Nguyễn Ngọc Lan
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Nhà văn Tô Hoài từng quan niệm “ Nhân vật là linh hồn và là trụ cột của tác phẩm “.Trong tác phẩm “Thổn thức gió đồng” của tác giả Dương Giao Linh đã khéo léo thổi hồn vào thiên truyện thông qua nhân vật Lâm cho thấy nhận thức sâu sắc mà nhân vật mang lại . Nhắc tới tác giả Dương Gia Linh tên thật của bà là Vũ Thị Quỳnh Giao sáng tác của nhà văn là những cảm nhận suy tư về cuộc sống con người và những biến động của thời cuộc truyền tải những triết lý nhân sinh sâu sắc . Chính qua lăng kính tâm hồn nhạy cảm của Lâm — nhân vật "tôi", người đọc đã được chứng kiến một thế giới nội tâm đầy biến động, trải dài từ nỗi trăn trở thời cuộc đến những nốt lặng sâu sắc của tình thân. Ban đầu, đi giữa quê hương đang thay da đổi thịt, Lâm không giấu nổi niềm trăn trở và bất an. Cậu xót xa khi tiếng còi xe xô bồ đã dập tắt lời hát ru ngọt ngào, làm mất đi vẻ nguyên sơ, bình dị của ốc đảo xưa. Khi trở về gian nhà tĩnh lặng, nhìn mẹ cặm cụi tết chổi rơm dưới ánh đèn khuya, lòng cậu trào dâng niềm thương cảm sâu sắc cho đôi bàn tay gầy rặt vương mùi rơm rạ của mẹ — một sự đối lập nhức nhối với sự khang trang bên ngoài. Giữa không gian trầm mặc ấy, sự xuất hiện đột ngột của dì Lam đã khiến tâm trạng Lâm chuyển sang thảng thốt và ngỡ ngàng. Cậu nhận ra sự nghiệt ngã của thời gian khi bản thân đã lớn khôn, không còn là đứa trẻ được dì dắt đi bắt cua ngày nào. Lòng cậu lại thoáng đượm buồn khi nghe tên bé Cải, cái tên như chở che cả một trời ký ức buồn thương bên bến sông quê. Diễn biến cảm xúc được đẩy lên cao trào khi Lâm chứng kiến người mẹ vốn can trường, chưa bao giờ khuất phục trước nhọc nhằn, bỗng nhiên bật khóc nức nở ngày gặp lại em gái. Sự ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự thấu hiểu sâu sắc về tình thâm cốt nhục, về những giọt nước mắt hạnh phúc sau bao năm tháng bao dung, kiềm nén. Cuối cùng, khi nhìn vào đôi mắt to đen bình thản của dì Lam, tâm trạng Lâm hoàn toàn lắng dịu và an lòng. Cậu nhận ra vết thương lòng của dì đã lành, ý chí đã can trường hơn sau giông bão, và Lâm tin rằng cái tâm của dì thực sự đã tìm thấy bến đỗ an yên. Có lẽ điều khiến cho nhân vật Lâm trở lên đáng nhớ không chỉ nằm ở những gì nhân vật đã trải qua mà ở ánh sáng nhân cách mà con người ấy để lại sau trang sách . Dẫu câu chuyện đã khép lại hình ảnh nhân vật vẫn ở đó lặng lẽ bền bỉ cho minh chứng vẻ đẹp của con người trước số phận của cuộc đời
Câu 2
Sự kiện đại lễ kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/04/1975 – 30/04/2025) vừa qua là một cột mốc lịch sử thiêng liêng [30/04/1975]. Đi giữa những con phố rực rỡ cờ hoa, lấp lánh niềm tự hào dân tộc của hàng triệu trái tim, tôi đã được chứng kiến những khoảnh khắc vô cùng tươi đẹp của tuổi trẻ. Thế nhưng, lẫn trong bầu không khí trang nghiêm ấy, những cái nhíu mày ái ngại trước vài hành vi chen lấn, xả rác hay check-in phản cảm của một bộ phận người trẻ đã dấy lên một hồi chuông cảnh tỉnh về: Văn hóa ứng xử nơi công cộng của thế hệ trẻ ngày nay.Văn hóa ứng xử nơi công cộng không phải là khái niệm trừu tượng. Đó đơn giản là tập hợp những lời nói, hành vi, thái độ của cá nhân đối với môi trường xung quanh và những người xung quanh tại không gian chung. Nơi công cộng — từ công viên, bảo tàng, tàu điện đến các quảng trường đại lễ — chính là tấm gương phản chiếu chính xác nhất phông nền văn hóa của một con người.Phải thẳng thắn thừa nhận, đại bộ phận thế hệ trẻ ngày nay đang định hình một phong cách sống vô cùng văn minh, năng động. Trong dịp đại lễ vừa qua, hình ảnh các bạn trẻ tình nguyện viên thức xuyên đêm dọn rác sau chương trình nghệ thuật, hay những nhóm thanh niên nghiêm túc, xếp hàng trật tự chờ vào lăng viếng Bác, tham quan dinh Độc Lập chính là những điểm sáng rực rỡ. Họ biết cúi đầu chào người lớn tuổi, biết nói lời cảm ơn, xin lỗi và biết nhường ghế cho người già trên xe buýt. Đó là những đóa hoa ngát hương, đại diện cho một thế hệ trẻ có tri thức và giàu lòng trắc ẩn.Tuy nhiên, "một nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng một nửa sự thật không còn là sự thật". Bên cạnh mảng màu sáng, không gian công cộng vẫn bị bôi bẩn bởi những vết ố hành vi thiếu văn hóa của một bộ phận người trẻ "vô sư vô dịch". Thật đau lòng khi chứng kiến cảnh những biểu tượng thiêng liêng như đài tưởng niệm, cột mốc lịch sử lại trở thành bối cảnh cho các TikToker, biến nơi trang nghiêm thành sàn diễn uốn éo, câu view. Không khó để bắt gặp những thanh niên thản nhiên chen ngang hàng khi mua vé, vứt chiếc ly nhựa vừa uống xong xuống thảm cỏ công viên, hay nói tục chửi thề oang oang nơi quán cà phê tĩnh lặng.Đáng buồn hơn, sự vô cảm đang lên ngôi khi nhiều người trẻ dán mắt vào màn hình điện thoại, mặc kệ một cụ già đang đứng run rẩy bên cạnh trên chuyến tàu điện ngầm.Nguyên nhân của thực trạng này đến từ đâu? Trước hết, đó là do lối sống ích kỷ, coi cái tôi của bản thân là trung tâm và xem nhẹ lợi ích cộng đồng. Sự bùng nổ của mạng xã hội cũng vô tình tạo nên hội chứng "nghiện thế giới ảo", khiến người trẻ sẵn sàng đánh đổi giá trị đạo đức thực tế để lấy những lượt tương tác ảo. Bên cạnh đó, sự buông lỏng trong giáo dục gia đình và việc thiếu đi các chế tài xử phạt đủ mạnh nơi công cộng cũng khiến những hành vi lệch chuẩn này tiếp diễn như một thói quen.Hậu quả của việc thiếu văn hóa ứng xử không dừng lại ở câu chuyện cá nhân. Nó trực tiếp làm tổn hại đến cảnh quan, môi trường, gây mất an ninh trật tự và rạn nứt sợi dây gắn kết xã hội. Nhìn rộng hơn, một vài hành vi xấu xí của người trẻ tại các điểm du lịch có thể bôi bẩn hình ảnh của cả một quốc gia trong mắt bạn bè quốc tế.Văn hóa không tự nhiên sinh ra, nó là kết quả của quá trình gieo trồng và rèn luyện. Để xây dựng một không gian công cộng văn minh, bản thân mỗi người trẻ cần phải tự ý thức được "ranh giới" của hành vi. Hãy học cách "lắng nghe nhiều hơn nói", biết kìm hãm sự ích kỷ cá nhân để nhường chỗ cho sự tôn trọng chung. Nhà trường và gia đình cần phối hợp chặt chẽ để giáo dục kỹ năng sống, không chỉ dạy kiến thức mà phải dạy làm người. Đồng thời, xã hội cần có những biện pháp răn đe, xử phạt nghiêm khắc đối với các hành vi cố tình bôi bẩn không gian chung.Nhìn lại những ngày tháng tư lịch sử, cha ông ta đã đổ máu xương để giành lấy độc lập, tự do cho mảnh đất này [30/04/1975]. Là thế hệ được thừa hưởng thành quả ấy, người trẻ không chỉ có nhiệm vụ phát triển kinh tế mà còn phải là những người lính gìn giữ bờ cõi văn hóa của dân tộc. Đừng để sự vô văn hóa biến chúng ta thành những kẻ lạc lõng ngay trên quê hương mình. Một hành động nhỏ — một cái cúi đầu, một chiếc rác được nhặt lên — hôm nay, sẽ tạo nên một diện mạo văn minh cho cả thế hệ mai sau.
Câu 1
Ngôi kể thứ nhất
Dấu hiệu : người kể trực tiếp tham gia , nhân vật “ tôi “
Câu 2
Về ruộng đất : diện tích canh tác bij thu hẹp “ những mảnh ruộng ít ỏi “
Về con người và ngành nghề : từ nông dân chuyển đổi thành thợ xây và làm thuê
Về cảnh quan và không gian : những ngôi nhà trở lên khang trang xuất hiện tiếng còi xe và nhạc ầm ĩ thay tiếng hát ru con mỗi buổi trưa hè
Câu 3
Biện pháp tu từ : điệp ngữ “ con người “,” từng”,”tháng năm “
Tác dụng : tăng sức gợi hình gợi cảm , làm ngôn ngữ sinh động hấp dẫn , tăng tính liên kết câu
Tác dụng : thời gian có thể lấy đi tuổi tác sự già cỗi nhưng bằng trải nghiệm thử thách đã giúp họ trở lên kiên cường vững vàng hơn
Biện pháp đối lập : giữa tiều tuỵ đi nhiều , yếu mòn đi và can trường , bền bỉ
Tác dụng : tạo sự cân xứng , cho thấy sự khách biệt giữa hai vế , cho người đọc dễ hình dung dễ hiểu
Tác dụng : nhấn mạnh vai trò và thách thức về bài học thời gian đối với mỗi con người
Câu 4
Điểm nhìn trần thuật : ngôi kể thứ nhất nhân vật xưng “ tôi” ( người con xa quê quay trở lại quê hương chứng kiến sự thay đổi của quê hương)
Điểm nhìn thời gian : đổi mới của hiện tại và nhìn nhận quá khứ
Câu 5
Sự thay đổi về xu thế công nghiệp hoá điện đại hoá trong bối cảnh hiện nay là điều quan trọng . Mang trên mình diện mạo đổi mới khang trang nâng cao cơ sở vật chất đảm bảo đời sống cho nhân dân thêm đầy đủ ấm lo . con người đã biết tận dụng những thứ mới mẻ sáng tạo học hỏi để xây dựng quê hương đất nước giàu mạnh hơn . Nhưng những hình ảnh mộ mạc giản dị của làng quê dần mất đi giá trị thực sự , xáo trộn về lối sống văn hoá và tập tục . Thế nên việc phát triển kinh tế phải gắn liền với cốt cách truyền thống cốt lõi của quê hương không mất đi hồn cốt xứ sở.
Câu 1
Nhà văn Tô Hoài từng quan niệm “ Nhân vật là linh hồn và là trụ cột của tác phẩm “.Trong tác phẩm “Thổn thức gió đồng” của tác giả Dương Giao Linh đã khéo léo thổi hồn vào thiên truyện thông qua nhân vật Lâm cho thấy nhận thức sâu sắc mà nhân vật mang lại . Nhắc tới tác giả Dương Gia Linh tên thật của bà là Vũ Thị Quỳnh Giao sáng tác của nhà văn là những cảm nhận suy tư về cuộc sống con người và những biến động của thời cuộc truyền tải những triết lý nhân sinh sâu sắc . Chính qua lăng kính tâm hồn nhạy cảm của Lâm — nhân vật "tôi", người đọc đã được chứng kiến một thế giới nội tâm đầy biến động, trải dài từ nỗi trăn trở thời cuộc đến những nốt lặng sâu sắc của tình thân. Ban đầu, đi giữa quê hương đang thay da đổi thịt, Lâm không giấu nổi niềm trăn trở và bất an. Cậu xót xa khi tiếng còi xe xô bồ đã dập tắt lời hát ru ngọt ngào, làm mất đi vẻ nguyên sơ, bình dị của ốc đảo xưa. Khi trở về gian nhà tĩnh lặng, nhìn mẹ cặm cụi tết chổi rơm dưới ánh đèn khuya, lòng cậu trào dâng niềm thương cảm sâu sắc cho đôi bàn tay gầy rặt vương mùi rơm rạ của mẹ — một sự đối lập nhức nhối với sự khang trang bên ngoài. Giữa không gian trầm mặc ấy, sự xuất hiện đột ngột của dì Lam đã khiến tâm trạng Lâm chuyển sang thảng thốt và ngỡ ngàng. Cậu nhận ra sự nghiệt ngã của thời gian khi bản thân đã lớn khôn, không còn là đứa trẻ được dì dắt đi bắt cua ngày nào. Lòng cậu lại thoáng đượm buồn khi nghe tên bé Cải, cái tên như chở che cả một trời ký ức buồn thương bên bến sông quê. Diễn biến cảm xúc được đẩy lên cao trào khi Lâm chứng kiến người mẹ vốn can trường, chưa bao giờ khuất phục trước nhọc nhằn, bỗng nhiên bật khóc nức nở ngày gặp lại em gái. Sự ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự thấu hiểu sâu sắc về tình thâm cốt nhục, về những giọt nước mắt hạnh phúc sau bao năm tháng bao dung, kiềm nén. Cuối cùng, khi nhìn vào đôi mắt to đen bình thản của dì Lam, tâm trạng Lâm hoàn toàn lắng dịu và an lòng. Cậu nhận ra vết thương lòng của dì đã lành, ý chí đã can trường hơn sau giông bão, và Lâm tin rằng cái tâm của dì thực sự đã tìm thấy bến đỗ an yên. Có lẽ điều khiến cho nhân vật Lâm trở lên đáng nhớ không chỉ nằm ở những gì nhân vật đã trải qua mà ở ánh sáng nhân cách mà con người ấy để lại sau trang sách . Dẫu câu chuyện đã khép lại hình ảnh nhân vật vẫn ở đó lặng lẽ bền bỉ cho minh chứng vẻ đẹp của con người trước số phận của cuộc đời
Câu 2
Sự kiện đại lễ kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/04/1975 – 30/04/2025) vừa qua là một cột mốc lịch sử thiêng liêng [30/04/1975]. Đi giữa những con phố rực rỡ cờ hoa, lấp lánh niềm tự hào dân tộc của hàng triệu trái tim, tôi đã được chứng kiến những khoảnh khắc vô cùng tươi đẹp của tuổi trẻ. Thế nhưng, lẫn trong bầu không khí trang nghiêm ấy, những cái nhíu mày ái ngại trước vài hành vi chen lấn, xả rác hay check-in phản cảm của một bộ phận người trẻ đã dấy lên một hồi chuông cảnh tỉnh về: Văn hóa ứng xử nơi công cộng của thế hệ trẻ ngày nay.Văn hóa ứng xử nơi công cộng không phải là khái niệm trừu tượng. Đó đơn giản là tập hợp những lời nói, hành vi, thái độ của cá nhân đối với môi trường xung quanh và những người xung quanh tại không gian chung. Nơi công cộng — từ công viên, bảo tàng, tàu điện đến các quảng trường đại lễ — chính là tấm gương phản chiếu chính xác nhất phông nền văn hóa của một con người.Phải thẳng thắn thừa nhận, đại bộ phận thế hệ trẻ ngày nay đang định hình một phong cách sống vô cùng văn minh, năng động. Trong dịp đại lễ vừa qua, hình ảnh các bạn trẻ tình nguyện viên thức xuyên đêm dọn rác sau chương trình nghệ thuật, hay những nhóm thanh niên nghiêm túc, xếp hàng trật tự chờ vào lăng viếng Bác, tham quan dinh Độc Lập chính là những điểm sáng rực rỡ. Họ biết cúi đầu chào người lớn tuổi, biết nói lời cảm ơn, xin lỗi và biết nhường ghế cho người già trên xe buýt. Đó là những đóa hoa ngát hương, đại diện cho một thế hệ trẻ có tri thức và giàu lòng trắc ẩn.Tuy nhiên, "một nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng một nửa sự thật không còn là sự thật". Bên cạnh mảng màu sáng, không gian công cộng vẫn bị bôi bẩn bởi những vết ố hành vi thiếu văn hóa của một bộ phận người trẻ "vô sư vô dịch". Thật đau lòng khi chứng kiến cảnh những biểu tượng thiêng liêng như đài tưởng niệm, cột mốc lịch sử lại trở thành bối cảnh cho các TikToker, biến nơi trang nghiêm thành sàn diễn uốn éo, câu view. Không khó để bắt gặp những thanh niên thản nhiên chen ngang hàng khi mua vé, vứt chiếc ly nhựa vừa uống xong xuống thảm cỏ công viên, hay nói tục chửi thề oang oang nơi quán cà phê tĩnh lặng.Đáng buồn hơn, sự vô cảm đang lên ngôi khi nhiều người trẻ dán mắt vào màn hình điện thoại, mặc kệ một cụ già đang đứng run rẩy bên cạnh trên chuyến tàu điện ngầm.Nguyên nhân của thực trạng này đến từ đâu? Trước hết, đó là do lối sống ích kỷ, coi cái tôi của bản thân là trung tâm và xem nhẹ lợi ích cộng đồng. Sự bùng nổ của mạng xã hội cũng vô tình tạo nên hội chứng "nghiện thế giới ảo", khiến người trẻ sẵn sàng đánh đổi giá trị đạo đức thực tế để lấy những lượt tương tác ảo. Bên cạnh đó, sự buông lỏng trong giáo dục gia đình và việc thiếu đi các chế tài xử phạt đủ mạnh nơi công cộng cũng khiến những hành vi lệch chuẩn này tiếp diễn như một thói quen.Hậu quả của việc thiếu văn hóa ứng xử không dừng lại ở câu chuyện cá nhân. Nó trực tiếp làm tổn hại đến cảnh quan, môi trường, gây mất an ninh trật tự và rạn nứt sợi dây gắn kết xã hội. Nhìn rộng hơn, một vài hành vi xấu xí của người trẻ tại các điểm du lịch có thể bôi bẩn hình ảnh của cả một quốc gia trong mắt bạn bè quốc tế.Văn hóa không tự nhiên sinh ra, nó là kết quả của quá trình gieo trồng và rèn luyện. Để xây dựng một không gian công cộng văn minh, bản thân mỗi người trẻ cần phải tự ý thức được "ranh giới" của hành vi. Hãy học cách "lắng nghe nhiều hơn nói", biết kìm hãm sự ích kỷ cá nhân để nhường chỗ cho sự tôn trọng chung. Nhà trường và gia đình cần phối hợp chặt chẽ để giáo dục kỹ năng sống, không chỉ dạy kiến thức mà phải dạy làm người. Đồng thời, xã hội cần có những biện pháp răn đe, xử phạt nghiêm khắc đối với các hành vi cố tình bôi bẩn không gian chung.Nhìn lại những ngày tháng tư lịch sử, cha ông ta đã đổ máu xương để giành lấy độc lập, tự do cho mảnh đất này [30/04/1975]. Là thế hệ được thừa hưởng thành quả ấy, người trẻ không chỉ có nhiệm vụ phát triển kinh tế mà còn phải là những người lính gìn giữ bờ cõi văn hóa của dân tộc. Đừng để sự vô văn hóa biến chúng ta thành những kẻ lạc lõng ngay trên quê hương mình. Một hành động nhỏ — một cái cúi đầu, một chiếc rác được nhặt lên — hôm nay, sẽ tạo nên một diện mạo văn minh cho cả thế hệ mai sau.