Bùi Tuyết Hạ
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Nhân vật Thứ trong tiểu thuyết Sống mòn của Nam Cao là hình ảnh tiêu biểu cho bi kịch của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng. Thứ từng là một thanh niên giàu ước mơ, hoài bão, khát khao học hành, thành đạt và cống hiến cho xã hội. Tuy nhiên, thực tế cuộc sống nghèo túng, bệnh tật, thất nghiệp đã từng bước vùi dập lý tưởng ấy, đẩy Thứ vào một cuộc sống quẩn quanh, mòn mỏi và bế tắc. Trong đoạn trích, những dòng suy nghĩ đầy ám ảnh của Thứ cho thấy nỗi sợ hãi sâu sắc trước tương lai vô nghĩa, nơi con người sống lay lắt, mất dần nhân phẩm và ý nghĩa tồn tại. Thứ ý thức rõ bi kịch của mình nhưng lại thiếu bản lĩnh để thoát ra, cam chịu để cuộc đời “lùi dần”, “mòn dần”. Qua nhân vật Thứ, Nam Cao thể hiện niềm xót thương sâu sắc đối với những trí thức bị cuộc sống tàn nhẫn làm tha hóa, đồng thời lên án một xã hội đã bóp nghẹt ước mơ, đẩy con người vào cảnh sống vô nghĩa, đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần.
câu 2
Nhà văn từng nói rằng: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi, mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói đã gợi ra một nhận thức sâu sắc: tuổi trẻ không chỉ được tính bằng số năm sống mà còn được đo bằng khát vọng và niềm tin con người dành cho tương lai.
Ước mơ là điều giúp con người vượt qua giới hạn của hiện tại để hướng đến những giá trị tốt đẹp hơn. Khi còn ước mơ, con người còn động lực để học hỏi, dấn thân và không ngừng hoàn thiện bản thân. Chính khát vọng ấy khiến con người luôn trẻ trung trong tâm hồn, dù thời gian có thể làm thay đổi ngoại hình. Ngược lại, khi con người từ bỏ ước mơ, họ dễ bằng lòng với thực tại, sống an phận và đánh mất ý chí vươn lên. Sự “già đi” lúc này không nằm ở tuổi tác mà nằm ở tinh thần đã cạn kiệt niềm tin và hi vọng.
Trong đời sống, ta dễ dàng bắt gặp những người còn rất trẻ nhưng đã sớm mệt mỏi, chán nản vì không còn mục tiêu để theo đuổi. Họ sống lặp lại mỗi ngày, ngại thay đổi, sợ thất bại và dần đánh mất bản thân. Trái lại, cũng có những con người lớn tuổi nhưng vẫn tràn đầy năng lượng, không ngừng học tập, sáng tạo và cống hiến. Chính ước mơ đã giữ cho họ một tinh thần lạc quan, một trái tim nhiệt huyết và một cuộc sống có ý nghĩa.
Đối với tuổi trẻ, ước mơ không chỉ là điểm tựa tinh thần mà còn là kim chỉ nam cho hành động. Tuổi trẻ có quyền mơ ước, thậm chí mơ ước lớn lao, bởi đó là thời điểm con người có nhiều cơ hội để thử sức và trưởng thành. Tuy nhiên, theo đuổi ước mơ không đồng nghĩa với sống mộng tưởng. Ước mơ cần được xây dựng trên khả năng thực tế, được nuôi dưỡng bằng nỗ lực bền bỉ, kỉ luật và tinh thần dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Bên cạnh đó, mỗi người trẻ cũng cần học cách điều chỉnh ước mơ trước những biến động của cuộc sống. Không phải lúc nào ước mơ cũng thành hiện thực trọn vẹn, nhưng hành trình theo đuổi ước mơ sẽ giúp con người trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và hiểu rõ giá trị của bản thân. Điều đáng sợ không phải là thất bại, mà là chưa từng dám mơ và dám bước đi.
Từ câu nói trên, có thể khẳng định rằng giữ gìn ước mơ chính là giữ gìn tuổi trẻ. Khi con người còn khát vọng sống có ý nghĩa, họ sẽ không “già đi” trong tâm hồn. Tuổi trẻ chỉ thực sự trôi qua khi ta từ bỏ ước mơ và thôi tin vào những điều tốt đẹp phía trước.
câu 1
Điểm nhìn của người kể chuyện là điểm nhìn bên trong, hạn tri, người kể ở ngôi thứ ba nhưng gắn chặt với cảm nhận, suy nghĩ, tâm trạng của nhân vật Thứ.
câu 2
Ước mơ của Thứ khi còn ngồi trên ghế nhà trường là: đỗ bằng Thành chung, đỗ tú tài, vào đại học, sang Tây và trở thành một vĩ nhân, đem lại những thay đổi lớn lao cho đất nước.
câu 3
Biện pháp tu từ nổi bật trong đoạn trích là điệp ngữ kết hợp liệt kê (“y sẽ…”, “sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục…”).
→ Tác dụng: nhấn mạnh nỗi tuyệt vọng, bế tắc, cảm giác đời sống mòn mỏi, vô nghĩa của Thứ; đồng thời bộc lộ nỗi sợ hãi trước một tương lai tăm tối, bị chà đạp cả nhân phẩm lẫn ước mơ.
câu 4
Qua đoạn trích, cuộc sống của Thứ hiện lên nghèo túng, bế tắc, tù đọng, không lối thoát.
Con người Thứ là một trí thức có hoài bão, ý thức về nhân phẩm, nhưng yếu đuối, thiếu bản lĩnh, không đủ dũng khí để thoát khỏi vòng “sống mòn”, nên rơi vào bi kịch tinh thần đau đớn.
câu 5
Văn bản gợi ra một triết lí nhân sinh sâu sắc: sống không chỉ là tồn tại, mà phải sống có ý nghĩa, có khát vọng và dám thay đổi. Nếu con người cam chịu, sợ hãi, không dám vượt lên hoàn cảnh thì cuộc đời sẽ dần mòn đi trong vô nghĩa.