Nguyễn Văn Cẩn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
bài làm
Từ câu chuyện cảm động giữa Châu Long và Lưu Bình trong trích đoạn Lưu Bình – Dương Lễ, ta nhận ra vẻ đẹp của lối sống ân tình – một nét đẹp truyền thống của con người Việt Nam. Ân tình chính là biết trân trọng những điều tốt đẹp người khác dành cho mình, sống chân thành, biết ơn và sẵn sàng giúp đỡ lại khi có thể. Người Việt Nam từ xưa vốn coi trọng tình nghĩa hơn vật chất, luôn sống chan hòa, “nghĩa nặng tình sâu”, “uống nước nhớ nguồn”. Trong đoạn chèo, Châu Long – vợ của Dương Lễ – sẵn sàng rời bỏ nhung lụa để giúp đỡ Lưu Bình ăn học thành tài, thể hiện tấm lòng vị tha, nhân hậu và trọng nghĩa. Lối sống ấy không chỉ giúp con người vượt qua gian khó mà còn kết nối cộng đồng bằng tình thương và lòng nhân ái. Sống ân tình khiến con người trở nên bao dung, biết trân trọng quá khứ và hướng tới điều tốt đẹp. Trong xã hội hôm nay, khi cuộc sống đôi lúc trở nên vội vã, lối sống ân tình ấy càng cần được giữ gìn và lan tỏa như một giá trị nhân văn bền vững của dân tộc Việt Nam.
Câu 2
Bài làm
Tôi đi theo con đường mòn len trong khu rừng Hắc Dịch. Đây là rừng già, khác rừng chồi bên Phú Thạnh, nơi đóng quân của cơ quan Quân báo Tỉnh chúng tôi. Ở đây, nhiều cây to, tàn cao. [3.1][3.2]Rừng Hắc Dịch này vào mùa mưa thì chán lắm, đất đỏ dẻo quánh, đường trơn trượt, con vắt nằm đầy trên lá mục, nghe hơi người đi tới, chúng tung lên bám vào, hút máu, đến no cành mới chịu rớt ra. May thay, bây giờ còn là mùa khô nên đường dễ đi, và chưa có vắt.
Lòng nóng gặp gia đình, tôi đi rất nhanh. Ngoài bộ đồ trên người, tôi chỉ mang theo cái võng kaki xanh của cô Mai cho mượn. Cái võng choàng qua vai, tòn ten bên hông trái, quả lựu đạn gắn vào thắt lưng bên phải cho thuận tay để đối phó cho nhanh với bọn biệt kích.
Trời mới xế qua mà đã cảm thấy đói. Trưa nay anh em liên lạc của Tỉnh đội ăn củ mì luộc thay cơm, mình là khách được chia thêm cho mấy đoạn. Cũng còn khá hơn những bữa cơm của cơ quan Quân báo. Nói bữa cơm là để làm cho yên cái bụng đói chớ thật tình thì đồng chí anh nuôi xới cho tơi ra, lấy chén lường cho công bằng rồi úp vào đĩa nhôm mỗi người chỉ một sét chén. Dề cơm cháy cũng được cạy lên chia đều, mỗi người được một miếng bằng ba ngón tay. Ăn xong bữa rồi mà cảm thấy như chưa ăn. Không biết mấy cô phụ nữ ra sao, chớ thanh niên khoẻ mạnh như tôi còn có thể ăn thêm năm sáu phần như vậy nữa cũng chưa thấm tháp gì!
Được như thế cũng đã khá hơn hồi năm 1952, sau trận bão lụt lớn tàn phá cả miền Đông Nam Bộ. Hồi đó, các hầm lúa chôn giấu trong rừng bị ngập ướt sạch, thúi hết. Anh nuôi nấu cơm chẳng ra cơm, thành một bã sền sệt, thúi không chịu nổi, đứng gần phải bịt mũi lại. Vậy mà đến bữa, vẫn phải lường từng chén chia đều, vẫn phải nín hơi mà nuốt một cách ngon lành cho có cái dằn bụng. Cuộc sống bằng gạo ẩm, thúi như vậy kéo dài hơn cả tháng trời. Trong lúc đó, cùng nhau hạ cây rừng, dọn rẫy trồng củ mì để có cái ăn tiếp. Củ chưa lớn đã phải đào lên luộc ăn. Sáng mỗi người được phát 4 đoạn độ nửa gang tay, chiều 4 đoạn, sống cầm hơi. Ăn củ mì mãi sanh ghẻ lở, ung nhọt, ghẻ nhiều đến nỗi bàn tay không xoè thẳng ra được. Giặc vào càn, không mấy người cầm được khẩu súng trường đưa lên bắn cho đúng tư thế. Trỉa lúa rẫy xen kẽ giữa các giồng mì. Có được lúa, cắt đem về, chuyển sang ăn cháo loãng thấy quý vô cùng. Để có chất độn thêm vào cho đủ no, mỗi ngày phân công một tổ leo lên núi Thị Vải nhổ rau tàu bay, rau càng cua cho vào bao bố vác về. Hôm nào có rau, anh em đem rửa sạch, ngắt ngắn ra sắp lên đĩa nhôm của mình rồi đưa đĩa vào. Anh nuôi múc đổ lên đó một vá cháo loãng. Rau xọp xuống nửa chín, nửa sống. Anh, chị nào có lon mắm ruốc dự trữ cho vào một ít thì sang lắm. Không có thì xin muối của nhà bếp nêm vào cho vừa ăn. Bây giờ, tình hình sản xuất có khá hơn, được ăn cơm trở lại nhưng rất dè xẻn. Chỉ lường đúng một sét chén cho mỗi người.
Câu1: thuyết minh nghị luận
Câu2: thông thường các lễ hội phở lớn ở sẽ có 2 điểm nổi bật
1 hoạt động thi phở quốc tế
2 khu trưng bày văn hóa ẩm thực
Câu3:thông tin trong phần sa-pô thường sẽ bao gồm: lịch sử ra đời và phát triển của festival phở qua các năm
Câu 4:điểm mới so với lễ hội truyền thống
Câu 5: thế hệ trẻ là lực lượng quan trọng trong việc giữ gìn và lan tỏa giá trị văn hóa ẩm thực truyền thống