Trần Thị Quyên
Giới thiệu về bản thân
câu 1 :
Trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, lối sống chủ động có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Chủ động là tự mình xác định mục tiêu, lập kế hoạch và kiên trì thực hiện thay vì chờ đợi hoàn cảnh hay sự giúp đỡ từ người khác. Người sống chủ động sẽ biết nắm bắt cơ hội, thích ứng linh hoạt trước khó khăn và không dễ dàng bỏ cuộc khi gặp thử thách. Ngược lại, lối sống thụ động khiến con người dễ đánh mất thời cơ, trở nên phụ thuộc và thiếu bản lĩnh. Trong học tập, sự chủ động giúp ta tìm tòi kiến thức, rèn luyện kỹ năng, từ đó nâng cao năng lực bản thân. Trong công việc, chủ động tạo nên tác phong chuyên nghiệp và mở ra nhiều cơ hội phát triển. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện tinh thần trách nhiệm, dám nghĩ dám làm và không ngừng hoàn thiện mình. Sống chủ động chính là cách để làm chủ cuộc đời và kiến tạo tương lai vững chắc.
Câu 2 :
Bài thơ " Bảo kính cảnh giới "của Nguyễn Trãi là bức tranh thiên nhiên mùa hè sinh động, đồng thời thể hiện tấm lòng yêu dân sâu sắc của tác giả.
Mở đầu bài thơ là tâm thế ung dung của thi nhân: “Rồi hóng mát thuở ngày trường.” Trong không gian ngày hè dài rộng, thiên nhiên hiện lên rực rỡ sắc màu. Hình ảnh “Hoè lục đùn đùn tán rợp trương”, “Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ”, “Hồng liên trì đã tịn mùi hương” gợi nên bức tranh đầy sức sống với gam màu xanh, đỏ, hồng hòa quyện. Các động từ “đùn đùn”, “phun” diễn tả sự vận động mạnh mẽ của cảnh vật, thể hiện cảm nhận tinh tế và tâm hồn giao hòa với thiên nhiên của Nguyễn Trãi.
Không chỉ có màu sắc, bức tranh còn có âm thanh: “Lao xao chợ cá làng ngư phủ”, “Dăng dỏi cầm ve lầu tịch dương.” Âm thanh đời sống và tiếng ve ngân vang làm cho cảnh hè thêm rộn ràng, ấm áp. Qua đó, ta thấy được niềm vui của nhà thơ trước cuộc sống thanh bình nơi thôn dã.
Đặc biệt, hai câu cuối thể hiện tư tưởng lớn lao: “Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng / Dân giàu đủ khắp đòi phương.” Ước mong có cây đàn của vua Nghiêu Thuấn để gảy lên khúc ca thái bình cho thấy khát vọng về cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân. Đó là tấm lòng vì dân, vì nước của một bậc anh hùng – thi nhân.
Bài thơ vì thế không chỉ là bức tranh thiên nhiên tươi đẹp mà còn là “gương báu răn mình”, thể hiện nhân cách cao đẹp và lý tưởng nhân nghĩa của Nguyễn Trãi.
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2 : Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt đạm bạc, thanh cao của tác giả:“Một mai, một cuốc, một cần câu”
-“Thu ăn măng trúc, đông ăn giá”
-“Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao”
-“Rượu, đến cội cây, ta sẽ uống”
→ Đó là cuộc sống lao động giản dị, hòa mình với thiên nhiên, không vướng bận danh lợi.
Câu 3 : Biện pháp tu từ liệt kê được sử dụng trong câu:
“Một mai, một cuốc, một cần câu”.
Tác dụng:
-Nhấn mạnh những dụng cụ lao động quen thuộc, giản dị.
-Gợi lối sống tự cung tự cấp, bình dị nơi thôn dã.
-Thể hiện tâm thế ung dung, sẵn sàng rời xa chốn quan trường để sống cuộc đời thanh nhàn.
câu 4 : Quan niệm “dại – khôn” của tác giả rất đặc biệt vì mang tính nghịch lí.
-“Ta dại” thực chất là cách nói khiêm nhường, thể hiện sự lựa chọn sống nơi vắng vẻ, tránh xa danh lợi.
-“Người khôn” lại là những người bon chen nơi “chốn lao xao”
→ Nhà thơ đã đảo ngược quan niệm thông thường: cái “dại” của ông chính là sự sáng suốt, còn cái “khôn” của đời lại ẩn chứa sự mê muội trong vòng danh lợi.
Câu 5 :
Qua bài thơ Nhàn, ta cảm nhận được vẻ đẹp nhân cách cao quý của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Ông là người có tâm hồn thanh cao, yêu thiên nhiên và sống giản dị, hòa hợp với đất trời. Trước vòng xoáy danh lợi, ông chủ động lựa chọn lối sống ẩn dật, giữ gìn khí tiết và nhân cách. Quan niệm coi phú quý chỉ như “giấc chiêm bao” cho thấy thái độ xem nhẹ công danh, đề cao giá trị tinh thần. Đó là một nhân cách lớn, giàu bản lĩnh và đầy trí tuệ của bậc hiền triết xưa.