Nguyễn Gia Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Gia Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm

Câu 2:

Nội dung văn bản: Văn bản thể hiện suy ngẫm sâu sắc về mối quan hệ giữa con người với thế giới tự nhiên và cuộc sống: con người trong quá trình tồn tại, hành động vô tình gây ra những tổn thương cho thiên nhiên, cho người khác và cho chính mình; từ đó nhắc nhở con người cần sống chậm lại, biết trân trọng, nâng niu và có trách nhiệm hơn.

Câu 3:

Biện pháp tu từ trong đoạn (7): Nhân hóa (kết hợp liệt kê)

Phân tích: Tác giả nhân hóa thiên nhiên qua các từ ngữ như: “quen tha thứ”, “quen độ lượng”, “quen nhẫn nhịn”, “quen che giấu”

+ Làm cho thiên nhiên hiện lên như một con người giàu bao dung, âm thầm chịu đựng.

+ Qua đó nhấn mạnh sự vô tâm của con người và gợi lên cảm xúc day dứt, thức tỉnh lương tri.

Câu 4:

Trong câu văn: "Và ta cứ yên chí đi qua thế giới này với bước chân quen xéo lên cỏ hoa. Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm, để ta được giật mình; tổn thương là rỉ máu." tác giả nói "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm" vì muốn nhấn mạnh rằng, đôi khi con người cần trải qua những tổn thương, những đau đớn nhỏ bé trong cuộc sống để nhận ra giá trị của sự trân trọng, yêu thương. Khi bị gai đâm, bàn chân sẽ đau, ta sẽ giật mình tỉnh thức, không còn vô tâm, thờ ơ như trước nữa. Đó là cách con người cảm nhận được sự tổn thương, biết đồng cảm với những điều bị tổn thương xung quanh, từ đó thay đổi thái độ sống, biết quan tâm, nâng niu thiên nhiên, con người và những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống. Khi "bị gai đâm" tượng trưng cho những trải nghiệm đau thương cần thiết giúp ta nhận thức sâu sắc hơn, trưởng thành hơn và sống có ý thức, biết trân trọng hơn cuộc sống và mọi thứ quanh ta.

Câu 5:

Bài học ý nghĩa nhất mà tôi rút ra từ văn bản là sự cần thiết của việc sống chậm lại, biết trân trọng và yêu thương mọi thứ xung quanh. Chúng ta thường quá bận rộn với cuộc sống của mình mà quên đi những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa, quên đi sự bao dung của thiên nhiên và những người xung quanh. Văn bản nhắc nhở tôi rằng cần phải sống có ý thức, quan tâm đến những người xung quanh, trân trọng những gì mình đang có và sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm

Câu 2:

Nội dung văn bản: Văn bản thể hiện suy ngẫm sâu sắc về mối quan hệ giữa con người với thế giới tự nhiên và cuộc sống: con người trong quá trình tồn tại, hành động vô tình gây ra những tổn thương cho thiên nhiên, cho người khác và cho chính mình; từ đó nhắc nhở con người cần sống chậm lại, biết trân trọng, nâng niu và có trách nhiệm hơn.

Câu 3:

Biện pháp tu từ trong đoạn (7): Nhân hóa (kết hợp liệt kê)

Phân tích: Tác giả nhân hóa thiên nhiên qua các từ ngữ như: “quen tha thứ”, “quen độ lượng”, “quen nhẫn nhịn”, “quen che giấu”

+ Làm cho thiên nhiên hiện lên như một con người giàu bao dung, âm thầm chịu đựng.

+ Qua đó nhấn mạnh sự vô tâm của con người và gợi lên cảm xúc day dứt, thức tỉnh lương tri.

Câu 4:

Trong câu văn: "Và ta cứ yên chí đi qua thế giới này với bước chân quen xéo lên cỏ hoa. Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm, để ta được giật mình; tổn thương là rỉ máu." tác giả nói "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm" vì muốn nhấn mạnh rằng, đôi khi con người cần trải qua những tổn thương, những đau đớn nhỏ bé trong cuộc sống để nhận ra giá trị của sự trân trọng, yêu thương. Khi bị gai đâm, bàn chân sẽ đau, ta sẽ giật mình tỉnh thức, không còn vô tâm, thờ ơ như trước nữa. Đó là cách con người cảm nhận được sự tổn thương, biết đồng cảm với những điều bị tổn thương xung quanh, từ đó thay đổi thái độ sống, biết quan tâm, nâng niu thiên nhiên, con người và những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống. Khi "bị gai đâm" tượng trưng cho những trải nghiệm đau thương cần thiết giúp ta nhận thức sâu sắc hơn, trưởng thành hơn và sống có ý thức, biết trân trọng hơn cuộc sống và mọi thứ quanh ta.

Câu 5:

Bài học ý nghĩa nhất mà tôi rút ra từ văn bản là sự cần thiết của việc sống chậm lại, biết trân trọng và yêu thương mọi thứ xung quanh. Chúng ta thường quá bận rộn với cuộc sống của mình mà quên đi những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa, quên đi sự bao dung của thiên nhiên và những người xung quanh. Văn bản nhắc nhở tôi rằng cần phải sống có ý thức, quan tâm đến những người xung quanh, trân trọng những gì mình đang có và sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.