Hoàng Lương Diệu My
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Mark Twain từng nói rằng con người thường hối hận về những điều mình không làm hơn là những điều đã làm. Điều này hoàn toàn đúng, bởi khi ta không dám thử, không dám bước ra khỏi vùng an toàn, ta sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội quý giá trong cuộc sống. Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất để trải nghiệm, sai cũng được, miễn là ta dám sống hết mình. Nếu chỉ vì sợ thất bại mà chùn bước, ta sẽ mãi giậm chân tại chỗ và nuối tiếc về sau. Những trải nghiệm, dù thành công hay thất bại, đều giúp con người trưởng thành và hiểu rõ bản thân hơn. Vì vậy, mỗi người cần mạnh dạn hành động, dám nghĩ dám làm, không ngại thử thách. Hãy “nhổ neo và rời bến an toàn” để khám phá thế giới rộng lớn, bởi cuộc sống chỉ thực sự ý nghĩa khi ta dám sống và dám trải nghiệm.
câu 2
Nhân vật người mẹ trong đoạn trích hiện lên là một người phụ nữ nông thôn giàu tình yêu thương, hi sinh và đầy tủi thân. Bà sống cô đơn trong ngôi nhà cũ, tuổi già khiến dáng vẻ trở nên yếu ớt, nhưng tình yêu dành cho con vẫn luôn sâu sắc. Khi Tâm trở về, bà xúc động đến rơi nước mắt, những câu hỏi giản dị như “Con đã về đấy ư?” thể hiện nỗi nhớ mong, chờ đợi con suốt bao năm. Dù cuộc sống khó khăn, bà vẫn luôn quan tâm, lo lắng cho con từ những điều nhỏ nhất.
Đặc biệt, tình cảm của người mẹ còn thể hiện qua sự nhẫn nhịn và hi sinh. Bà không trách móc dù con trai vô tâm, chỉ lặng lẽ kể chuyện làng, hỏi han sức khỏe con. Ngay cả khi nhận tiền, bà “run run” và “rớm nước mắt”, cho thấy sự tủi thân, chạnh lòng vì tình cảm bị thay thế bằng vật chất. Người mẹ ấy yêu con vô điều kiện, không đòi hỏi, không oán trách, chỉ mong được gần gũi và quan tâm.
Qua đó, tác giả đã khắc họa hình ảnh người mẹ Việt Nam giàu đức hi sinh, luôn yêu thương con cái hết lòng. Đồng thời, đoạn trích cũng phê phán sự vô tâm của người con khi đặt vật chất lên trên tình cảm. Từ đó, nhắc nhở mỗi người cần biết trân trọng tình thân, đặc biệt là tình mẹ – thứ tình cảm thiêng liêng và không gì có thể thay thế.
PHẦN ĐỌC HIỂU
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính:
→ Nghị luận (kết hợp miêu tả, biểu cảm)
⸻
Câu 2
Hai lối sống con người từng “đôi lần” trải qua:
* Sống thụ động, khước từ vận động, tìm sự an toàn, an phận.
* Sống tù túng, nhỏ hẹp, quên đi khát khao, ước mơ lớn.
⸻
Câu 3
Tác dụng biện pháp tu từ (so sánh + ẩn dụ):
* So sánh “sông như đời người” → làm hình ảnh sinh động, dễ hiểu.
* Nhấn mạnh:
* Con người phải luôn vận động, tiến lên như dòng sông.
* Tuổi trẻ cần khát vọng, vươn ra thế giới rộng lớn.
→ Tăng sức gợi hình, gợi cảm và tính thuyết phục.
⸻
Câu 4
Hiểu về “tiếng gọi chạy đi sông ơi”:
→ Là tiếng gọi bên trong mỗi con người, thôi thúc ta:
* Sống có mục tiêu
* Không trì trệ, an phận
* Dám bước ra khỏi vùng an toàn
→ Nói đơn giản: động lực sống, khát vọng vươn lên.
⸻
Câu 5
Bài học rút ra:
* Phải sống chủ động, không ngại thay đổi
* Dám theo đuổi ước mơ, khát vọng
* Không sống tẻ nhạt, an phận
Vì: nếu không, ta sẽ đánh mất cơ hội phát triển bản thân.