Hoàng Tuệ Lam
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Tuệ Lam
0
0
0
0
0
0
0
2026-05-19 16:06:26
Theo quy định của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS 1982), hai vùng biển thuộc chủ quyền quốc gia của quốc gia ven biển là nội thủy và lãnh hải. Ranh giới ngoài của lãnh hải chính là đường biên giới quốc gia trên biển. Quyền hạn cụ thể của quốc gia ven biển đối với hai vùng biển này được quy định chi tiết và có sự khác biệt rõ rệt về tính chất pháp lý
1. Đối với vùng Nội thủyNội thủy là vùng nước nằm phía trong đường cơ sở, tiếp liền với bờ biển và được coi như một bộ phận cấu thành nên lãnh thổ đất liền.
- Tính chất quyền lực: Quốc gia ven biển có chủ quyền hoàn toàn, tuyệt đối và đầy đủ.
- Phạm vi áp dụng: Chủ quyền bao trùm toàn bộ vùng nước, vùng trời phía trên, đáy biển và lòng đất dưới đáy biển.
- Quyền thực tế: Quốc gia có toàn quyền áp dụng luật pháp nội địa giống như trên đất liền. Tất cả các tàu thuyền, phương tiện bay nước ngoài muốn ra vào vùng nước hoặc vùng trời này bắt buộc phải xin phép và được cơ quan có thẩm quyền chấp thuận.
2. Đối với vùng Lãnh hải
Lãnh hải là vùng biển có chiều rộng không vượt quá 12 hải lý tính từ đường cơ sở ra phía ngoài.
- Tính chất quyền lực: Quốc gia ven biển có chủ quyền đầy đủ và toàn vẹn, nhưng không tuyệt đối như đối với nội thủy.
- Phạm vi áp dụng: Chủ quyền này mở rộng đến vùng trời trên lãnh hải, cũng như đáy biển và lòng đất dưới đáy biển của lãnh hải.
- Quyền thực tế: Quốc gia ven biển có quyền tối cao về mặt lập pháp, hành pháp và tư pháp (quy định về an ninh, quốc phòng, quản lý tài nguyên, kiểm soát ô nhiễm...).
- Giới hạn pháp lý: Quốc gia ven biển bắt buộc phải thừa nhận quyền đi qua không gây hại (innocent passage) của tàu thuyền nước ngoài trong lãnh hải mà không cần xin phép trước, miễn là hoạt động di chuyển đó liên tục, nhanh chóng và không làm phương hại đến hòa bình, trật tự hay an ninh của quốc gia ven biển.