Lê Lâm Huy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Việc bảo tồn các di tích lịch sử của dân tộc hiện nay là một vấn đề vô cùng quan trọng và cấp thiết. Di tích lịch sử không chỉ là những công trình kiến trúc cũ kỹ mà còn là "nhân chứng" sống động cho truyền thống dựng nước và giữ nước của cha ông. Nó là sợi dây kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn về cội nguồn và bản sắc văn hóa dân tộc. Thế nhưng, thực tế hiện nay cho thấy nhiều di tích đang bị xuống cấp nghiêm trọng do thời gian hoặc bị xâm hại bởi ý thức kém của con người như viết vẽ bậy, xả rác. Một số nơi còn bị "trùng tu" sai cách làm mất đi vẻ nguyên bản. Để bảo tồn di sản, trước hết cần có sự vào cuộc quyết liệt của các cơ quan chức năng trong việc duy tu, bảo dưỡng. Quan trọng hơn, mỗi cá nhân cần nâng cao ý thức, trân trọng những giá trị xưa cũ. Bảo tồn di tích không phải là giữ lại những đống gạch đá vô tri, mà là giữ gìn linh hồn của dân tộc để truyền lại cho mai sau.
Câu 2:
Nguyễn Trọng Tạo là một nghệ sĩ đa tài, và "Đồng dao cho người lớn" là một trong những bài thơ độc đáo nhất của ông. Viết năm 1992, bài thơ như một lăng kính đa chiều soi chiếu vào những mặt trái ngược của cuộc sống, mang đến cho người đọc nhiều suy ngẫm về nhân sinh.
Về nội dung, bài thơ là một chuỗi những nghịch lý và những hình ảnh đối lập tồn tại song hành trong đời sống. Ngay từ nhan đề "Đồng dao cho người lớn", tác giả đã tạo ra một sự mâu thuẫn thú vị. Đồng dao vốn là của trẻ con với nhịp điệu vui tươi, nhưng ở đây lại dành cho "người lớn" – những người đã trải đời, đã nếm trải đủ đắng cay.
Mở đầu bài thơ là những hình ảnh đầy ám ảnh: "Có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi Có con người sống mà như qua đời" Tác giả cho thấy ranh giới mong manh giữa cái chết và sự sống, giữa cái hữu hình và vô hình. Có những thứ đã mất đi nhưng ký ức vẫn còn mãi, lại có những người đang tồn tại về thể xác nhưng tâm hồn đã héo úa. Những câu thơ tiếp theo tiếp tục liệt kê những sự thật trớ trêu: câu trả lời thành câu hỏi, kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới, có cả đất trời nhưng lại không có nhà cửa. Đó chính là sự phức tạp, đa đoan của cõi nhân gian mà chỉ người lớn mới thấu hiểu.
Tuy nhiên, giữa những bộn bề, nghịch lý đó, bài thơ vẫn khẳng định sự vĩnh hằng của thiên nhiên và những giá trị cốt lõi: "Mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ Mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió" Dù cuộc sống có biến động ra sao, quy luật của tự nhiên vẫn không thay đổi. Con người vẫn phải sống, phải "say", phải để hồn mình tự do như gió để vượt qua những nỗi "buồn mênh mông". Câu kết bài thơ: "Có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi" như một lời nhắc nhở về sự vô thường của thời gian, khuyên con người nên biết trân trọng hiện tại.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu nhanh, dồn dập giống như cách hát đồng dao. Phép điệp từ "có" được lặp lại liên tục ở đầu mỗi câu thơ tạo nên hiệu ứng liệt kê, làm nổi bật sự phong phú nhưng cũng đầy rẫy mâu thuẫn của cuộc đời. Ngôn ngữ thơ giản dị nhưng giàu tính triết lý, hình ảnh thơ đối lập (vui nho nhỏ - buồn mênh mông, sống - qua đời) giúp tác giả truyền tải thông điệp một cách sâu sắc.
Tóm lại, qua "Đồng dao cho người lớn", Nguyễn Trọng Tạo đã vẽ nên một bức tranh đời sống đầy chân thực và suy tư. Bài thơ không chỉ giúp ta nhận ra những nghịch lý của cuộc đời mà còn hướng ta tới một thái độ sống bình thản, trân trọng những giá trị tinh thần giữa thế gian đầy biến động.
Câu 1: Văn bản thông tin
Câu 2: Vạn Lý Trường Thành
Câu 3:
Dữ liệu thứ cấp
Ví dụ: "Thống kê của UNESCO cho thấy gần một phần ba công trình này đã biến mất." -> Đây là số liệu tác giả trích dẫn lại từ tổ chức khác.
Câu 4:
Phương tiện ngôn ngữ: Hình ảnh
Tác dụng: +Làm văn bản trực quan, sinh động hơn, giúp người đọc dễ hình dung sự khổng lồ của công trình.
+Tăng độ tin cậy, tính xác thực và sức thuyết phục cho các thông tin được đưa ra.
+Giúp người đọc nắm bắt thông tin nhanh
Câu 5:
Suy nghĩ về đối tượng:
+Tôn trọng: Nể phục trí tuệ và sức lao động phi thường của người xưa (xây tường bằng gạo nếp, bền vững hàng nghìn năm).
+Tiếc nuối: Tiếc nuối khi biết một phần ba công trình đang dần biến mất do thiên nhiên và con người.
+Tự hào: Thấy được tầm vóc vĩ đại của một di sản thế giới, không chỉ là bức tường đá mà còn là chứng nhân lịch sử đầy máu và nước mắt.