Nguyễn Thị Kiều Trang
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Nhà văn Tô Hoài từng khẳng định rằng:" nhân vật chính là linh hồn và là trụ cột của tác tác phẩm" . Nhân vật " tôi"-lâm chính là nhân vật chính trong đoạn trích " Thổn thức gió đồng" của tác giả Dương Giao Linh chính là linh hồn vaf là trụ cột của bài. Bởi qua những tâm trạng của nhân vật chúng ta sẽ thấy được những xúc cảm mà tác giả muốn gửi gắm. Tác giả Dương Giao Linh tên thật là Vũ Thị Quỳnh Giao , là hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ninh . Sáng tac của nhà văn là những cảm nhận ,suy tư về cuộc sống, về con người và những biến động của thời cuộc...qua đó chuyền tải những triết lí nhân sinh sâu sắc . Đoạn trích là nhân vật "tôi" với cuộc sống và sự thay đổi của làng quê mình. Dù không sinh ra ở quê nhưng đã lớn lên ở làng, Lâm thấy cuộc sống làng quê bình bị và an yên của làng quê đã có những" bất ổn" khi xã hội đang trong thời khì phát triển kinh tế. Sự hoài niệm và xót xa trước những biên đổi của làng quê mình, nhưng cũng đồng cảm trước những khó khăn của những con người nơi đây, những người nông dân chỉ biết cấy lua và trồng rau giờ đi làm thợ xây và làm thuê cho dự án, cuộc sống bơts lam lũ và cơ cực hơn, Lâm vui mừng cho họ, vì cuộc sống của họ bớt khó khăn và vất vả hơn nhưng kéo theo đó là nỗi bất an khi đi giữa làng quê tiengs còi xe và nhạc băng ầm ĩ thay cho những lời hát ru con mỗi buổi trưa hè. Mọi thứ thay đổi và con người thôn quê cũng dần khác đi được thể hiện rõ qua tình tiết người dì của Lâm , dì là người phụ nữ có số phận hẩm hiu , vì thương mẹ mà dì phải chia tay người mình yêu để lấy chồng gần , làm dâu được một năm thì dì bỏ về làng vì không thể sống vơi con người độc ác đấy nữa, nhưng vì người làng bàn tán dì Lam bỏ đi biệt xứ .Khi trở lại làng dì đã khác , người mảnh khảnh, hai gò má nhô cao lưa thưa những đốm tàn nhang, đôi mắt to đen nhìn lâm , Lâm thảng thốt khi thấy người dì đã lâu không gặp. Những kí ức tuổi thơ bên dì và sự hoài niệm về tuổi thơ đã thay đổi , khi mẹ trở về và thấy e gái mình, mẹ lâm đã khóc, lâm tưởng sau lần dì bỏ đi đây sẽ không còn tình cảm như xưa nữa. Nhưng chinhs lần này đã cho Lâm thấy thứ tình cảm thiêng liêng ấy, tình cảm gia đình ây mới là thứ quan trọng nhất . nó vượt lên tất cả, dù là những thay đổi nào bên ngoài cũng không thể thay thế được tình cảm thiêng liêng gia đình. Dù dì của Lâm đã thay đổi, không mềm yếu mà trở lên sắc bén , mạnh mẽ hơn.Qua đó ta có thể thấy được tác giả đã khắc họa thành công nhân vật Lâm , để từ nhân vật ấy là nói lên nỗi tâm tư của mình ,đó là những hoài niệm về tuổi thơ bình dị, những nỗi lo , nỗi xót thương của tác giả trước sự thay đổi của con người vì mưa sinh vất vả. Cuộc ông là một cuộc phiêu lưu, ta lên tận hưởng nó chứ không lên gì nó mà đánh mất đi vẻ đẹp vốn có của banr thân.
câu 1
Nhà văn Tô Hoài từng khẳng định rằng:" nhân vật chính là linh hồn và là trụ cột của tác tác phẩm" . Nhân vật " tôi"-lâm chính là nhân vật chính trong đoạn trích " Thổn thức gió đồng" của tác giả Dương Giao Linh chính là linh hồn vaf là trụ cột của bài. Bởi qua những tâm trạng của nhân vật chúng ta sẽ thấy được những xúc cảm mà tác giả muốn gửi gắm. Tác giả Dương Giao Linh tên thật là Vũ Thị Quỳnh Giao , là hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ninh . Sáng tac của nhà văn là những cảm nhận ,suy tư về cuộc sống, về con người và những biến động của thời cuộc...qua đó chuyền tải những triết lí nhân sinh sâu sắc . Đoạn trích là nhân vật "tôi" với cuộc sống và sự thay đổi của làng quê mình. Dù không sinh ra ở quê nhưng đã lớn lên ở làng, Lâm thấy cuộc sống làng quê bình bị và an yên của làng quê đã có những" bất ổn" khi xã hội đang trong thời khì phát triển kinh tế. Sự hoài niệm và xót xa trước những biên đổi của làng quê mình, nhưng cũng đồng cảm trước những khó khăn của những con người nơi đây, những người nông dân chỉ biết cấy lua và trồng rau giờ đi làm thợ xây và làm thuê cho dự án, cuộc sống bơts lam lũ và cơ cực hơn, Lâm vui mừng cho họ, vì cuộc sống của họ bớt khó khăn và vất vả hơn nhưng kéo theo đó là nỗi bất an khi đi giữa làng quê tiengs còi xe và nhạc băng ầm ĩ thay cho những lời hát ru con mỗi buổi trưa hè. Mọi thứ thay đổi và con người thôn quê cũng dần khác đi được thể hiện rõ qua tình tiết người dì của Lâm , dì là người phụ nữ có số phận hẩm hiu , vì thương mẹ mà dì phải chia tay người mình yêu để lấy chồng gần , làm dâu được một năm thì dì bỏ về làng vì không thể sống vơi con người độc ác đấy nữa, nhưng vì người làng bàn tán dì Lam bỏ đi biệt xứ .Khi trở lại làng dì đã khác , người mảnh khảnh, hai gò má nhô cao lưa thưa những đốm tàn nhang, đôi mắt to đen nhìn lâm , Lâm thảng thốt khi thấy người dì đã lâu không gặp. Những kí ức tuổi thơ bên dì và sự hoài niệm về tuổi thơ đã thay đổi , khi mẹ trở về và thấy e gái mình, mẹ lâm đã khóc, lâm tưởng sau lần dì bỏ đi đây sẽ không còn tình cảm như xưa nữa. Nhưng chinhs lần này đã cho Lâm thấy thứ tình cảm thiêng liêng ấy, tình cảm gia đình ây mới là thứ quan trọng nhất . nó vượt lên tất cả, dù là những thay đổi nào bên ngoài cũng không thể thay thế được tình cảm thiêng liêng gia đình. Dù dì của Lâm đã thay đổi, không mềm yếu mà trở lên sắc bén , mạnh mẽ hơn.Qua đó ta có thể thấy được tác giả đã khắc họa thành công nhân vật Lâm , để từ nhân vật ấy là nói lên nỗi tâm tư của mình ,đó là những hoài niệm về tuổi thơ bình dị, những nỗi lo , nỗi xót thương của tác giả trước sự thay đổi của con người vì mưa sinh vất vả. Cuộc ông là một cuộc phiêu lưu, ta lên tận hưởng nó chứ không lên gì nó mà đánh mất đi vẻ đẹp vốn có của banr thân.
câu 2