Hoàng Thu Thùy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Giữa cuộc sống hiện đại đầy những biến động và rạn nứt, việc con người biết yêu thương vạn vật không chỉ là một Đức tính tốt đẹp mà còn là chìa khóa cốt lõi để tìm lại sự bình yên và cân bằng cho nhân loại. Vậy, yêu thương vạn vật là gì? Yêu thương vạn vật là sự thấu hiểu và trân trọng mọi sự sống tồn tại quanh ta, là lối sống vị tha , coi trọng mối quan hệ cộng sinh giữa con người và thiên nhiên.Trước tiên, yêu thương vạn vật mang lại những giá trị vô giá, là liều thuốc thanh lọc tâm hồn, giúp con người thoát khỏi sự vị kỷ để sống an nhiên, tự tại hơn. Bên cạnh đó, yêu thương vạn vật còn xuất phát từ lòng nhân ái muốn đem hạnh phúc cho con người. Không chỉ vậy, khi biết yêu thương vạn vật sẽ mang lại cho con người môi trường sống xanh sạch đẹp và có ích cho xã hội cộng đồng. Mặt khác, con người biết yêu thương vạn vật sẽ được mọi người xung quanh yêu mến và tin tưởng. Ví dụ như : Trung tâm Cứu hộ Gấu Việt Nam ( Tắm Đảo) nơi các chuyên gia và tình nguyện viên dành cả đời chăm sóc, phục hồi sức khỏe cho những chưa gấu từng bị nuôi lấy mật , thể hiện sự thấu cảm sâu sắc với nỗi đau của sinh linh. Bên cạnh những điều tốt đẹp của người biết yêu thương vạn vật, chúng ta cần lên án những con người vô cảm thờ ơ , huỷ hoại thiên nhiên, ngược đãi động vật. Tuy nhiên, tình yêu thương vạn vật chỉ thực sự có giá trị khi đó là tình cảm chân thành.Vì vậy, mỗi chúng ta cần phải nhận thức được ý nghĩa to lớn của tình yêu thương vạn vật. Từ đó, mỗi chúng ta cần phải biết yêu thương vạn vật xung quanh ta , biết bảo vệ môi trường sống tự nhiên xanh sạch đẹp , để cuộc sống có giá trị và trách nhiệm hơn , ngày càng phát triển bền vững.
Câu 2:
Bài làm
Bài thơ “ Bên kia sông Đuống “ của Hoàng Cầm là một bức tranh đối lập sâu sắc giữa quê hương kinh Bắc yên bình , giàu văn hóa trước chiến tranh và sau khi bị giặc chiếm đóng. Qua giọng thơ hoài niệm, đau xót, nhà thơ đã tái hiện cảnh sắc thanh bình , trú Phú thành một hoang tàn , qua đó thể hiện tình yêu quê hương nồng nàn và nỗi căm thù giặc tột cùng.
Trước chiến tranh, bên kia sông Đuống hiện lên là một bức tranh quê Kinh Bắc trù phú, tươi đẹp và giàu truyền thống văn hóa. Tác giả gợi lại những ký ức đẹp nhất về một vùng quê “lúa nếp thơm nồng”, nơi có những nét “tranh Đông Hồ gà lợn” tươi sáng. Màu sắc văn hóa dân tộc đặc sắc “sáng bừng trên giấy điệp”, gợi nên sự thanh bình, yên ả của một làng quê Việt Nam truyền thống. Con người nơi đây cũng hiện lên qua những hình ảnh dịu dàng, thơ mộng: “những cô hàng xén răng đen “Cười như mùa thu tỏa nắng”. Đó là một không gian văn hóa, một miền quê yên bình, nơi con người sống hài hòa với thiên nhiên và trân trọng giá trị truyền thống.
Tuy nhiên, sự thanh bình ấy bị phá vỡ hoàn toàn khi chiến tranh ập đến. Cảnh vật thay đổi đột ngột, trở nên tang thương: “Quê hương ta từ ngày khủng khiếp / Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn”. Sự tàn phá của giặc đã biến những “ruộng ta khô”, “nhà ta cháy” thành một bức tranh tàn úa, tiêu điều. Hình ảnh “chó ngộ một đàn”, “lưỡi dài lê sắc máu” là những ẩn dụ rợn người cho tội ác của kẻ thù, biến vùng quê hiền hòa thành một cõi “kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang”. Nỗi đau không chỉ dừng lại ở cảnh vật bị tàn phá, mà còn là sự đổ vỡ của các giá trị văn hóa và tâm linh: “Mẹ con đàn lợn âm dương / Chia lìa đôi ngả”, “Đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã / Bây giờ tan tác về đâu”. Những bức tranh dân gian – biểu tượng của sự no ấm, may mắn – bị “tan tác”, thể hiện sự mất mát, đổ vỡ tận cùng.
Sự đối lập giữa quá khứ tươi đẹp và hiện tại đau thương được khắc họa rõ nét nhất qua hình ảnh người mẹ già nua “còm cõi gánh hàng rong” và cảnh “chợt lũ quỷ mắt xanh trừng trợn”. Phiên chợ nghèo thanh bình xưa kia nay bị phá hủy, “khua giày đinh đạp gãy quán gầy teo”. Hình ảnh “lá đa lác đác trước lều” cùng “vài ba vết máu loang chiều mùa đông” là câu thơ đắt giá, gọi tả sự hoang tàn và lạnh lẽo, bi thương.
Tóm lại, đoạn thơ đã thể hiện thành công sự biến đổi của quê hương từ thanh bình, trù phú sang cảnh hoang tàn, đẫm máu. Hoàng Cầm đã dùng những từ ngữ giàu hình ảnh và cảm xúc, không chỉ để hoài niệm mà còn để tố cáo tội ác của kẻ thù, đồng thời thể hiện nỗi lòng đau xót, căm hờn và tình yêu quê hương sâu nặng, bất diệt của người.
Câu 1:
- Phương thúc biểu đạt chính của va bản là biểu cảm.
Câu 2:
- Nội dung chính của văn bản là nói về mối quan hệ của thiên nhiên và con người, sự trân trọng của con người dành cho thiên nhiên.
Câu 3:
- Một biện pháp tu từ trong đoạn 7 là nhân hóa :
- Biện pháp tu từ nhân hóa làm cho câu văn tro nên sinh động và hấp dẫn tạo nhịp điệu âm hưởng , tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu văn.
- Việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hoá nhằm nhấn mạnh sự vô tư, bao dung, độ lượng, và sự tha thứ của thiên nhiên đối với con người .
Câu 4:
- Vì tác giả muốn nhắc nhở chúng ta cần phải trải qua những đau thương, mất mát để thức tỉnh. Nỗi đau giúp chúng ta nhận ra giá trị thực của cuộc sống, trân trọng những điều tốt đẹp và sống có trách nhiệm , bản lĩnh hơn thay vì vô cảm hay chủ quan, để cuộc sống trở tươi đẹp và hạnh phúc.
Câu 5:
- Bài học ý nghĩa nhất cuả văn bản trên là con người cần phải sống có ý thức , trách nhiệm và lòng trắc ẩn, biết trân trọng thiên nhiên, con người và những giá trị mong manh của cuộc sống. Biết dừng lại suy ngẫm những tổn thương để sống tốt đẹp và nhân văn.
-