Nguyễn Trần Tâm
Giới thiệu về bản thân
- Câu đầu tiên nói về "nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay một chiếc điện thoại thông minh".
- Câu thứ hai nói về "Không ít người có nhận thức rất mơ hồ về ích lợi của sách".
- Câu thứ ba lại dùng đại từ "họ" để chỉ những người có nhận thức mơ hồ đó, và khẳng định "họ hầu như đã vứt bỏ thói quen đọc sách".
- Câu cuối cùng bắt đầu bằng từ "Nó" để chỉ thói quen dùng điện thoại (từ câu 1), nhưng nội dung lại nói về sự tiện lợi của điện thoại, sau đó lại phủ nhận khả năng mang lại sự yên tĩnh tâm hồn của nó. Sự chuyển đổi chủ đề và sử dụng đại từ "họ", "nó" thiếu rõ ràng, gây khó hiểu về đối tượng được nhắc đến.
- Cách 1 (Tập trung vào tác hại của việc lạm dụng điện thoại): Tập trung làm rõ tác hại của việc lạm dụng điện thoại và thiếu thói quen đọc sách.
- Cách 2 (Tập trung vào lợi ích của việc đọc sách): Tập trung làm rõ lợi ích của việc đọc sách và sự cần thiết của thói quen này trong cuộc sống hiện đại.
- Cách 3 (Kết hợp so sánh một cách rõ ràng):Sắp xếp lại các câu để so sánh rõ ràng giữa lợi ích của sách và hạn chế của điện thoại trong việc bồi dưỡng tâm hồn, sử dụng các từ nối và đại từ rõ ràng hơn để chỉ đối tượng.
(a) Phép lặp từ đã được sử dụng ở các câu kề nhau mà đoạn văn vẫn rời rạc vì các câu văn đều không có tính thống nhất về chủ đề, dẫn đến đoạn văn không có tính mạch lạc.
(b) Đoạn văn đã mắc lỗi liên kết (mạch lạc) do việc lặp từ "hiền tài" ở cả 4 câu văn là lỗi lặp từ chứ không phải phép liên kết, khiến cho các câu văn diễn đạt lủng củng và không thống nhất về nội dung.
Ạ:
Đoạn văn được coi là một đoạn văn dựa trên cả hình thức và nội dung.- Về hình thức: Đoạn văn bắt đầu bằng chữ cái viết hoa thụt đầu dòng và kết thúc bằng dấu chấm.
- Về nội dung: Các câu trong đoạn văn cùng triển khai một chủ đề thống nhất là "lòng đồng cảm" hoặc "sự đồng cảm".
B:
- Chủ đề "sự đồng cảm" được triển khai xuyên suốt: từ việc đồng cảm là bản chất vốn có của con người, đến việc sự đồng cảm có thể bị hao mòn, và cuối cùng là nghệ sĩ là những người giữ được sự đồng cảm đó.
- Các phép liên kết như phép thế (dùng "tấm lòng ấy" để thế cho "lòng đồng cảm") và phép lặp (lặp lại từ "lòng đồng cảm") được sử dụng để kết nối các câu.
C:Dấu hiệu cho thấy sự liên kết là cụm từ "Nói cách khác" ở đầu đoạn văn. Cụm từ này báo hiệu rằng đoạn văn này đưa ra một cách diễn giải, một cách nói khác về mối quan hệ giữa lòng đồng cảm và nghệ thuật, dựa trên nội dung đã được trình bày ở đoạn văn trước đó
D:
- Duy trì và nhấn mạnh chủ đề chính của đoạn văn, làm cho nội dung trở nên rõ ràng và sâu sắc hơn.
- Tạo sự liền mạch, gắn kết giữa các câu, đảm bảo tính mạch lạc của đoạn văn.
- Mạch lạc: Các ý, các đoạn trong văn bản được sắp xếp theo một trình tự logic, hợp lý, làm nổi bật chủ đề chính là vai trò quan trọng của hiền tài đối với sự tồn vong của đất nước.
- Liên kết: Văn bản sử dụng các từ ngữ, câu văn, phép liên kết (phép lặp, phép thế, phép nối,...) một cách nhất quán và hiệu quả, tạo sự liền mạch, thống nhất về nội dung và hình thức.
- Luận điểm rõ ràng, sắc bén.
- Luận cứ (bằng chứng, ví dụ) xác đáng, tiêu biểu, cụ thể.
- Lập luận chặt chẽ, logic.
- Ngôn ngữ chính xác, biểu cảm.
Không thể tóm tắt và nhận xét trình tự sắp xếp các luận điểm vì không có nội dung bài viết. Tuy nhiên, nếu có bài viết, trình tự sắp xếp luận điểm thường tuân theo một logic chặt chẽ (ví dụ: từ thực trạng đến nguyên nhân, hậu quả và giải pháp) để làm nổi bật vấn đề chính.
Vấn đề chính của văn bản là mối quan hệ giữa điện thoại thông minh và người dùng, đặt ra câu hỏi ai thực sự là người kiểm soát ai trong mối quan hệ này.
- Thực trạng, biểu hiện của thói quen: Nêu rõ thói quen cần từ bỏ trong thực tế, các biểu hiện cụ thể của nó trong đời sống.
- Tác hại của thói quen: Phân tích những ảnh hưởng tiêu cực của thói quen đến sức khỏe, các mối quan hệ, công việc hoặc cuộc sống của người mắc phải.
- Các giải pháp từ bỏ: Đề xuất các bước, biện pháp cụ thể, khả thi để giúp người đó loại bỏ thói quen xấu.
- Ý nghĩa của việc từ bỏ thói quen: Khẳng định lại lợi ích to lớn khi từ bỏ được thói quen, thể hiện niềm tin vào sự thay đổi tích cực.
Phần phân tích tính cách của Héc-to và Ăng-đrô-mác lúc chia tay đã được trình bày chi tiết ở mục trên (Bài 3), tập trung vào sự dũng cảm, trách nhiệm của Héc-to và tình yêu thương, sự hy sinh của Ăng-đrô-mác.
- Héc-to:
- Thể hiện phẩm chất của một người anh hùng dũng cảm, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ thành Tơ-roa và gia đình, đặt nghĩa vụ với cộng đồng lên trên tình cảm cá nhân.
- Bộc lộ sự lo lắng, tình yêu thương sâu sắc dành cho vợ con, một khía cạnh rất "người" bên cạnh tư cách người anh hùng.
- Có cái nhìn bi quan nhưng kiên định về số phận thành Tơ-roa và bản thân, thể hiện sự chấp nhận bi kịch của người anh hùng.
- Ăng-đrô-mác:
- Là một người vợ yêu chồng tha thiết, lo sợ mất chồng và phải sống kiếp nô lệ, thể hiện tình cảm gia đình mãnh liệt.
- Có sự thấu hiểu và ủng hộ nghĩa vụ của chồng, dù lòng đầy đau khổ và van xin chồng ở lại.
- Đại diện cho hình ảnh người phụ nữ truyền thống, đức hạnh, coi chồng là tất cả.