Hà Anh Việt
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. (2.0 điểm)
Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc bảo tồn những di tích lịch sử của dân tộc hiện nay.
Hiện nay, việc bảo tồn di tích lịch sử đang trở thành vấn đề cấp thiết trong bối cảnh đô thị hóa và phát triển kinh tế mạnh mẽ. Di tích lịch sử không chỉ là chứng nhân của quá khứ, là nơi lưu giữ giá trị văn hóa, tinh thần dân tộc mà còn là nguồn tài nguyên du lịch quý giá, góp phần giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước và ý thức giữ gìn truyền thống. Tuy nhiên, nhiều di tích đang bị xuống cấp nghiêm trọng do tác động của thời tiết, ô nhiễm môi trường và cả sự thiếu ý thức của một bộ phận con người (xây dựng trái phép, viết vẽ bậy, khai thác du lịch quá mức…).
Em cho rằng, để bảo tồn hiệu quả, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa Nhà nước (đầu tư kinh phí, lập quy hoạch bảo tồn), cộng đồng (tuyên truyền, nâng cao nhận thức) và mỗi cá nhân (có ý thức khi tham quan). Chỉ khi di tích được bảo tồn tốt, chúng ta mới giữ được bản sắc văn hóa dân tộc và truyền lại cho các thế hệ mai sau một di sản quý báu. (198 chữ)
Câu 2. (4.0 điểm)
Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích nội dung và nghệ thuật của văn bản “Đồng dao cho người lớn” của Nguyễn Trọng Tạo.
Nguyễn Trọng Tạo là nhà thơ nổi tiếng với những sáng tác giàu triết lý và giàu tính nhân văn. Bài thơ “Đồng dao cho người lớn” là một tác phẩm đặc sắc, sử dụng hình thức đồng dao để gửi gắm những suy tư sâu sắc về cuộc đời và xã hội.
Về nội dung, bài thơ khắc họa một thế giới đầy nghịch lý và mâu thuẫn của kiếp người. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã liệt kê hàng loạt nghịch cảnh: “có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi / có con người sống mà như qua đời”, “có câu trả lời biến thành câu hỏi / có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới”. Những hình ảnh đối lập (sống - chết, trả lời - hỏi, ngoại tình - tiệc cưới, cha mẹ - trẻ mồ côi, đất trời - không nhà cửa, vui nho nhỏ - buồn mênh mông…) cho thấy cuộc sống đầy bất ổn, đảo lộn giá trị. Con người dường như đang đánh mất chính mình giữa bộn bề cuộc sống.
Dù vậy, bài thơ vẫn khẳng định sức sống mãnh liệt của thiên nhiên và con người: “mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ / mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió”. Cuộc sống vẫn tiếp diễn với đủ cung bậc cảm xúc: “có thương có nhớ có khóc có cười”. Câu thơ cuối “có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi” mang tính triết lý sâu sắc, nhắc nhở con người về sự ngắn ngủi của kiếp người trước dòng chảy vô tận của thời gian.
Về nghệ thuật, bài thơ nổi bật với thể thơ đồng dao – một thể thơ dân gian gần gũi, nhịp điệu lặp lại (“có… có…”, “mà… mà…”) tạo cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm khi dùng để nói về người lớn. Ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh đối lập và hoán dụ, kết hợp với nhịp thơ nhanh, dồn dập giúp người đọc dễ nhớ, dễ thuộc nhưng vẫn chứa đựng chiều sâu tư tưởng. Việc lấy tên “Đồng dao cho người lớn” đã tạo sự bất ngờ, khéo léo chuyển từ cái ngây thơ của trẻ thơ sang những chiêm nghiệm sâu sắc của người trưởng thành.
Qua bài thơ, Nguyễn Trọng Tạo không chỉ phản ánh những mặt trái của cuộc sống mà còn khơi dậy ở người đọc ý thức sống có trách nhiệm, trân trọng từng khoảnh khắc và giữ gìn những giá trị chân thực giữa bộn bề đời thường.
Câu 1. (2.0 điểm)
Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc bảo tồn những di tích lịch sử của dân tộc hiện nay.
Hiện nay, việc bảo tồn di tích lịch sử đang trở thành vấn đề cấp thiết trong bối cảnh đô thị hóa và phát triển kinh tế mạnh mẽ. Di tích lịch sử không chỉ là chứng nhân của quá khứ, là nơi lưu giữ giá trị văn hóa, tinh thần dân tộc mà còn là nguồn tài nguyên du lịch quý giá, góp phần giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước và ý thức giữ gìn truyền thống. Tuy nhiên, nhiều di tích đang bị xuống cấp nghiêm trọng do tác động của thời tiết, ô nhiễm môi trường và cả sự thiếu ý thức của một bộ phận con người (xây dựng trái phép, viết vẽ bậy, khai thác du lịch quá mức…).
Em cho rằng, để bảo tồn hiệu quả, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa Nhà nước (đầu tư kinh phí, lập quy hoạch bảo tồn), cộng đồng (tuyên truyền, nâng cao nhận thức) và mỗi cá nhân (có ý thức khi tham quan). Chỉ khi di tích được bảo tồn tốt, chúng ta mới giữ được bản sắc văn hóa dân tộc và truyền lại cho các thế hệ mai sau một di sản quý báu. (198 chữ)
Câu 2. (4.0 điểm)
Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích nội dung và nghệ thuật của văn bản “Đồng dao cho người lớn” của Nguyễn Trọng Tạo.
Nguyễn Trọng Tạo là nhà thơ nổi tiếng với những sáng tác giàu triết lý và giàu tính nhân văn. Bài thơ “Đồng dao cho người lớn” là một tác phẩm đặc sắc, sử dụng hình thức đồng dao để gửi gắm những suy tư sâu sắc về cuộc đời và xã hội.
Về nội dung, bài thơ khắc họa một thế giới đầy nghịch lý và mâu thuẫn của kiếp người. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã liệt kê hàng loạt nghịch cảnh: “có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi / có con người sống mà như qua đời”, “có câu trả lời biến thành câu hỏi / có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới”. Những hình ảnh đối lập (sống - chết, trả lời - hỏi, ngoại tình - tiệc cưới, cha mẹ - trẻ mồ côi, đất trời - không nhà cửa, vui nho nhỏ - buồn mênh mông…) cho thấy cuộc sống đầy bất ổn, đảo lộn giá trị. Con người dường như đang đánh mất chính mình giữa bộn bề cuộc sống.
Dù vậy, bài thơ vẫn khẳng định sức sống mãnh liệt của thiên nhiên và con người: “mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ / mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió”. Cuộc sống vẫn tiếp diễn với đủ cung bậc cảm xúc: “có thương có nhớ có khóc có cười”. Câu thơ cuối “có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi” mang tính triết lý sâu sắc, nhắc nhở con người về sự ngắn ngủi của kiếp người trước dòng chảy vô tận của thời gian.
Về nghệ thuật, bài thơ nổi bật với thể thơ đồng dao – một thể thơ dân gian gần gũi, nhịp điệu lặp lại (“có… có…”, “mà… mà…”) tạo cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm khi dùng để nói về người lớn. Ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh đối lập và hoán dụ, kết hợp với nhịp thơ nhanh, dồn dập giúp người đọc dễ nhớ, dễ thuộc nhưng vẫn chứa đựng chiều sâu tư tưởng. Việc lấy tên “Đồng dao cho người lớn” đã tạo sự bất ngờ, khéo léo chuyển từ cái ngây thơ của trẻ thơ sang những chiêm nghiệm sâu sắc của người trưởng thành.
Qua bài thơ, Nguyễn Trọng Tạo không chỉ phản ánh những mặt trái của cuộc sống mà còn khơi dậy ở người đọc ý thức sống có trách nhiệm, trân trọng từng khoảnh khắc và giữ gìn những giá trị chân thực giữa bộn bề đời thường.