Nguyễn Ngọc Quỳnh Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Quỳnh Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

“Những giọt lệ” là bài thơ đầu tiên ở trong phần “Mật đắng” của tập Thơ Điên (còn gọi là Đau thương) được sáng tác năm 1938. Từ câu đầu tiên của bài thơ, Hàn Mặc Tử đã thốt lên tiếng kêu đầy đau đớn, tiếng thở dài tự vấn:

“Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?
Bao giờ tôi hết được yêu vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu, Và khối lòng tôi cứng tợ si.”

Thật lạ khi một người lại tự hỏi rằng bao giờ mình sẽ chết đi. Câu thơ ấy đã phần nào làm lộ rõ tâm trạng lo âu, phấp phỏng của một con người đang phải đối diện với nỗi ám ảnh bởi bệnh tật và cái chết, chính nỗi ám ảnh đó đã làm nên một phần thế giới nghệ thuật thơ Hàn Mặc Tử. Không đơn thuần là những câu hỏi mà nó là dòng tự sự tuôn trào từ tâm hồn tác giả thể hiện sự tuyệt vọng khôn cùng. Có lẽ, lời thơ được bật ra khi tâm hồn của người thi sĩ đang vô cùng yếu ớt, nỗi lòng đang tổn thương đến tàn héo. Sâu trong tâm hồn là nỗi dây dứt cùng cực bởi lẽ là mình không thể sống trọn vẹn với một tâm hồn chứa chan tình yêu chân thành sôi nổi. Một nửa hồn của ông coi như đã chết theo, đây chắc phải là cội nguồn của những giày xéo tâm tư trong khổ thơ trước:

“Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa…
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.”

“Họ” được nhắc đến ở đây chính là người yêu của Hàn Mặc Tử, hai người đã chia tay và “họ” đã ra đi. Thế nhưng Hàn Mặc Tử không thể an lòng mà cam chịu vẫn muốn níu kéo lại tình yêu đó. Bằng tất cả vốn từ, người thi sĩ đã diễn tả nỗi lòng của mình bằng tất thảy những câu từ đặc sắc nhất để nói lên những khắc khoải, mong chờ, tiếc nuối đến bơ vơ. Từ sự tiếc nuối ấy mạch thơ đẩy đến hai câu thơ tuyệt tác. Trong cuộc đời của Hàn Mặc Tử, ông đã trong tay và cũng đã chia xa rất nhiều mối tình, nhưng Mộng Cầm có lẽ chính là nàng thơ khiến cho ông đau đáu tâm can nhất. Nhà thơ đã dành hẳn những tập thơ hay ưng ý nhất của mình để dành tặng cho người tình cũ. Tình yêu ấy còn day dứt, ám ảnh hơn khi cuộc đời Hàn Mặc Tử hình thành hai không gian và phân định nghiệt ngã. Hai câu thơ cuối trong khổ thơ là sự thú nhận của nhà thơ đối với sự mất mát khi hai người chia tay, nó đã làm cho nhà thơ trở nên yếu đuối và dại khờ.

Cả khổ thơ cuối chính là những câu hỏi dồn dập không được hồi đáp và cũng chính là tiếng lòng của người thi sĩ. Phải rơi vào trong trạng thái tuyệt vọng như vậy mới làm cho con người ta không còn nhận biết được chính mình. Đó cũng chính là trạng thái tâm lý muốn hướng tới cái tôi đích thực và đi tìm bản ngã của bản thân.

“Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?

Trong trạng thái tâm trạng tồi tệ ấy, màu của hoa phượng, vốn dĩ là một màu từng đẹp và ngây thơ trong ký ức tuổi thơ. Giờ lại trở thành màu của huyết, là biểu tượng của những nỗi đau thương tận cùng. Những đốm lửa nhỏ những rực cháy bên trong, chính là những giọt lệ ẩn sau tâm hồn của người thi nhân, là biểu hiện của một mối tình dang dở. Kết thúc bài thơ khiến cho người đọc bất giác chạnh lòng thương xót cho một cuộc đời người thi nhân quá đỗi tài ba xuất sắc nhưng lại ngắn ngủi, cho một cuộc tình đẹp như mơ nhưng lại kết thúc trong tiếc nuối.

Câu 2

Bạn biết không Nick Vujicic đã từng nói rằng: "Tôi không có tay để chạm vào người khác. Nhưng trái tim tôi có thể chạm vào và làm rung động người tôi yêu." Hạnh phúc thật sự chỉ đến khi đến khi bạn biết nỗ lực tìm kiếm và chinh phục nó, đúng là "nơi nào ý chí nơi đó có con đường" (Pauline Kael). Ý chí chính là chìa khoá của sự thành công trong cuộc sống.

Trước tiên, ý chí được hiểu là những nỗ lực, sự quyết tâm, khả năng xác định được mục tiêu của bản thân mỗi người. Nếu có ý chí, ta sẽ có vươn lên tiến về phía trước và đạt được thành công. 

Cuộc sống này đơn giản không phải một tấm thảm nhung êm ái để ta đi qua mà ẩn sâu trong đó là muôn vàn khó khăn thử thách vì vậy ý chí là một yếu tố vô cùng cần thiết mà mỗi người cần trang bị cho bản thân. Bởi lẽ ý chí sẽ giúp chúng ta có thêm nghị lực kiên cường, lòng quyết tâm sắt đá, lòng dũng cảm để đạp đổ mọi nghịch cảnh. Và mỗi lần trải qua thử thách khó khăn ấy, bạn sẽ thấy mình tự tin, trưởng thành hơn.

Tôi vẫn luôn dành sự ngưỡng mộ và cảm phục đối với Nick Vujicic – chàng trai sinh ra đã bị khuyết tứ chi, phải chịu sự dè bỉu từ mọi người xung quanh khiến anh rơi vào tình trạng trầm cảm có lúc nghĩ đến tự tử. Nhưng khi nhận ra trên cuộc sống này cũng có nhiều người đau khổ như mình anh đã có suy nghĩ tích cực hơn: “Chúa tạo ra tôi ắt phải có dụng ý nào đó và sẽ không để tôi mãi mãi trở nên vô dụng”. Và chính ý chí kiên cường, sự nỗ lực đó đã làm nên Nick Vujicic ngày hôm nay, một nhà diễn thuyết, tuyên truyền động lực và đại sứ truyền cảm hứng sống nổi tiếng trên thế giới. Hay Helen Keller, 20 tuổi bị bệnh hoá mù, điếc. Nhưng nhờ có ý chí vượt lên số phận, bà vẫn học rộng hiểu sâu. Viết được bảy quyển sách, đi diễn thuyết khắp châu Âu, châu Mỹ và được cả thế giới biết đến. Đó là minh chứng cho ý chí, tinh thần vươn lên chiến thắng số phận để tìm ra “con đường”. Hay như Hồ Chí Minh, thử hỏi nếu Người không có ý chí, không có sự quyết tâm và lòng yêu nước nồng nàn thì thử hỏi con đường đi tìm đường cứu nước kia có thành công, có vẻ vang như ngày hôm nay. Gần đây nhất chắc hẳn mọi người vẫn còn nhớ thông điệp vô cùng sâu sắc của hoa hậu hoàn vũ Việt Nam H’Hen Niê tại cuộc thi sắc đẹp lớn nhất hành tinh – Hoa hậu Hoàn vũ Thế giới: “Tôi là H’Hen Niê, tôi là người dân tộc thiểu số, phải kết hôn ở tuổi 14. Nhưng tôi nói không. Tôi chọn theo con đường giáo dục. Tôi đã đến được đây. Tôi làm được, bạn cũng làm được”. Nếu như không có ý chí, không có sự quyết tâm thì có lẽ chúng ta đã không có một hoa hậu truyền cảm hứng tới cộng đồng như ngày hôm nay.

Song, bên cạnh đó vẫn tồn tại một số ít những người luôn tiêu cực, không có ý chí tiến lên, chỉ biết đầu hàng chấp nhận số phận.Những người như vậy đáng để phê phán

Vậy muốn có ý chí con người phải làm gì? Rõ ràng, ý chí không phải thứ nói là có mà nó là cả một quá trình rèn luyện, trau dồi không ngừng trong cuộc sống. Không chỉ học từ gia đình, học từ nhà trường mà mỗi con người phải biết rèn rũa bản thân mình ngay từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Nói cách khác, cuộc sống chính là người thầy lớn của mỗi con người.Tuy nhiên, có ý chí phấn đấu là điều tốt nhưng con người cũng không nên quá lăn xả, liều mình một cách mù quáng. Biết dừng lại đúng lúc, biết chuyển hướng tích cực cũng là một loại ý chí đáng học hỏi.

Phải nói rằng, sức mạnh ý chí tác động vô cùng lớn đến mỗi người. Trong bất kì hoàn cảnh nào dù là tồi tệ nhất, đau khổ nhất chúng ta cần phải có niềm tin và ý chí để đưa ra những quyết định đúng đắn. Tuổi trẻ là cần phải có những sự “dám”: dám đương đầu, dám vượt qua, dám đi lên để cùng “ý chí” biến mục tiêu thành hiện thực.



Câu 1

“Những giọt lệ” là bài thơ đầu tiên ở trong phần “Mật đắng” của tập Thơ Điên (còn gọi là Đau thương) được sáng tác năm 1938. Từ câu đầu tiên của bài thơ, Hàn Mặc Tử đã thốt lên tiếng kêu đầy đau đớn, tiếng thở dài tự vấn:

“Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?
Bao giờ tôi hết được yêu vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu, Và khối lòng tôi cứng tợ si.”

Thật lạ khi một người lại tự hỏi rằng bao giờ mình sẽ chết đi. Câu thơ ấy đã phần nào làm lộ rõ tâm trạng lo âu, phấp phỏng của một con người đang phải đối diện với nỗi ám ảnh bởi bệnh tật và cái chết, chính nỗi ám ảnh đó đã làm nên một phần thế giới nghệ thuật thơ Hàn Mặc Tử. Không đơn thuần là những câu hỏi mà nó là dòng tự sự tuôn trào từ tâm hồn tác giả thể hiện sự tuyệt vọng khôn cùng. Có lẽ, lời thơ được bật ra khi tâm hồn của người thi sĩ đang vô cùng yếu ớt, nỗi lòng đang tổn thương đến tàn héo. Sâu trong tâm hồn là nỗi dây dứt cùng cực bởi lẽ là mình không thể sống trọn vẹn với một tâm hồn chứa chan tình yêu chân thành sôi nổi. Một nửa hồn của ông coi như đã chết theo, đây chắc phải là cội nguồn của những giày xéo tâm tư trong khổ thơ trước:

“Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa…
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.”

“Họ” được nhắc đến ở đây chính là người yêu của Hàn Mặc Tử, hai người đã chia tay và “họ” đã ra đi. Thế nhưng Hàn Mặc Tử không thể an lòng mà cam chịu vẫn muốn níu kéo lại tình yêu đó. Bằng tất cả vốn từ, người thi sĩ đã diễn tả nỗi lòng của mình bằng tất thảy những câu từ đặc sắc nhất để nói lên những khắc khoải, mong chờ, tiếc nuối đến bơ vơ. Từ sự tiếc nuối ấy mạch thơ đẩy đến hai câu thơ tuyệt tác. Trong cuộc đời của Hàn Mặc Tử, ông đã trong tay và cũng đã chia xa rất nhiều mối tình, nhưng Mộng Cầm có lẽ chính là nàng thơ khiến cho ông đau đáu tâm can nhất. Nhà thơ đã dành hẳn những tập thơ hay ưng ý nhất của mình để dành tặng cho người tình cũ. Tình yêu ấy còn day dứt, ám ảnh hơn khi cuộc đời Hàn Mặc Tử hình thành hai không gian và phân định nghiệt ngã. Hai câu thơ cuối trong khổ thơ là sự thú nhận của nhà thơ đối với sự mất mát khi hai người chia tay, nó đã làm cho nhà thơ trở nên yếu đuối và dại khờ.

Cả khổ thơ cuối chính là những câu hỏi dồn dập không được hồi đáp và cũng chính là tiếng lòng của người thi sĩ. Phải rơi vào trong trạng thái tuyệt vọng như vậy mới làm cho con người ta không còn nhận biết được chính mình. Đó cũng chính là trạng thái tâm lý muốn hướng tới cái tôi đích thực và đi tìm bản ngã của bản thân.

“Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?

Trong trạng thái tâm trạng tồi tệ ấy, màu của hoa phượng, vốn dĩ là một màu từng đẹp và ngây thơ trong ký ức tuổi thơ. Giờ lại trở thành màu của huyết, là biểu tượng của những nỗi đau thương tận cùng. Những đốm lửa nhỏ những rực cháy bên trong, chính là những giọt lệ ẩn sau tâm hồn của người thi nhân, là biểu hiện của một mối tình dang dở. Kết thúc bài thơ khiến cho người đọc bất giác chạnh lòng thương xót cho một cuộc đời người thi nhân quá đỗi tài ba xuất sắc nhưng lại ngắn ngủi, cho một cuộc tình đẹp như mơ nhưng lại kết thúc trong tiếc nuối.

Câu 2

Bạn biết không Nick Vujicic đã từng nói rằng: "Tôi không có tay để chạm vào người khác. Nhưng trái tim tôi có thể chạm vào và làm rung động người tôi yêu." Hạnh phúc thật sự chỉ đến khi đến khi bạn biết nỗ lực tìm kiếm và chinh phục nó, đúng là "nơi nào ý chí nơi đó có con đường" (Pauline Kael). Ý chí chính là chìa khoá của sự thành công trong cuộc sống.

Trước tiên, ý chí được hiểu là những nỗ lực, sự quyết tâm, khả năng xác định được mục tiêu của bản thân mỗi người. Nếu có ý chí, ta sẽ có vươn lên tiến về phía trước và đạt được thành công. 

Cuộc sống này đơn giản không phải một tấm thảm nhung êm ái để ta đi qua mà ẩn sâu trong đó là muôn vàn khó khăn thử thách vì vậy ý chí là một yếu tố vô cùng cần thiết mà mỗi người cần trang bị cho bản thân. Bởi lẽ ý chí sẽ giúp chúng ta có thêm nghị lực kiên cường, lòng quyết tâm sắt đá, lòng dũng cảm để đạp đổ mọi nghịch cảnh. Và mỗi lần trải qua thử thách khó khăn ấy, bạn sẽ thấy mình tự tin, trưởng thành hơn.

Tôi vẫn luôn dành sự ngưỡng mộ và cảm phục đối với Nick Vujicic – chàng trai sinh ra đã bị khuyết tứ chi, phải chịu sự dè bỉu từ mọi người xung quanh khiến anh rơi vào tình trạng trầm cảm có lúc nghĩ đến tự tử. Nhưng khi nhận ra trên cuộc sống này cũng có nhiều người đau khổ như mình anh đã có suy nghĩ tích cực hơn: “Chúa tạo ra tôi ắt phải có dụng ý nào đó và sẽ không để tôi mãi mãi trở nên vô dụng”. Và chính ý chí kiên cường, sự nỗ lực đó đã làm nên Nick Vujicic ngày hôm nay, một nhà diễn thuyết, tuyên truyền động lực và đại sứ truyền cảm hứng sống nổi tiếng trên thế giới. Hay Helen Keller, 20 tuổi bị bệnh hoá mù, điếc. Nhưng nhờ có ý chí vượt lên số phận, bà vẫn học rộng hiểu sâu. Viết được bảy quyển sách, đi diễn thuyết khắp châu Âu, châu Mỹ và được cả thế giới biết đến. Đó là minh chứng cho ý chí, tinh thần vươn lên chiến thắng số phận để tìm ra “con đường”. Hay như Hồ Chí Minh, thử hỏi nếu Người không có ý chí, không có sự quyết tâm và lòng yêu nước nồng nàn thì thử hỏi con đường đi tìm đường cứu nước kia có thành công, có vẻ vang như ngày hôm nay. Gần đây nhất chắc hẳn mọi người vẫn còn nhớ thông điệp vô cùng sâu sắc của hoa hậu hoàn vũ Việt Nam H’Hen Niê tại cuộc thi sắc đẹp lớn nhất hành tinh – Hoa hậu Hoàn vũ Thế giới: “Tôi là H’Hen Niê, tôi là người dân tộc thiểu số, phải kết hôn ở tuổi 14. Nhưng tôi nói không. Tôi chọn theo con đường giáo dục. Tôi đã đến được đây. Tôi làm được, bạn cũng làm được”. Nếu như không có ý chí, không có sự quyết tâm thì có lẽ chúng ta đã không có một hoa hậu truyền cảm hứng tới cộng đồng như ngày hôm nay.

Song, bên cạnh đó vẫn tồn tại một số ít những người luôn tiêu cực, không có ý chí tiến lên, chỉ biết đầu hàng chấp nhận số phận.Những người như vậy đáng để phê phán

Vậy muốn có ý chí con người phải làm gì? Rõ ràng, ý chí không phải thứ nói là có mà nó là cả một quá trình rèn luyện, trau dồi không ngừng trong cuộc sống. Không chỉ học từ gia đình, học từ nhà trường mà mỗi con người phải biết rèn rũa bản thân mình ngay từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Nói cách khác, cuộc sống chính là người thầy lớn của mỗi con người.Tuy nhiên, có ý chí phấn đấu là điều tốt nhưng con người cũng không nên quá lăn xả, liều mình một cách mù quáng. Biết dừng lại đúng lúc, biết chuyển hướng tích cực cũng là một loại ý chí đáng học hỏi.

Phải nói rằng, sức mạnh ý chí tác động vô cùng lớn đến mỗi người. Trong bất kì hoàn cảnh nào dù là tồi tệ nhất, đau khổ nhất chúng ta cần phải có niềm tin và ý chí để đưa ra những quyết định đúng đắn. Tuổi trẻ là cần phải có những sự “dám”: dám đương đầu, dám vượt qua, dám đi lên để cùng “ý chí” biến mục tiêu thành hiện thực.