Hoàng Ngọc Diệp
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Theo văn bản để trồng một khi vườn , chúng ta cần cân nhắc và lựa chọn cẩn thận xem mình sẽ trồng những loại cây nào và sẽ trồng chúng ở đâu trong khu vườn của mình.
Câu 2 : Biện pháp tu từ nhân hóa
Những bông hoa - không ganh tị
Câu 3 : "Giống như cây bằng lăng nở hoa vào mùa hè không ghen tị với cây nghinh xuân bung nở vào mùa xuân. "
+Giúp lập luận chặt chẽ, lời văn thêm sinh động , giàu hình ảnh .
+ Bằng chứng làm tăng sức thuyết phục cho văn bản và tạo sự tin cậy cho người đọc.
+ Nhấn mạnh quan điểm sống lành mạnh , tích cực , không ganh đua , đố kị. Phải sống hết mình không cần để ý ánh nhìn của người khác.
Câu 4 : Mục đích của người viết hướng tới trong văn bản :
+ Bày tỏ quan điểm về thái độ và tâm thế cần có của mỗi người trên hành trình phát triển bản thân
+ Hướng người đọc tới một lối sống lành mạnh , không ganh tị , đố kị và phải kiên trì trên con đường phát triển bản thân .
Câu 5 : Em đồng tình với quan điểm: Để trở thành những người làm vườn hạnh phúc, chúng ta cần bắt chước thiên nhiên, không để ý đến ánh nhìn của người khác. Vì:
+ bắt chước thiên giúp ta hiểu được quy luật vạn vật đều có nhịp sống riêng , để ta học được cách kiên trì không được nóng vội .
+ Không để ý ánh nhìn của người khác giúp ta thoát khỏi áp lực bị so sánh , soi xét. Để ta thật sự vui và hạnh phúc trong con đường này chứ không phải chỉ phô diễn vẻ đẹp ở bên ngoài khi đó ta mới là" người làm vườn hạnh phúc " .
Nếu mỗi loài hoa đều có một mùa nở rộ riêng biệt, thì hành trình của con người cũng là những thước phim với những nhịp điệu khác nhau. Sức mạnh của niềm tin chính là ngọn hải đăng soi sáng tâm hồn trong những ngày tăm tối, giúp ta thấu hiểu một chân lý sâu sắc: chỉ cần không bỏ cuộc và cố gắng mỗi ngày, cuối cùng thời điểm rực rỡ nhất của mỗi người cũng sẽ đến. Niềm tin ở đây chính là sự tự tín vào giá trị bản thân và thái độ lạc quan về tương lai dù thực tại còn nhiều gian khó; nó là điểm tựa tâm lý vững chắc giúp ta lý giải rằng mọi sự chậm trễ đều là giai đoạn "ủ mầm" cần thiết để tích lũy nội lực. Trong hành trình trưởng thành, ai cũng có lúc đối mặt với thất bại hay cảm giác tự ti khi thấy mình tụt hậu so với bạn bè. Tuy nhiên, niềm tin khẳng định rằng mỗi cá nhân đều có một "múi giờ" thành công riêng biệt; việc chưa tỏa sáng không có nghĩa là bạn thất bại, hãy coi đó chỉ là những trạm dừng chân để tích lũy kinh nghiệm. Để niềm tin ấy thành hiện thực, chúng ta cần những giải pháp hành động quyết liệt. Trước hết, hãy ngừng so sánh lộ trình của mình với người khác và bắt đầu từ những mục tiêu nhỏ nhất để xây dựng lòng tự tin. Giải pháp cốt lõi chính là nâng cấp giá trị bản thân qua việc học tập và rèn luyện kỷ luật, bởi niềm tin chỉ vững chắc khi đi đôi với năng lực thực tế. Bên cạnh đó, việc chọn lọc môi trường sống tích cực sẽ giúp ta giữ vững ngọn lửa hy vọng trước áp lực xã hội. Khi đó, khó khăn trở thành thử thách để tôi luyện bản lĩnh và lòng trắc ẩn. Nó tiếp thêm năng lượng để ta tích lũy kiến thức, giống như bộ rễ cây âm thầm đâm sâu vào lòng đất trước khi vươn mình mạnh mẽ. Lịch sử đã chứng minh những thành tựu vĩ đại nhất thường là kết quả của việc kiên cường giữ lửa hy vọng trong bóng tối. Đừng vội nản lòng khi ánh sáng huy hoàng chưa xuất hiện, bởi vũ trụ có thể đang chuẩn bị cho bạn một sự bùng nổ bền vững hơn. Hãy kiên trì lao động với một trái tim đầy hy vọng, vì khi nỗ lực đã đủ chín muồi, khoảnh khắc rực rỡ nhất chắc chắn sẽ đến và tỏa sáng theo cách xứng đáng nhất.
Câu 2 :
Tổ quốc luôn là tiếng gọi thiêng liêng nhất trong trái tim mỗi người con đất Việt, nhưng với mỗi nhà thơ, tiếng gọi ấy lại mang một âm hưởng riêng. Trong dòng chảy thơ ca hiện đại, bài thơ "Tổ quốc chân trời" của nhà thơ Anh Ngọc nổi lên như một bản hành khúc trầm hùng nhưng cũng đầy chất tự sự. Lăng kính của nhân vật trữ tình đã khắc họa thành công một hành trình nội tâm sâu sắc.
Nhà thơ Anh Ngọc là một gương mặt tiêu biểu của thế hệ nhà thơ chiến sĩ trong thời kì kháng chiến. Thơ ông luôn mang đậm vẻ đẹp của sự chiêm nghiệm, tính triết lý và một cái nhìn điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng về người lính. Trong bài thơ này, mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình được vận động theo bước chân của một hành trình xuyên suốt: bắt đầu từ tâm thế háo hức, tự nguyện lên đường của tuổi trẻ; tiếp nối bằng sự ngỡ ngàng, thành kính khi chạm vào linh hồn lịch sử tại biên cương; sau đó lắng lại trong nỗi bâng khuâng về thời gian và sự hy sinh thầm lặng; để rồi cuối cùng kết tinh thành một lý tưởng sống tận hiến vĩnh cửu.
Ngay từ những câu thơ đầu, mạch cảm xúc được khơi nguồn từ một nhận thức mang tính hành động. Đối với nhân vật trữ tình, Tổ quốc không nằm yên trong sử sách mà bắt đầu từ mảnh đất ngay dưới chân mình: "Bắt đầu từ mảnh đất dưới chân anh / Tổ quốc nối với những miền xa vợi". Cảm xúc chủ đạo ở đây là sự khao khát dấn thân, khi anh khẳng định: "Tổ quốc là điều phải đi tìm mới thấy / Nên đời anh là một cuộc lên đường". Với anh, yêu nước đồng nghĩa với hành động, là hành trình đi để thấu hiểu và nối liền những dặm dài non sông. Chính tâm thế này đã biến tình yêu quê hương thành một hành trình trải nghiệm thực tế đầy háo hức và trách nhiệm.
Khi hành trình ấy đưa chân người lính đến mũi Sa Vĩ, mạch cảm xúc chuyển sang trạng thái ngỡ ngàng và thành kính. Đứng trước cảnh "Chiều Sa Vĩ sóng chồm lên cột mốc", "anh" nhìn tảng đá biên cương mà thấy cả dáng hình cha ông, nghe sóng biển mà ngỡ như tiếng hát "Nam quốc sơn hà" từ ngàn xưa vọng lại. Anh thấy tảng đá biên cương đứng ngàn năm thách thức được ví như "bài thơ tứ tuyệt của cha ông". Đặc biệt, hành động vốc nắm đất trên tay để hình dung về Tổ quốc là một điểm nhấn cảm xúc mãnh liệt: "Vốc nắm đất anh hình dung Tổ quốc / Biển thì rộng mà nhỏ nhoi hạt cát / Hạt cát nào lay động tận hồn anh". Sự đối lập giữa cái vô biên của biển trời và sự "nhỏ nhoi" của hạt cát đã tạo nên một chấn động trong tâm hồn. Anh nhận ra giá trị của Tổ quốc nằm ngay trong những điều bé nhỏ nhất, và mỗi hạt bụi quê hương đều mang sức nặng của ngàn năm giữ nước, của hào khí cha ông truyền lại qua bản tuyên ngôn "Nam quốc sơn hà".
Mạch cảm xúc tiếp tục mở rộng khi anh nhìn thấy vẻ đẹp của "Cánh buồm nâu trên sắc biển xanh" bao la. Tuy nhiên, đằng sau sự say mê trước cảnh sắc ấy là sự thấu thị về nỗi đau và sự hy sinh. Hình ảnh "Ba lô đèo tuổi trẻ ở đằng sau" là một ẩn dụ đầy xót xa nhưng cũng rất kiêu hãnh về sự tận hiến của người lính. Anh hiểu rằng, chân trời bình yên hôm nay là sự tiếp nối "mải miết" của bao thế hệ đã gửi lại thanh xuân nơi rừng sâu biển thẳm để canh giữ chủ quyền dân tộc. Tình yêu lúc này không còn là những rung động nhất thời mà là sự đồng cảm sâu sắc, là món nợ ân tình với những người đi trước
Tiếp nối mạch suy tư đầy trăn trở ấy, đỉnh điểm của dòng chiêm nghiệm là khi nhân vật trữ tình đối diện với chính mình và nhận ra sự khắc nghiệt của thời gian: "Chợt nhìn lên tóc đã bạc lúc nào". Một thoáng giật mình, bâng khuâng trước sự trôi chảy của đời người, nhưng nỗi riêng ấy nhanh chóng nhường chỗ cho sự vĩnh cửu của lý tưởng dân tộc. Dù thời gian có thể lấy đi tuổi trẻ và làm bạc mái đầu, nhưng tâm hồn anh vẫn "không nguôi những chân mây góc biển", vẫn vẹn nguyên niềm xao xuyến trước "Nắng Ba Đình xao xuyến sáng Tuyên ngôn". Tình yêu Tổ quốc giờ đây đã kết tinh thành một niềm tin thiêng liêng, giúp người lính giữ vững bản lĩnh và nhịp đập trái tim mình ngay cả trong "bão giông lửa cháy". Việc lặp lại khẳng định ở cuối bài: "Tổ quốc là điều phải đi tìm mới thấy/ Nên lòng anh luôn hướng tới những chân trời" như một lời thề nguyền sắt son của người lính suốt đời hướng về Tổ quốc.
Tóm lại, qua bài thơ "Tổ quốc chân trời", Anh Ngọc đã khắc họa thành công một nhân vật trữ tình có thế giới nội tâm đầy bản lĩnh và giàu rung cảm. Mạch cảm xúc vận động không ngừng đã biến một chủ đề lớn lao trở nên gần gũi và đầy sức lay động qua thể thơ tự do linh hoạt. Bài thơ chính là lời nhắc nhở mỗi chúng ta rằng, Tổ quốc hiện hữu ngay trong từng bước chân dấn thân, trong từng nắm đất ta cầm và trong chính khát vọng dâng hiến trọn đời của mỗi cá nhân.
Câu 1 :
- Người kể chuyện xưng "tôi"
=} Ngôi thứ nhất
Câu 2 : Những chi tiết cho thấy sự thay đổi nơi làng quê của nhân vật " tôi" sống :
- Từ những người nông dân chỉ biết cấy lúa và trồng rau giờ đi làm thợ xây và làm thuê cho dự án.
- Cuộc sống bớt lam lũ và cơ cực hơn.
- Tiếng còi xe và nhạc băng ầm ĩ thay cho những lời hát ru con mỗi buổi trưa hè.
- Những ngôi nhà trong làng đã khang trang.
Câu 3: biện pháp tu từ đối lập :
Tiều tụy, yếu mòn đối lập với can trường, bền bỉ
- Tác dụng
+ Nghệ thuật : tạo nhịp điệu, làm lời văn thêm sinh động hấp dẫn , tăng sức biểu đạt và tạo điểm nhấn cho văn bản
+ Nội dung : Nhấn mạnh tác động sự khắc nghiệt của thời gian lên con người. Thời gian sẽ làm con người tiều tụy yếu mòn nhưng cũng sẽ khiến ý chí họ trở nên mạnh mẽ , can trường.
+ Tác giả nhìn ra được sự khắc nghiệt của thời gian , qua đó thể hiện thái độ trân trọng , đồng cảm và ngợi ca bản lĩnh của con người.
Câu 4 :
- Chủ đề : tình cảm gia đình, tình yêu quê hương đất nước và bản lĩnh của con người trước những biến số của cuộc sống
- Điểm nhìn trần thuật hạn tri - ngôi kể thứ nhất
+ Giúp người đọc cảm nhận rõ nét sự thay đổi nơi làng quê qua lăng kính của một người gắn bó với nơi đó từ nhỏ , là người chứng kiến sự thay đổi mỗi ngày của quê hương mình.
+ Thể hiện tình cảm sâu sắc và sự thấu hiểu của nhân vật " tôi" dành cho mẹ , dì Lam và bé Cải.
Câu 5 : Sự thay đổi của nông thôn hiện nay là một quy luật tất yếu , mang lại cuộc sống tiện nghi , bớt lam lũ cho người nông dân , giúp người dân thoát khỏi cảnh " bán mặt cho đất bán lưng cho trời " . Thế nhưng đằng sau lớp vỏ bọc hiện đại ấy , lại là sự rạn nứt của những giá trị truyền thống , không còn những lời hát ru mà thay vào đó là tiếng còi xe , tiếng nhạc băng ầm ĩ , không gian bình yên bị xáo trộn bởi sự ồn ào xô bồ. Sự thay đổi là cần thiết nhưng cần phải triển khai cẩn thận , đúng mức , phải biết giữ cho mình một " khoảng lặng " tâm hồn để bảo tồn những nét đẹp truyền thống và tình làng nghĩa xóm . Sự phát triển chỉ thực sự bền vững khi nó không làm mất đi cái hồn quê và cái hơi thở riêng biệt của mỗi mảnh đất .
Câu 1 : Trong tác phẩm " Thổn thức gió đồng " nhà văn Dương Giao Linh đã khéo léo dẫn dắt người đọc vào một cuộc trở về đầy xúc động của nhân vật dì Lam qua dòng tâm tưởng của nhân vật " tôi " . Diễn biến tâm trạng của nhân vật " tôi" được khắc họa vô cùng tinh tế qua ngôi kể thứ nhất đầy chân thực , dẫn dắt người đọc đi từ những nỗi niềm trăn trở đến sự thấu cảm sâu sắc. Ngay từ đầu qua điểm nhìn hạn tri nhạy cảm , nhân vật " tôi " bộc lộ một nỗi bất an và hoài niệm khi chứng kiến cảnh làng quê thay đổi, anh xót xa trước cảnh " tiếng còi xe và nhạc băng ầm ĩ thay cho những lời hát ru con những buổi trưa hè " . Việc sử dụng thủ pháp đối lập giữa sự " khang trang " của diện mạo mới với nỗi " bất an " trong lòng đã làm nổi bật một tâm hồn luôn trân trọng giá trị truyền thống. Khi dì Lam đột ngột trở về , tâm trạng " tôi " chuyển từ ngỡ ngàng đến thảng thốt . Tiếng gọi " Dì Lam ! " vang lên đầy nghẹn ngào trước hình ảnh người đàn bà " mảnh khảnh , hai gò má nhô cao " . Sự tinh tế của nhân vật " tôi" thể hiện rõ nhất qua quyết định " không hỏi dì về năm tháng đã qua " mà lặng lẽ " kéo gàu nước ddoor vào chậu thau " một hành động biểu tượng cho sự đón nhận vỗ về dịu dàng Đặc biệt khi chứng kiến người mẹ vốn " chưa lần bào khóc " lại " quệt ngang tay áo " nức nở , " tôi " đã chiêm nghiệm triết lí về bản lĩnh con người . Bằng ngôn ngữ giàu chất thơ , Lâm nhận ra sau vẻ đẹp bình thản của dì là ý chí " can trường " , một trái tim đã " đanh chắc lại " để tự vệ trước thương đau . Những hình ảnh ẩn dụ như " mạch nước ngầm " , " hoa cải bên sông " đã hoàn thiện dòng tâm trạng của nhân vật " tôi " từ xót xa đến tin tưởng vào sức mạnh chữa lành của tình thân . Tóm lại , qua dòng tâm trạng sâu lắng của nhân vật " tôi " , tác giả đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về sức sống bền bỉ của con người trước trước sóng gió và sự khắc nghiệt của thời gian . Bằng cách lồng ghép khéo léo các yếu tố nghệ thuật như phép đối , ẩn dụ ... đoạn trích không chỉ chạm đến trái tim người đọc bằng sự đồng cảm mà còn khẳng định rằng : dù cuộc đời có nghiệt ngã đến đâu , sự bao dung và tình yêu thương gia đình vẫn luôn là điểm tựa vững chãi nhất để mỗi người tìm thấy sự " an yên " trong tâm hồn.
Câu 2:
Giữa không khí hào hùng của nhữn ngày cả nước hướng tới dấu mốc nửa thế kỉ non sông cùng một dải 30/4/1975 - 30/4/2025 , lòng tự hào dân tộc trong mỗi trái tim Việt lại rung lên những nhịp đập đầy kiêu hãnh . Đây không chỉ là khoảng lặng để tri ân lịch sử mà còn là tấm gương soi chiếu diện mạo của thế hệ kế thừa trong dòng chảy của thời đại . Tuy nhiên đằng sau những rừng cờ hoa rực rỡ , ta đôi khi vẫn bắt gặp những nốt nhạc lạc điệu trong cách giao tiếp , ứng xử nơi công cộng. Câu chuyện về nếp sống văn minh của người trẻ vì thế chưa bao giờ thôi trăn trở , điều này đặt ra vấn đề cấp thiết về văn hóa ứng xử nơi công cộng của giới trẻ - một yếu tố không chỉ thể hiện nhận cách mà còn là một phần bộ mặt của đất nước .
Trước hết , "văn hóa ứng xử nơi công cộng " là tổng hòa thái độ , lời nói và hành vi chuẩn mực giữa người với người trong một không gian chung. Thực chất cách chúng ta đối đãi với nhau nơi phố đông hay cách ta giữ gìn một không gian chung không chỉ đơn thuần là việc tuân thủ những quy ước vô hình . Mỗi cử chỉ nhỏ nhặt nơi công cộng đều mang sức nặng của sự tự trọng và là lời khẳng định thầm lặng về chiều sâu của một tâm hồn được bồi đắp bởi giáo dục. Khi một người trẻ biết cách lặng im trước sự tôn nghiêm của di tích , hay biết nhường nhịn một bước chân nơi bến xe đông đúc, họ đang tự kiến tạo cho mình một phong tháo lịch thiệp và sự điềm tĩnh trong tâm hồn. Nhìn rộng hơn chút , ta có thể thấy chính những mắt xích tử tế ấy sẽ kết thàng sợi dây bền chặt , dệt nên một xã hội nhân văn, nơi sự an tâm và tôn trọng lẫn nhau trở thành hơi thở của đời sống . Một cộng đồng biết nâng niu những giá trị chung sẽ là một mảnh đất màu mỡ để mỗi cá nhân được bao bọc và trưởng thành trong sự tử tế
Nhìn vào bức tranh đời sống hiện nay , không thiếu những hình ảnh hình ảnh đẹp đầy sức lan tỏa . Như trong sự kiện kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam , thống nhất đất nước, nhiều bạn trẻ đã âm thầm nhặt những mảnh rác sau buổi lễ hay kiên nhẫn xếp hàng dưới cái nắng gay gắt . Những nụ cười hiền hậu , những lời nói nhã nhặn của họ không chủ tô điểm cho diện mạo phố phường mà còn gieo vào lòng người xung quanh niềm tin về một thế hệ kế thừa đầy triển vọng . Thế nhưng vẫn còn đó những khoảng tối khiến lòng người nhức nhối . Ngay tại nơi trang nghiêm như Dinh Độc Lập hay các đài tưởng niệm vẫn có những nhóm thanh niên voi tư cười đùa quá trớn , hay chen lấn chỉ để có một góc chụp ảnh ưng í . Hình ảnh những thảm hoa rực rỡ bị vùi dập sau đêm hội hay rác thải tràn lan trên con phố đi bộ đã trở thành lời cảnh báo về sự vô tâm . Còn có những người chỉ vì chút xích mích nhỏ liền văng ra những lời nói thô tục , thiếu ý thức . Chỉ vì phút bốc đồng mà họ đã không khống chế nổi bản thân . Những hành động ấy dù vô tình hay hữu ý cũng đã làm mờ đi vẻ đẹp của những ngày hội lớn và cho thấy một lỗ hổng trong việc ý thức về giá trị của cái chung .
Sự lệch lạc ấy phần nào đến từ lối sống vội vã , nơi cái tôi cá nhân đôi khi bị đẩy lên quá cao mà quên mất rằng mình đang là một phần của tổng thể . Việc khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện hay đăng tải những dòng trạng thái đầy tự hào về ngày thống nhất sẽ chỉ thực sự trọn vẹn khi nó đi kèm với một ý thức văn minh và một hành động thực tế . Bài học quý giá nhất có lẽ không nằm trong những trang sách khô khan mà nằm ở khả năng tự rèn giũa và biêt lắng nghe nhịp sống xung quanh mình .
Để xây dựng một nếp sống đẹp , mỗi cá nhân cần bắt đầu từ việc thay đổi nhận thức và rèn luyện những thói quen nhỏ nhất. Đó là ý thức xếp hàng, nhường nhịn người già và trẻ nhỏ . Văn hóa ứng xử còn nằm ở việc kiểm soát lời nói ,, giữ âm lượng vừa đủ để bảo vệ cảnh quan chung " không để lại gì ngoài những dấu chân " . Đặc biệt thay vì phản ứng gay gắt trước những va chạm hãy học cách mỉm cười và nói lời " cảm ơn " , " xin lỗi " đúng lúc .Khi cái tôi cá nhân được đặt thấp hơn sự thấu cảm dành cho cộng đồng , nếp sống văn minh tự nhiên sẽ hình thành .
Hào quang 30/4 năm xưa không chỉ mang lại độc lập mà còn hướng chúng ta đến một cuộc sống tốt đẹp và nhân văn hơn . Nếp sống văn minh của mỗi người trẻ hôm nay chính là nén tâm nhang thành kính nhất dâng lên những anh hùng đã ngã xuống . Khi mỗi bước chân đi qua đều để lại sự sạch đẹp , mỗi lời nói thốt ra đều mang theo sự tôn trọng đó cũng là lúc ta bồi đắp cho vị thế của dân tộc bằng chính nét đẹp trong tâm hồn mình . Hãy để sự tử tế nơi công cộng trở thành mạch nguồn chảy mãi , để niềm tự hào dân tộc hiện hữu rạng rỡ trong mỗi nếp sống văn minh hôm nay.