá trị.
Là học sinh, chúng ta có thể bắt đầu bằng những điều giản dị: giúp đỡ cha mẹ, chia sẻ với bạn bè, sống trách nhiệm với việc học và tập thể. Đôi khi, một sự nhường nhịn nhỏ, một lời động viên đúng lúc cũng đã là biểu hiện của hi sinh.
Sự hi sinh thầm lặng giống như ánh đèn nhỏ trong đêm: không rực rỡ nhưng đủ soi sáng lòng người. Cuộc sống sẽ chỉ thật sự ý nghĩa khi con người biết sống không chỉ cho mình mà còn cho người khác
- Câu 1 : Thể thơ Lục bát.
- Câu 2 : Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau tại lầu xanh (nơi Kiều bị bán vào lần 2).
- Câu 3 :
- Biện pháp tu từ: Ẩn dụ "cỏ nội hoa hèn", "thân bèo bọt".
- Tác dụng: Tăng sức gợi hình, gợi cảm; nhấn mạnh sự khiêm tốn, ý thức rõ về thân phận lênh đênh, rẻ rúng của Thúy Kiều trong xã hội cũ; qua đó thể hiện khát vọng được yêu thương, trân trọng và sự tự tin, sắc sảo khi đối thoại với Từ Hải.
- Câu 4 : Nhận xét về Từ Hải:
- Là một đấng anh hào phi thường: Khắc họa với vẻ đẹp oai phong, khí phách (râu hùm, hàm én, vai rộng).
- Tài năng kiệt xuất: Côn quyền giỏi, lược thao tinh thông, có chí lớn "đội trời đạp đất".
- Là người tri kỷ, trọng tài cao thượng: Biết nhìn nhận, trân trọng giá trị con người (Kiều), không màng thân phận lầu xanh, sẵn sàng "nguyên ngân phát hoàn" (trả tiền chuộc) để giải cứu Kiều.
- Câu 5 : Văn bản gợi tình cảm ngưỡng mộ, thán phục vì Từ Hải hào sảng, tài năng và niềm đồng cảm, xúc động trước sự tri kỷ, thấu hiểu của hai người. Vì đây là cuộc gặp gỡ mang ý nghĩa nhân văn, tôn vinh tình yêu chân thành và khát vọng tự do, thoát khỏi sự kiềm tỏa của xã hội phong kiến.