Đỗ Nhật Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
- Để trồng một khu vườn ,chúng ta cần cân nhắc và lựa chọn cẩn thận :
+Trồng cây nào
+Trồng chúng ở đâu trong khu vườn của mình
Câu 2
Biện pháp tu từ nhân hóa:"Những bông hoa không ganh tị với nhau chỉ vì đối phương nở rộ"
Tác dụng :
-Giúp câu văn sinh động ,giàu hình ảnh,đồng thời truyền tải cảm xúc thái độ của tác giả một cách sâu sắc
-Những bông hoa không ganh tị với nhau chỉ vì đối phương nở rộ vì những bông hoa đó biết mình cũng có thể nở rộ nhưng chỉ là muộn hơn mà thôi. Giống như xã hội nay,sẽ có những người thành công sớm hơn người khác dù cùng độ tuổi,hay công việc nhưng thành công đó đến từ sự nỗ lực và lựa chọn hướng đi từ sớm , còn muốn thành công phải có sự nỗ lực,kiên trì, và hy sinh một phần thời gian
- Tác giả muốn nhắn nhủ rằng trong cuộc sống này ai cũng sẽ thành công trên con đường mình chọn ,chỉ là sớm hay muộn mà thôi
Câu 3
-Bằng chứng được sử dụng trong đoạn (3) của văn bản :"Giống như cây bằng lăng nở hoa vào mùa hè không ganh tị với cây nghinh xuân bung nở vào mùa xuân"
-Tác dụng:
+Tăng sức thuyết phục, làm sáng tỏ và củng cố luận điểm
+Hai giống cây đều nở khác mùa,và đặc tính khác nhau .Như hai cuộc đời vậy , mỗi cuộc đời sẽ nở rộ theo cách riêng ,thành công khác thời điểm .Nhưng điểm chung của nó vẫn chính là có thể nở rộ
Câu 4
Mục đích của người viết hướng tới văn bản là
-Mỗi con người chúng ta sẽ có một cuộc đời khác như thời gian sinh ra,hoàn cảnh,hay bước đệm trong cuộc sống. Đừng lấy tiêu chuẩn của người khác mà áp đặt lên bản thân,mà hãy sống theo cách riêng của mình.
-Trong cuộc sống này ai cũng sẽ thành công trên con đường mình chọn ,chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Câu 5
Em không đồng tình :
- vì ta phải tự lực cánh sinh ,tự trau dồi kiến thức ,có tư duy độc lập, chính kiến riêng của bản thân ,không nên sao chép hay bắt chước ai cả ,vì chưa chắc điều đó sẽ phù hợp với bản thân chúng ta
-Không đồng tình vì để có thể phát triển ,trưởng thành,hay thành công ta phải có sự khổ luyện ,nỗ lực ,kiên trì ,cần những lời góp ý ,phải biết chọn lọc thì mới có thể phát triển.
Bàn về truyện ngắn ,nhà văn Tô Hoài từng nói: "Dựng nhân vật là điều khó khăn nhất đối với người viết".Truyện "Thổn thức gió đồng" của tác giả Dương Giao Linh đã làm điều khó khăn đó qua việc khắc họa thành công nhân vật "tôi"với những cảm xúc khó tả. Tác giả Dương Giao Linh tên thật là Vũ Thị Quỳnh Giao,là hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ninh.Sáng tác của nhà văn là những cảm nhận,suy tư về cuộc sống ,về con người và những biến động của thời cuộc... qua đó truyền tải những triết lí nhân sinh sâu sắc. Nhân vật "tôi" hiện lên được ẩn trong một cậu bé tên Lâm ,Lâm không sinh ra ở làng nhưng lớn lên ở làng - một ốc đảo hoang vắng với vẻ đẹp thiên nhiên hoang sơ , bình dị. Mở đầu,đoạn trích là nét vui mừng của nhân vật tôi khi đã thấy làng quê dần thay đổi , khi mà bà con nông dân có một cuộc sống khá hơn trước. Người dân trước giờ chỉ biết cày ruộng, trồng rau nay đã biết đi làm xây dựng,làm thuê cho dự án cho thấy một động thái tích cực .Nhưng cũng có phần ngược lại là sự xáo trộn âm thanh yên tĩnh của thôn quê với những tiếng còi xe và nhạc băng ầm ĩ , một cảm giác tiếc nuối hiện lên trong nhân vật "tôi". Một sự chuyển biến làm cho Lâm vừa vui mừng nhưng cũng vừa tiếc nuối ,khi giờ đây nơi mình lớn lên đã thay đổi quá nhiều so với trước . Mạch truyện dần thay đổi khi dì Lam-dì ruột của Lâm vì thương mẹ mà đã chia tay người yêu để lấy chồng gần,làm dâu được một năm thì dì xách quần áo bỏ về làng vì không thể chung sống với người độc ác đó.Người làng bàn tán, sau đó di bỏ đi biệt xứ .Đã nhiều năm trôi qua dì đã trở về ,đã khiến cho Lâm một người nghĩ dì Lam sẽ không bao giờ trở về nữa thẳng thốt, bối rối.Bỗng cả dòng kí ức của dì với Lâm ùa về .Một cảm giác bồi hồi,nhớ nhung của Lâm hiện lên .Sau đó,mẹ của Lâm khi biết tin dì về đã hối hả chạy về nhà ,thấy Lâm bà liền hỏi "Dì Lam đâu" cứ ngỡ sẽ là những lời mắng chửi nhưng mẹ lại bật khóc khi thấy người em của mình sau bao năm xa cách.Chính lần này đã cho nhân vật"tôi" thấy thứ tình cảm thiêng liêng ấy đã hiện lên giữa mẹ với dì ,thứ tình cảm gia đình khó ai thay thế được.Qua đó ta thấy được tác giả đã khắc họa thành công nhân vật "tôi",để từ nhân vật ấy nói lên nỗi tâm tư của mình ,đó là những hoài niệm về tuổi thơ bình dị,những nỗi lo,xót thương của tác giả trước con người mưu sinh vất vả .
Bàn về truyện ngắn ,nhà văn Tô Hoài từng nói: "Dựng nhân vật là điều khó khăn nhất đối với người viết".Truyện "Thổn thức gió đồng" của tác giả Dương Giao Linh đã làm điều khó khăn đó qua việc khắc họa thành công nhân vật "tôi"với những cảm xúc khó tả. Tác giả Dương Giao Linh tên thật là Vũ Thị Quỳnh Giao,là hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ninh.Sáng tác của nhà văn là những cảm nhận,suy tư về cuộc sống ,về con người và những biến động của thời cuộc... qua đó truyền tải những triết lí nhân sinh sâu sắc. Nhân vật "tôi" hiện lên được ẩn trong một cậu bé tên Lâm ,Lâm không sinh ra ở làng nhưng lớn lên ở làng - một ốc đảo hoang vắng với vẻ đẹp thiên nhiên hoang sơ , bình dị. Mở đầu,đoạn trích là nét vui mừng của nhân vật tôi khi đã thấy làng quê dần thay đổi , khi mà bà con nông dân có một cuộc sống khá hơn trước. Người dân trước giờ chỉ biết cày ruộng, trồng rau nay đã biết đi làm xây dựng,làm thuê cho dự án cho thấy một động thái tích cực .Nhưng cũng có phần ngược lại là sự xáo trộn âm thanh yên tĩnh của thôn quê với những tiếng còi xe và nhạc băng ầm ĩ , một cảm giác tiếc nuối hiện lên trong nhân vật "tôi". Một sự chuyển biến làm cho Lâm vừa vui mừng nhưng cũng vừa tiếc nuối ,khi giờ đây nơi mình lớn lên đã thay đổi quá nhiều so với trước . Mạch truyện dần thay đổi khi dì Lam-dì ruột của Lâm vì thương mẹ mà đã chia tay người yêu để lấy chồng gần,làm dâu được một năm thì dì xách quần áo bỏ về làng vì không thể chung sống với người độc ác đó.Người làng bàn tán, sau đó di bỏ đi biệt xứ .Đã nhiều năm trôi qua dì đã trở về ,đã khiến cho Lâm một người nghĩ dì Lam sẽ không bao giờ trở về nữa thẳng thốt, bối rối.Bỗng cả dòng kí ức của dì với Lâm ùa về .Một cảm giác bồi hồi,nhớ nhung của Lâm hiện lên .Sau đó,mẹ của Lâm khi biết tin dì về đã hối hả chạy về nhà ,thấy Lâm bà liền hỏi "Dì Lam đâu" cứ ngỡ sẽ là những lời mắng chửi nhưng mẹ lại bật khóc khi thấy người em của mình sau bao năm xa cách.Chính lần này đã cho nhân vật"tôi" thấy thứ tình cảm thiêng liêng ấy đã hiện lên giữa mẹ với dì ,thứ tình cảm gia đình khó ai thay thế được.Qua đó ta thấy được tác giả đã khắc họa thành công nhân vật "tôi",để từ nhân vật ấy nói lên nỗi tâm tư của mình ,đó là những hoài niệm về tuổi thơ bình dị,những nỗi lo,xót thương của tác giả trước con người mưu sinh vất vả .