Hoàng Thị Ngọc Trâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thị Ngọc Trâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Trong đoạn trích "Thổn thức gió đồng" của nhà văn Dương Giao Linh, diễn biến tâm trạng của nhân vật "tôi" (Lâm) được khắc họa vô cùng tinh tế, chuyển biến sâu sắc gắn liền với những thay đổi của quê hương và sự trở về của người thân. Ban đầu, nhân vật đối diện với thực tại bằng cảm giác bất an, hụt hẫng và tiếc nuối khi chứng kiến làn sóng đô thị hóa làm thay đổi diện mạo bình dị vốn có của làng quê. Giữa những xáo trộn ấy, tâm trạng "tôi" dần lắng lại, chuyển thành niềm trân trọng, biết ơn sâu sắc trước tình yêu thương và nếp nhà yên ấm của mẹ. Cao trào cảm xúc bùng nổ khi "tôi" chứng kiến sự trở về đột ngột của dì Lam và bé Cải. Cảm giác ngỡ ngàng nhanh chóng biến thành niềm hạnh phúc nghẹn ngào, làm bừng sáng cả không gian ký ức tuổi thơ. Cuối cùng, đoạn trích khép lại bằng những nốt trầm chiêm nghiệm đầy suy tư của nhân vật về bản lĩnh kiên cường của con người sau giông bão thời cuộc, và trên hết là ý nghĩa thiêng liêng của sự an yên trong tâm hồn. Qua dòng lưu chuyển tâm lý chân thực từ lo âu đến hạnh phúc và thấu suốt, tác giả không chỉ làm nổi bật chiều sâu tâm hồn nhân vật "tôi" mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình yêu quê hương, gia đình bền chặt.

câu 2

Văn hóa ứng xử nơi công cộng của thế hệ trẻ hiện nay là tấm gương phản chiếu trực tiếp nhân cách và ý thức trách nhiệm công dân. Trước những “hạt sạn” hành vi lệch chuẩn, mỗi người trẻ cần chủ động tự soi chiếu, rèn luyện lối sống văn minh để hoàn thiện bản thân.

Hòa chung không khí cả nước kỷ niệm các ngày lễ lớn, đặc biệt là dấu mốc 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, chúng ta không khỏi tự hào về truyền thống dân tộc. Bên cạnh những hình ảnh đẹp về lòng yêu nước và tinh thần tự hào của tuổi trẻ, không gian công cộng vẫn xuất hiện những “nốt trầm” đáng buồn. Không khó để bắt gặp cảnh tượng chen lấn, xô đẩy tại các sự kiện đông người, xả rác bừa bãi tại điểm di tích, hoặc những lời nói khiếm nhã, cười đùa ồn ào nơi cần sự trang nghiêm. Những hành vi tưởng chừng là “tiểu tiết” ấy lại vô tình tạo ra lỗ hổng lớn về nếp sống văn minh, làm lu mờ đi vẻ đẹp của người Việt hiện đại. Nguyên nhân của thực trạng này phần lớn xuất phát từ “cái tôi” cá nhân quá lớn, thói ích kỷ và sự dễ dãi trong việc buông lỏng các chuẩn mực đạo đức của một bộ phận thanh thiếu niên. Thêm vào đó, sự phát triển thiếu định hướng của lối sống thực dụng và ảnh hưởng tiêu cực từ môi trường mạng cũng làm thay đổi nhận thức về sự tôn trọng dành cho cộng đồng. Sự thiếu hụt trong quá trình giáo dục từ gia đình và nhà trường, nơi đôi khi quá chú trọng vào thành tích mà bỏ quên những bài học làm người căn bản, cũng là một phần gốc rễ của vấn đề. Hậu quả của lối ứng xử thiếu văn hóa không chỉ làm xấu đi hình ảnh cá nhân mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến tập thể, gây mất trật tự, an ninh và tạo môi trường sống kém lành mạnh. Nghiêm trọng hơn, nếu những hành vi này lặp lại thường xuyên, nó sẽ tạo thành thói quen xấu, ăn sâu vào tiềm thức và định hình nhân cách méo mó của thế hệ tương lai. Để khắc phục tình trạng này, điều cốt lõi là đánh thức lòng tự trọng và ý thức tự giác của mỗi cá nhân. Sự giáo dục cần được thực hiện song hành, từ gia đình làm gương đến nhà trường rèn giũa và xã hội lên án, loại bỏ cái xấu. Thế hệ trẻ cần học cách tôn trọng không gian chung, bắt đầu từ những thói quen nhỏ nhất như xếp hàng, tuân thủ luật lệ, giữ gìn vệ sinh, biết nói “cảm ơn” và “xin lỗi” một cách chân thành. Tóm lại, thái độ ứng xử nơi công cộng chính là thước đo chính xác nhất về nhân cách và phẩm chất của thế hệ trẻ. Dù đất nước có phát triển, xã hội có hiện đại đến đâu, những quy tắc ứng xử chuẩn mực vẫn luôn là nền tảng cốt lõi định hình nên một xã hội văn minh, nhân văn và đáng sống.



câu 1

Dấu hiệu để xác định ngôi kể trong đoạn trích: Ngôi kể thứ nhất có dấu hiệu là người kể chuyện xưng “tôi”.

câu 2

Các chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quê nơi nhân vật “tôi” sống:

– Người dân chuyển từ làm nông nghiệp (cấy lúa, trồng rau) sang làm thợ xây và làm thuê cho dự án.

– Cuộc sống bớt lam lũ và cơ cực hơn về mặt vật chất.

– Âm thanh của làng quê thay đổi: Tiếng còi xe và nhạc băng ầm ĩ thay thế những lời hát ru con.

– Những ngôi nhà trong làng trở nên khang trang hơn.
câu 3

– Phép tu từ: Điệp từ “tháng năm”.

– Tác dụng:

+ Tạo nhịp điệu và sự liên kết trong hai câu văn.

+ Nhấn mạnh sự chảy trôi/ bước đi của dòng thời gian theo các chiều hướng khác nhau: Thời gian vừa có thể tàn phá, làm suy yếu con người về mặt thể chất, nhưng đồng thời cũng là môi trường để ý chí con người được rèn giũa, trở nên mạnh mẽ hơn. Qua đó thể hiện những suy tư, chiêm nghiệm về cuộc sống.

câu 4
Sự phù hợp của điểm nhìn trần thuật trong việc thể hiện chủ đề của đoạn trích:

– Chủ đề: Tình cảm gia đình, tình yêu quê hương sâu sắc và bản lĩnh sống của con người giữa những biến động của cuộc sống.

– Điểm nhìn ngôi thứ nhất (qua lời kể của nhân vật “tôi”) rất phù hợp trong việc thể hiện chủ đề của đoạn trích.

+ Giúp người đọc trực tiếp cảm nhận được những thay đổi của làng quê qua lăng kính của một người gắn bó với nơi đó từ nhỏ, từ đó thấy được tình yêu, nỗi nhớ quê hương tha thiết.

+ Thể hiện tình cảm chân thành, sâu sắc của nhân vật “tôi” dành cho gia đình (cho mẹ, dì Lam, bé Cải): Tình yêu thương, thấu hiểu, thấu cảm.

câu 5

Sự thay đổi của nông thôn hiện nay mang tính hai mặt, đòi hỏi chúng ta phải có cái nhìn khách quan. Một mặt, quá trình hiện đại hóa giúp làng quê khởi sắc, nâng cao chất lượng đời sống vật chất và tinh thần cho người dân. Mặt khác, sự đô thị hóa quá nhanh lại vô tình làm phai nhạt đi những nét đẹp truyền thống và không gian thanh bình vốn có. Do đó, điều cốt lõi là cần phát triển nông thôn theo hướng bền vững; vừa tích cực tiếp nhận các giá trị tiến bộ, vừa phải bảo tồn, gìn giữ được hồn cốt, bản sắc văn hóa và môi trường sinh thái làng quê.