Nguyễn Thị Hà Quyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Chỉ ra dấu hiệu để xác định ngôi kể trong đoạn trích trên là:
Ngôi kể trong đoạn trích là ngôi thứ nhất (nhân vật “tôi”). Dấu hiệu nhận biết:
Sử dụng đại từ xưng hô “tôi” để trần thuật.
Nhân vật trực tiếp trải nghiệm và kể lại cuộc sống của mình.
Câu 2: Liệt kê các chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quê nơi nhân vật “tôi” sống.
Các chi tiết thể hiện sự thay đổi:
Làng quê không còn “tháng năm có thể khiến con người ta tiêu tụy đi, yếu mòn đi” như trước.
Tháng năm nay lại “khiến chỉ của con người ta can trường và bền bỉ”.
Cuộc sống và nhận thức của con người đã biến động theo thời cuộc, chuyển tải những triết lý nhân sinh sâu sắc.
Câu 3: Phân tích tác dụng của 1 biện pháp tu từ được sử dụng trong hai câu văn sau:
> “Tháng năm có thể khiến con người ta tiêu tụy đi, yếu mòn đi. Nhưng tháng năm lại khiến chỉ của con người ta can trường và bền bỉ.”
Biện pháp tu từ: Đối lập (tương phản) giữa hai vế:
“tiêu tụy đi, yếu mòn đi” >< “can trường và bền bỉ”.
Tác dụng:
Làm nổi bật sự chuyển biến tích cực của con người qua thời gian.
Nhấn mạnh ý nghĩa về sự vượt qua thử thách, trưởng thành và mạnh mẽ hơn.
Tạo nhịp điệu cân xứng, gây ấn tượng sâu sắc cho người đọc.
Câu 4:
Điểm nhìn ngôi thứ nhất phù hợp vì:
Giúp người đọc cảm nhận trực tiếp trải nghiệm và cảm xúc của nhân vật “tôi”.
Thể hiện rõ sự thay đổi cá nhân và nhận thức về cuộc sống qua thời gian.
Làm nổi bật chủ đề về sự biến động của thời cuộc và triết lý nhân sinh qua góc nhìn chủ quan, gần gũi.
Câu 5:
Cuộc sống nông thôn đang chuyển từ truyền thống sang hiện đại, mang lại sự phát triển kinh tế và nâng cao chất lượng sống. Tuy nhiên, quá trình này cũng làm mất dần những giá trị văn hóa gốc. Điều quan trọng là cần cân bằng giữa phát triển và bảo tồn bản sắc làng quê. Sự thay đổi giúp con người “can trường và bền bỉ” hơn, nhưng cũng đòi hỏi ý thức giữ gìn truyền thống. Phát triển phải đi đôi với giáo dục để thế hệ trẻ hiểu giá trị gốc của quê hương.