Trần Thị Kim Oanh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là lời tâm tình sâu lắng của người ông gửi gắm cho cháu. Tác giả khéo léo dùng điệp ngữ "ông sẽ bàn giao" để trao truyền những vẻ đẹp bình dị của cuộc sống: "gió heo may", "góc phố", và tình người ấm áp. Đáng chú ý, ông chỉ bàn giao những giá trị tinh thần tươi đẹp, gói ghém lại những đau thương, mất mát của quá khứ để thế hệ sau được sống nhẹ nhàng, tự do. Đoạn thơ thể hiện triết lý nhân văn sâu sắc về sự tiếp nối thế hệ, là lời dặn dò những người đi sau hãy biết trân trọng hiện tại và sống có trách nhiệm với tương lai
Câu 2
Có ai đó đã từng nói: "Thế giới là một cuốn sách, và những người không đi chỉ đọc được một trang." Đối với tuổi trẻ – quãng thời gian rực rỡ và tràn đầy năng lượng nhất của đời người – thì "sự trải nghiệm" chính là cây bút để chúng ta viết tiếp những trang sách đầy màu sắc cho cuộc đời mình.
Trải nghiệm không phải là điều gì quá xa xôi hay to tát. Đó là quá trình dấn thân, trực tiếp tham gia vào các hoạt động, thử thách để tích lũy kiến thức, kỹ năng và vốn sống. Với người trẻ, trải nghiệm có thể là một chuyến đi xa, là việc tham gia một câu lạc bộ, hay đơn giản là đối mặt và vượt qua một thất bại đầu đời. Tại sao tuổi trẻ cần trải nghiệm? Thứ nhất, trải nghiệm giúp chúng ta trưởng thành. Kiến thức trên sách vở chỉ là những "hạt giống", chỉ khi được gieo xuống mảnh đất thực tế thông qua trải nghiệm, chúng mới nảy mầm thành năng lượng và bản lĩnh. Thứ hai, trải nghiệm giúp ta khám phá giới hạn của bản thân. Chỉ khi dám thử, ta mới biết mình mạnh mẽ đến đâu, mình thực sự đam mê điều gì. "Đi một ngày đàng, học một sàng khôn", mỗi vấp ngã hay thành công đều đem lại những bài học mà không ngôi trường nào giảng dạy hết được. Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn có một bộ phận bạn trẻ chọn lối sống "an toàn" quá mức. Họ ngại va chạm, sợ sai, sợ thất bại và chỉ quanh quẩn trong "vùng an toàn" của chính mình. Lại có những người nhầm lẫn giữa trải nghiệm và lối sống hưởng thụ, buông thả. Trải nghiệm đích thực phải là sự dấn thân có mục đích, mang lại giá trị tích cực cho bản thân và xã hội, chứ không phải là những thú vui vô bổ. Để tuổi trẻ không trôi qua một cách lãng phí, mỗi chúng ta cần có tinh thần chủ động. Đừng sợ sai, vì "thất bại là mẹ thành công". Hãy xách ba lô lên và đi, hãy mở lòng để lắng nghe và học hỏi. Nhưng cũng đừng quên, trải nghiệm cần đi đôi với sự suy ngẫm và đúc kết để biến những gì đã qua thành vốn sống thực sự. Tóm lại, tuổi trẻ là tài sản quý giá nhất, và trải nghiệm là cách tốt nhất để đầu tư cho tài sản đó. Hãy sống rực rỡ như những đóa hoa, dám dấn thân và trải nghiệm để mỗi khi nhìn lại, chúng ta không phải hối tiếc vì một thanh xuân nhạt nhòa.
Thể thơ: Thơ tự do. số chữ trong các dòng thơ không đều nhau
Câu 2. Trong bài thơ, nhân vật người ông sẽ bàn giao cho cháu những thứ "Ngậm ngùi một chút, chút cô đơn" và "vững gót làm người". Câu 3.Lý do: Người ông muốn cháu có một cuộc đời tươi sáng, bình yên và hạnh phúc hơn. Những "ngậm ngùi", "cô đơn" hay những gian khổ ("cắn răng mà chịu thiệt") là những trải nghiệm đau thương của thế hệ trước mà ông không muốn cháu mình phải gánh chịu lại.
Câu 4.Biện pháp điệp ngữ: Từ "chút" (trong câu "Ngậm ngùi một chút, chút cô đơn").Tác dụng:
Về nội dung: Nhấn mạnh những nỗi niềm, sự hy sinh thầm lặng và cả những góc khuất tâm tư của người ông. Nó làm cho nỗi buồn trở nên nhẹ nhàng nhưng lại có sức ám ảnh, sâu sắc.
Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu uyển chuyển, tăng sức gợi hình, gợi cảm cho lời thơ, thể hiện tình cảm tha thiết của ông dành cho cháu.
Câu 5.Mỗi chúng ta hôm nay đều được thừa hưởng những giá trị quý báu, thiêng liêng từ thế hệ cha ông đi trước. Trước hết, chúng ta cần có thái độ trân trọng và biết ơn sâu sắcđối với những hy sinh, công lao mà các thế hệ đi trước đã dày công vun đắp. Tiếp theo, thế hệ trẻ cần có ý thức gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa, lịch sử và tinh thần tốt đẹp đó khỏi sự mai một của thời gian. Không chỉ dừng lại ở việc giữ gìn, chúng ta còn phải có trách nhiệm phát huy và sáng tạo để làm giàu thêm kho tàng giá trị của dân tộc trong thời đại mới. Cuối cùng, sự nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức chính là cách thực tế nhất để xứng đáng với niềm tin yêu và sự "bàn giao" đầy kỳ vọng từ các bậc cha anh.
- Xóa bỏ "khoảng cách thế hệ": Mỗi thế hệ được sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh lịch sử, xã hội khác nhau. Sự thấu cảm giúp chúng ta chấp nhận sự khác biệt đó như một lẽ tự nhiên, thay vì áp đặt cái tôi cá nhân lên người khác, từ đó giảm thiểu những mâu thuẫn, tranh cãi không đáng có.
- Tạo dựng niềm tin và sự an toàn: Khi được thấu hiểu, mỗi cá nhân sẽ cảm thấy được tôn trọng và yêu thương. Con cái sẽ dễ dàng chia sẻ những khó khăn, vấp ngã với cha mẹ; ông bà sẽ cảm thấy b bớt cô đơn và thấy mình vẫn có giá trị trong gia đình.
- Nuôi dưỡng tâm hồn và nhân cách: Sống trong một môi trường tràn ngập sự thấu cảm, những đứa trẻ sẽ học được cách yêu thương, bao dung và sẻ chia với mọi người xung quanh. Đây là nền tảng để hình thành nên những công dân có trách nhiệm và giàu lòng nhân ái cho xã hội.
- Học cách lắng nghe: Ngừng phán xét và dành thời gian để nghe người thân nói hết lòng mình.
- Hạ thấp cái tôi: Không nên luôn coi mình là đúng hay lấy kinh nghiệm của mình làm thước đo cho người khác.
- Giao tiếp cởi mở: Thể hiện cảm xúc và suy nghĩ của mình một cách chân thành, nhẹ nhàng.
Văn bản được viết theo thể thơ tự do. Câu 2
Một hình ảnh thơ mang tính biểu tượng cho cuộc sống làng biển: "làng là mảnh lưới trăm năm" hoặc "những cánh buồm quê" hay "những mái nhà hình mắt lưới". Câu 3
Hình ảnh "mẹ tôi bạc đầu sau những đêm đợi biển" gợi:
- Sự chờ đợi mỏi mòn, đầy lo âu của người mẹ có chồng, con bám biển và nỗi vất vả, hi sinh thầm lặng của người phụ nữ làng chài.
- Ngoài ra, hình ảnh còn thể hiện nỗi đau, nỗi thương và tình cảm sâu nặng của tác giả đối với con người quê biển.
- Cuối cùng, hình ảnh góp phần làm nổi bật chủ đề bài thơ: Cuộc sống nhọc nhằn nhưng giàu tình yêu quê hương.
"Làng là mảnh lưới trăm năm" gợi cuộc sống làng chài gắn bó bền chặt với biển qua nhiều thế hệ và truyền thống lao động biển được cha ông gìn giữ, nối tiếp. Con người trong làng gắn bó, đùm bọc nhau như những mắt lưới và thể hiện chiều sâu lịch sử và bản sắc riêng của làng biển.
Quá khứ không chỉ là những gì đã qua, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho mỗi con người trong hiện tại. Trước hết, chúng ta cần dành cho quá khứ một sự trân trọng và nâng niu. Đó là những giá trị thiêng liêng, là "vầng sáng thương nhớ" nhắc nhở ta về cội nguồn và bản sắc. Tuy nhiên, nhìn lại quá khứ đôi khi cũng đem lại cảm giác ám ảnh và day dứt. Những mất mát, hy sinh của thế hệ đi trước như "máu xương sông núi" là lời nhắc nhở không ngừng, khiến ta phải trăn trở về trách nhiệm của bản thân. Từ đó, lòng biết ơn và tri ân sâu sắc nảy sinh trước hình ảnh tảo tần của cha mẹ, sự hy sinh thầm lặng của dân tộc qua bao thăng trầm lịch sử. Cuối cùng, điều quan trọng nhất là ý thức tiếp nối. Dù quá khứ có mang "vị đắng", chúng ta không nên chìm đắm trong u buồn mà phải biết "bưng chén cơm ăn" để đón "hương ngày mới". Hãy biến những ký ức và bài học lịch sử thành động lực mạnh mẽ để vững bước trên con đường phía trước, xây dựng một tương lai rạng rỡ hơn từ chính nền tảng vững chắc của hôm qua.
Câu 1 tự do
Câu 2 lịch sử dân toc con người
C1 ngôi kể thứ nhất
C2 điểm nhìn thứ ba
C3 biện phát nghệ thuật : liệt kê
Tác dụng nhấn mạnh sự đối lập giua bận rộn, thành đạt của ng con gái và khó khăn của ng mẹ
C4phẩm chất: yêu thương, hy sinh thầm lặng ,đảm đang ,chịu đựng ,bao dung
C5 những hành đôngj vô tâm , thiết quan tâm cha mẹ có thể gây tổn thương sâu sắc cho ngừoi thân yêu, khiến họ cảm thấy cô đơn vaf tuir thân và để lại sự ân hân
C1 tự sự kết hợp biểu cảm
C2 ngạn chạy sang nhà bà để trốn những trận đòn của ba
C3 tác dụng: gợi mở,lấp lửng,thể hiện sự ngập ngừng hoặc ý muốn nói thêm khoong diễn đạt hết
C4 nhân vật người bà trong văn bản là một người giàu tình cảm, diụ dàng âu yếm, luôn dành tình yêu thương đặc biệt cho cháu
C5 gia đình là nơi tràn đầy tinhf yêu thương và sự ấm áp là nơi con người trở về sau mỗi chuyến đi , là điểm tựa tinh thần vững chắc mà ta luôn cảm thấy an toàn