Phạm Anh Dương
Giới thiệu về bản thân
câu1
Dấu hiệu để xác định ngôi kể trong đoạn trích là việc sử dụng đại từ nhân xưng "tôi" và "mẹ", "dì" để gọi các nhân vật. Điều này cho thấy câu chuyện được kể theo ngôi thứ nhất, từ góc nhìn và cảm nhận của nhân vật "tôi".
câu2
Các chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quê nơi nhân vật "tôi" sống:
- Ruộng đồng: Từ chỉ để cấy lúa, trồng rau, giờ đây còn là nơi người dân làm thợ xây, làm thuê cho các dự án.
- Âm thanh: Tiếng còi xe và nhạc băng ầm ĩ thay thế cho những lời hát ru con.
- Nhà cửa: Những ngôi nhà trong làng đã khang trang hơn.
- Không khí chung: Cuộc sống bớt lam lũ và cơ cực hơn, nhưng lại có sự bất an xen lẫn Câu3
Câu: "Tháng năm có thể khiến con người ta tiều tụy đi, yếu mòn đi. Nhưng tháng năm lại khiến ý chí của con người ta can trường và bền bỉ."
- Biện pháp tu từ: Đối lập.
- Tác dụng: Biện pháp đối lập làm nổi bật sức mạnh của thời gian và sự tôi luyện của cuộc đời. Mặc dù thời gian có thể làm hao mòn sức khỏe thể chất, khiến con người trở nên yếu đuối, nhưng nó cũng đồng thời tôi luyện ý chí, giúp con người trở nên mạnh mẽ, kiên cường hơn trước những khó khăn, thử thách của cuộc sống. Sự đối lập này nhấn mạnh khả năng phục hồi và phát triển nội lực của con người khi đối mặt với nghịch cảnh.
câu4
Điểm nhìn trần thuật ngôi thứ nhất của nhân vật "tôi" rất phù hợp để thể hiện chủ đề của đoạn trích.
Cảm nhận chân thực: Qua góc nhìn của "tôi", người đọc được trực tiếp tiếp cận những cảm xúc, suy tư phức tạp của một cậu bé đang lớn lên trong bối cảnh làng quê có nhiều biến động.
Tạo sự đồng cảm: Việc "tôi" trải nghiệm và cảm nhận những xáo trộn, bất an, sự vất vả của mẹ, hay niềm vui đoàn tụ với dì Lam một cách trực tiếp giúp người đọc dễ dàng đồng cảm và thấu hiểu.
Nhấn mạnh sự thay đổi: Điểm nhìn của "tôi" giúp làm nổi bật sự tương phản giữa một làng quê bình dị, êm đềm trong quá khứ và một làng quê đang có nhiều thay đổi, ồn ào, bất an hơn trong hiện tại.
câu5
Cuộc sống ở nhiều vùng nông thôn hiện nay đang trải qua những chuyển mình mạnh mẽ. Sự phát triển kinh tế mang lại đời sống vật chất tốt đẹp hơn, nhà cửa khang trang hơn, nhiều tiện nghi hơn. Tuy nhiên, sự thay đổi này đôi khi cũng mang theo những hệ lụy như mất đi nét đẹp văn hóa truyền thống, sự xáo trộn trong nếp sống, và có thể gây ra những cảm giác bất an cho những người nhạy cảm. Điều quan trọng là làm sao để phát triển kinh tế mà vẫn giữ gìn được bản sắc văn hóa và sự bình yên cho cộng đồng.
Phần2
Câu 1:
Đoạn trích "Thổn thức gió đồng" khắc họa tinh tế diễn biến tâm trạng của nhân vật "tôi" khi chứng kiến sự trở về của dì Lam và những biến đổi của làng quê. Ban đầu, "tôi" cảm thấy bất an và hụt hẫng trước sự đổi thay của cảnh vật, mất đi vẻ đẹp bình dị vốn có. Sự trở về của dì Lam, sau bao biến cố, mang đến cho "tôi" cảm giác ngỡ ngàng, xúc động, hạnh phúc xen lẫn niềm tự hào. Dì Lam, với nghị lực sống kiên cường, trở thành biểu tượng vượt qua thăng trầm. Qua đó, nhân vật "tôi" dần chuyển sang suy tư, thấu hiểu sâu sắc hơn về giá trị đích thực của tình cảm gia đình, quê hương và sức mạnh nội tâm. Đặc biệt, sự bình thản trong đôi mắt của mẹ và dì Lam đã để lại cho "tôi" một bài học về sự trưởng thành và thái độ sống điềm nhiên trước giông bão cuộc đời. Đoạn trích sử dụng ngôn ngữ giàu cảm xúc, nhẹ nhàng và sâu lắng, kết hợp nghệ thuật miêu tả tâm lý tinh tế và hình ảnh ẩn dụ, đặc biệt là ánh mắt, đã làm nổi bật chiều sâu tình cảm gia đình và nỗi niềm gắn bó với quê hương của nhân vật "tôi".
Câu 2:
Trong không khí trang nghiêm của lễ kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, bên cạnh những câu chuyện đẹp về niềm tự hào dân tộc, chúng ta không khỏi suy ngẫm về một thực trạng đáng lo ngại: văn hóa ứng xử nơi công cộng của một bộ phận giới trẻ hiện nay.
Văn hóa ứng xử nơi công cộng là thước đo quan trọng phản ánh trình độ văn minh của một xã hội và ý thức công dân của mỗi cá nhân. Đó là cách chúng ta thể hiện thái độ, lời nói và hành vi của mình tại những không gian chung, thể hiện sự tôn trọng người khác, giữ gìn môi trường sống và góp phần xây dựng cộng đồng văn minh, lịch sự. Đối với thế hệ trẻ, những người đang hình thành nhân cách và hội nhập vào xã hội, việc thể hiện văn hóa ứng xử đúng mực không chỉ là cách khẳng định bản thân mà còn là trách nhiệm đối với cộng đồng và sự phát triển của đất nước.
Thực tế cho thấy, không ít bạn trẻ ngày nay còn thiếu chuẩn mực trong cách ứng xử nơi công cộng. Chúng ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh các bạn trẻ nói chuyện ồn ào, cười đùa thiếu ý thức, vô tư xả rác, chen lấn xô đẩy, hoặc có những hành vi phản cảm tại các địa điểm công cộng, di tích lịch sử. Thậm chí, nhiều bạn còn tỏ thái độ thờ ơ hoặc phản ứng tiêu cực khi được góp ý. Những hành vi này không chỉ làm xấu đi hình ảnh của giới trẻ mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường sống chung.
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thực trạng này. Sự thiếu hụt giáo dục về văn hóa ứng xử trong gia đình và nhà trường, ảnh hưởng tiêu cực từ môi trường mạng xã hội, lối sống cá nhân vị kỷ, thiếu trách nhiệm cộng đồng, hay sự tác động của các trào lưu văn hóa ngoại lai thiếu chọn lọc đều góp phần làm suy đồi văn hóa ứng xử.
Để khắc phục tình trạng này, cần có sự chung tay của cả cộng đồng. Gia đình cần làm tốt vai trò giáo dục đạo đức, lối sống cho con cái ngay từ sớm. Nhà trường cần tăng cường các giờ học ngoại khóa, hoạt động trải nghiệm để trang bị cho học sinh kỹ năng ứng xử văn minh. Quan trọng hơn hết, mỗi bạn trẻ cần tự ý thức rèn luyện bản thân, trau dồi kiến thức, kỹ năng, xây dựng cho mình thái độ sống tích cực, tôn trọng người khác và có trách nhiệm với cộng đồng.
Văn hóa ứng xử là tấm gương phản chiếu nhân cách và trình độ văn minh của mỗi cá nhân cũng như của cả một xã hội. Thế hệ trẻ, với sức trẻ và tinh thần nhiệt huyết, hoàn toàn có thể và cần phải trở thành những người tiên phong trong việc xây dựng và gìn giữ một môi trường sống văn minh, lịch sự, góp phần khẳng định vị thế của một Việt Nam giàu đẹp và văn hiến.