Đào Văn Vỹ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Đoạn thơ trong bài "Trăng hè" của Đoàn Văn Cừ đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam thanh bình và đầy chất thơ. Giữa đêm trăng tĩnh mịch ("đêm vắng, người im"), những âm thanh đời thường như tiếng võng "kẽo kẹt" hay hình ảnh con chó "ngủ lơ mơ" không làm xao động không gian mà càng tô đậm thêm sự yên ả. Cảnh vật dưới ngòi bút của tác giả hiện lên thật sống động: từ bóng cây "lơi lả" bên hàng dậu đến tàu cau "lấp loáng" ánh trăng. Ánh trăng như dát bạc lên vạn vật, khiến không gian trở nên lung linh, huyền ảo. Trong khung cảnh đó, con người hiện lên với tâm thế thong dong, tự tại qua hình ảnh ông lão nằm chơi và đứa trẻ hồn nhiên ngắm nhìn chú mèo. Bằng nghệ thuật quan sát tinh tế và ngôn ngữ giàu hình ảnh, Đoàn Văn Cừ không chỉ tái hiện một buổi đêm hè đẹp đẽ mà còn bộc lộ tình yêu quê hương sâu sắc, níu giữ những vẻ đẹp bình dị của hồn quê đất Việt. Câu 2Đoạn thơ Trong kỷ nguyên số đầy biến động, "nỗ lực hết mình" không chỉ là một khẩu hiệu mà còn là điều kiện tiên quyết để tuổi trẻ khẳng định giá trị bản thân. Sự nỗ lực chính là quá trình chúng ta mài giũa ý chí, bước ra khỏi "vùng an toàn" để chinh phục những đỉnh cao mới. Người trẻ hiện nay đang đứng trước vô vàn cơ hội nhưng cũng không ít thách thức từ sự cạnh tranh toàn cầu. Nếu không nỗ lực, chúng ta sẽ sớm bị tụt hậu. Thực tế cho thấy, những gương mặt Gen Z thành công trong các lĩnh vực từ công nghệ, nghệ thuật đến khởi nghiệp đều có chung một điểm tựa: đó là sự kiên trì bền bỉ và tinh thần làm việc quên mình. Tuy nhiên, nỗ lực cần đi đôi với sự thông minh và cân bằng, tránh rơi vào trạng thái "kiệt sức" vô nghĩa. Hãy nhớ rằng:
"Thành công không phải là điểm đến cuối cùng, nỗ lực mới chính là hành trình đẹp nhất". Mỗi người trẻ cần xác định lý tưởng đúng đắn, không ngừng học hỏi để góp phần xây dựng đất nước hiện đại, văn minh.câu 2
Trong kỷ nguyên số đầy biến động, "nỗ lực hết mình" không chỉ là một khẩu hiệu mà còn là điều kiện tiên quyết để tuổi trẻ khẳng định giá trị bản thân. Sự nỗ lực chính là quá trình chúng ta mài giũa ý chí, bước ra khỏi "vùng an toàn" để chinh phục những đỉnh cao mới. Người trẻ hiện nay đang đứng trước vô vàn cơ hội nhưng cũng không ít thách thức từ sự cạnh tranh toàn cầu. Nếu không nỗ lực, chúng ta sẽ sớm bị tụt hậu. Thực tế cho thấy, những gương mặt Gen Z thành công trong các lĩnh vực từ công nghệ, nghệ thuật đến khởi nghiệp đều có chung một điểm tựa: đó là sự kiên trì bền bỉ và tinh thần làm việc quên mình. Tuy nhiên, nỗ lực cần đi đôi với sự thông minh và cân bằng, tránh rơi vào trạng thái "kiệt sức" vô nghĩa. Hãy nhớ rằng:
"Thành công không phải là điểm đến cuối cùng, nỗ lực mới chính là hành trình đẹp nhất". Mỗi người trẻ cần xác định lý tưởng đúng đắn, không ngừng học hỏi để góp phần xây dựng đất nước hiện đại, văn minh.troTrong kỷ nguyên số đầy biến động, "nỗ lực hết mình" không chỉ là một khẩu hiệu mà còn là điều kiện tiên quyết để tuổi trẻ khẳng định giá trị bản thân. Sự nỗ lực chính là quá trình chúng ta mài giũa ý chí, bước ra khỏi "vùng an toàn" để chinh phục những đỉnh cao mới. Người trẻ hiện nay đang đứng trước vô vàn cơ hội nhưng cũng không ít thách thức từ sự cạnh tranh toàn cầu. Nếu không nỗ lực, chúng ta sẽ sớm bị tụt hậu. Thực tế cho thấy, những gương mặt Gen Z thành công trong các lĩnh vực từ công nghệ, nghệ thuật đến khởi nghiệp đều có chung một điểm tựa: đó là sự kiên trì bền bỉ và tinh thần làm việc quên mình. Tuy nhiên, nỗ lực cần đi đôi với sự thông minh và cân bằng, tránh rơi vào trạng thái "kiệt sức" vô nghĩa. Hãy nhớ rằng: "Thành công không phải là điểm đến cuối cùng, nỗ lực mới chính là hành trình đẹp nhất". Mỗi người trẻ cần xác định lý tưởng đúng đắn, không ngừng học hỏi để góp phần xây dựng đất nước hiện đại, văn minh. tranh làng quê Việt Nam thanh bình và đầy chất thơ. Giữa đêm trăng tĩnh mịch ("đêm vắng, người im"), những âm thanh đời thường như tiếng võng "kẽo kẹt" hay hình ảnh con chó "ngủ lơ mơ" không làm xao động không gian mà càng tô đậm thêm sự yên ả. Cảnh vật dưới ngòi bút của tác giả hiện lên thật sống động: từ bóng cây "lơi lả" bên hàng dậu đến tàu cau "lấp loáng" ánh trăng. Ánh trăng như dát bạc lên vạn vật, khiến không gian trở nên lung linh, huyền ảo. Trong khung cảnh đó, con người hiện lên với tâm thế thong dong, tự tại qua hình ảnh ông lão nằm chơi và đứa trẻ hồn nhiên ngắm nhìn chú mèo. Bằng nghệ thuật quan sát tinh tế và ngôn ngữ giàu hình ảnh, Đoàn Văn Cừ không chỉ tái hiện một buổi đêm hè đẹp đẽ mà còn bộc lộ tình yêu quê hương sâu sắc, níu giữ những vẻ đẹp bình dị của hồn quê đất Việt
- Thấy mẹ đến ở cùng, Bớt mừng rỡ ("Bớt rất mừng").
- Chủ động lo liệu chỗ ăn ở, gánh vác việc nhà cho mẹ ("Cố gặng mẹ cho hết lẽ", "bà cứ ở đây với mẹ con mày").
- Khi bà cụ ân hận, Bớt vội buông bé Hiên để ôm mẹ, xua tan không khí ngượng ngùng ("Bớt vội buông bé Hiên, ôm lấy mẹ...").
- Hiếu thảo, vị tha: Không để bụng chuyện cũ, trân trọng và chăm sóc mẹ khi mẹ về già.
- Chịu thương chịu khó, đảm đang: Lo công tác, việc đồng áng lại nuôi con nhỏ.
- Thấu hiểu, tế nhị: Biết cách ứng xử để mẹ không cảm thấy ngại ngùng khi nương tựa mình. [1, 2]
- Tình yêu thương chân thành và sự bao dung của người con dành cho mẹ.
- Sự thấu hiểu, muốn khép lại quá khứ ("Con có nói gì đâu") để mẹ yên tâm sống vui vẻ tuổi già.
- Tình thân gia đình cao đẹp, chữa lành những tổn thương do sự phân biệt đối xử trước đó. [1]
- Lí giải: Dù bị phân biệt đối xử, Bớt vẫn đón nhận mẹ, chính tấm lòng đó đã giúp bà cụ ân hận và gia đình hàn gắn. Trong cuộc sống hôm nay, khi đối mặt với mâu thuẫn, sự thấu hiểu và tha thứ quan trọng hơn việc phân bua đúng sai để giữ vững hạnh phúc gia đình. [1]
- Gió heo may, góc phố có mùi ngô nướng.
- Tháng giêng hương bưởi, cỏ mùa xuân xanh.
- Những mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương trên trái đất.
- Một chút buồn, ngậm ngùi, chút cô đơn.
- Câu thơ vững gót làm người. [1]
- Biện pháp điệp ngữ: Điệp từ "Bàn giao" và cụm từ "Bàn giao cho cháu" (lặp lại nhiều lần).
- Phân tích tác dụng:
Trước những điều quý giá, thiêng liêng mà thế hệ cha ông bàn giao, chúng ta cần có thái độ trân trọng, biết ơn sâu sắc đối với những hy sinh, cống hiến đó. Chúng ta cần ý thức được trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị truyền thống, văn hóa, tình yêu thương mà cha ông để lại. Không chỉ nhận, thế hệ trẻ cần sống vững gót, nỗ lực học tập, lao động để viết tiếp những trang sử đẹp, lan tỏa hương bưởi, tình người như lời thơ đã dặn. Bàn giao không chỉ là nhận vật chất, mà là sự tiếp nối tâm hồn và trách nhiệm. Hơn hết, cần "cắn răng mà chịu thiệt" nếu cần, để sống đúng nghĩa, vững gót làm người.
câu 1
MôiMôi trường không chỉ là không gian sinh tồn mà còn là
"hơi thở" quyết định chất lượng cuộc sống của con người. Bảo vệ môi trường có tầm quan trọng sống còn, bởi nó trực tiếp bảo vệ sức khỏe và tương lai của chúng ta. Khi nguồn nước sạch bị ô nhiễm, không khí đầy bụi mịn hay rừng bị tàn phá, con người sẽ phải đối mặt với bệnh tật và thiên tai khốc liệt. Hơn thế nữa, môi trường trong lành là nền tảng bền vững cho phát triển kinh tế và cân bằng hệ sinh thái toàn cầu. Bảo vệ môi trường không cần là những điều lớn lao; nó bắt đầu từ ý thức nhỏ nhất như hạn chế rác thải nhựa hay trồng thêm một mầm xanh. Đó là trách nhiệm và cũng là lời cam kết của chúng ta đối với thế hệ mai sau về một hành tinh xanh, sạch và đáng sống. Đừng đế đến khi "cái cây cuối cùng bị chặt hạ", chúng ta mới nhận ra tiền không thế ăn được và môi trường mới là vô giá trường không chỉ là không gian si CÂU 2: NGHỊ LUẬN VĂN HỌC (KHOẢNG
600 CHỮ)
Đề bài: So sánh, đánh giá hình tượng người ẩn sĩ qua bài thơ "Nhàn" và đoạn thơ của Nguyễn Khuyến.
Trong dòng chảy của văn học cổ điển Việt Nam, hình tượng người ẩn sĩ luôn là một nốt nhạc thanh tao, thể hiện khí tiết và lẽ sống của các bậc tri thức xưa trước thời cuộc. Qua bài thơ "Nhàn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm và đoạn thơ trong bài "Thu Vịnh" của Nguyễn Khuyến, ta bắt gặp những nét tương đồng và những vẻ đẹp riêng biệt của tâm hồn người ẩn sĩ.
Trước hết, hình tượng người ấn sĩ trong bài "Nhàn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm hiện lên với vẻ đẹp của sự tự tại và triết lý sống thuận theo tự nhiên. Ở tuổi già, ông chọn lối sống thuần hậu, tách mình khỏi chốn "lao xao" đầy rấy lợi danh để tìm về sự tĩnh lặng. Câu thơ
"Một mai, một cuốc, một cần câu" mở ra hình ảnh một lão nông tri điền thực thụ, ung dung giữa công việc lao động giản đơn. Cái "Nhàn" ở đây không phải là lười biếng mà là sự thanh thản trong tâm hồn, là cái
"dại" tự nguyện để giữ mình trong sạch: "Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ / Người khôn, người đến chốn lao xao".
Hình tượng ẩn sĩ trong thơ ông gắn liền với thiên nhiên bốn mùa (măng trúc, giá, hồ sen, ao) và cái nhìn thấu triệt về danh lợi như một giấc chiêm bao. Đó là cốt cách của một bậc đại trí, tìm thấy niềm vui trong sự gián dị và thanh cao.Đến với đoạn thơ của Nguyễn Khuyến, người ẩn sĩ lại hiện lên với một sắc thái trầm mặc, thanh khiết hơn qua lăng kính của mùa thu. Nếu ẩn sĩ của Nguyễn Bỉnh Khiêm có chút gì đó vui vẻ, tự đắc trong sự tĩnh lặng thì ẩn sĩ của Nguyễn Khuyến lại mang vẻ đẹp u hoài, tinh tế. Cảnh thu với "trời thu xanh ngắt", "cần trúc lơ pho "hay "tầng khói phủ" tạo nên một không gian tĩnh mịch tuyệt đối. Người ẩn sĩ ở đây không cầm cuốc, cầm cần mà đang lặng lẽ quan sát, cảm nhận cái hồn của tạo hóa. Đặc biệt, hai câu cuối: "Nhân hứng cũng vừa toan cất bút / Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào" đã hé lộ chiều sâu tâm trạng của nhân vật trữ tình. Cái
"thẹn" với Đào Tiềm (bậc tổ sư của lối sống ẩn dật) cho thấy sự khiêm nhường và lòng yêu nước thầm kín, trăn trở của một tâm hồn thanh cao không muốn vướng bụi trần nhưng vẫn nặng lòng với thời thế.sống của con người. Bảo vệ môi trường có tầm quan trọng sống còn, bởi nó trực tiếp bảo vệ sức khỏe và tương lai của chúng ta. Khi nguồn nước sạch bị ô nhiễm, không khí đầy bụi mịn hay rừng bị tàn phá, con người sẽ phải đối mặt với bệnh tật và thiên tai khốc liệt. Hơn thế nữa, môi trường trong lành là nền tảng bền vững cho phát triển kinh tế và cân bằng hệ sinh thái toàn cầu. Bảo vệ môi trường không cần là những điều lớn lao; nó bắt đầu từ ý thức nhỏ nhất như hạn chế rác thải nhựa hay trồng thêm một mầm xanh. Đó là trách nhiệm và cũng là lời cam kết của chúng ta đối với thế hệ mai sau về một hành tinh xanh, sạch và đáng sống. Đừng để đến khi "cái cây cuối cùng bị chặt hạ", chúng ta mới nhận ra tiền không thể ăn được và môi trường mới là vô giá.Môi trường không chỉ là không gian sinh tồn mà còn là "hơi thở" quyết định chất lượng cuộc sống của con người. Bảo vệ môi trường có tầm quan trọng sống còn, bởi nó trực tiếp bảo vệ sức khỏe và tương lai của chúng ta. Khi nguồn nước sạch bị ô nhiễm, không khí đầy bụi mịn hay rừng bị tàn phá, con người sẽ phải đối mặt với bệnh tật và thiên tai khốc liệt. Hơn thế nữa, môi trường trong lành là nền tảng bền vững cho phát triển kinh tế và cân bằng hệ sinh thái toàn cầu. Bảo vệ môi trường không cần là những điều lớn lao; nó bắt đầu từ ý thức nhỏ nhất như hạn chế rác thải nhựa hay trồng thêm một mầm xanh. Đó là trách nhiệm và cũng là lời cam kết của chúng ta đối với thế hệ mai sau về một hành tinh xanh, sạch và đáng sống. Đừng để đến khi "cái cây cuối cùng bị chặt hạ", chúng ta mới nhận ra tiền không thể ăn được và môi trường mới là vô giá.
Câu 1.
Tiếc thương sinh thái (ecological grief) là nỗi đau khổ, u sầu trước những mất mát về sinh thái (như mất loài, thay đổi cảnh quan) mà con người đã hoặc tin rằng sắp trải qua do biến đổi khí hậu gây ra. Phản ứng tâm lý này tương tự như khi mất người thân, thường xảy ra ở những cộng đồng gắn bó mật thiết với tựTiếc thương sinh thái (
Bài viết trình bày theo trình tự logic - vấn đề, bao gồm:
- Đặt vấn đề: Giới thiệu về hiện tượng "tiếc thương sinh thái".
- Định nghĩa và nguyên nhân: Giải thích khái niệm dựa trên quan điểm của Ashlee Cunsolo và Neville R. Ellis.
- Bằng chứng thực tế: Đưa ra ví dụ cụ thể về người Inuit, nông dân Úc, và rừng Amazon.
- Mở rộng vấn đề: Phân tích ảnh hưởng của hiện tượng đến người trẻ toàn cầu qua số liệu khảo sát.
- Trích dẫn khoa học: Định nghĩa của các nhà khoa học xã hội Ashlee Cunsolo và Neville R. Ellis (2018).
- Trường hợp thực tế: Nỗi đau của người Inuit ở miền Bắc Canada và người nông dân ở Australia trước biến đổi môi trường.
- Sự kiện cụ thể: Vụ cháy rừng Amazon năm 2019 và tâm lý của người bản địa Brazil.
- Số liệu khảo sát: Cuộc thăm dò tháng 12/2021 của Caroline Hickman và cộng sự trên 10 nước với 1,000 trẻ em/thanh thiếu niên. [1, 2, 3]
- câu 4
Tác giả có cách tiếp cận mới mẻ và nhân văn: không chỉ tập trung vào hậu quả vật chất (thiên tai, nóng lên) mà nhấn mạnh vào khía cạnh tâm lý (sức khỏe tinh thần) của con người trước khủng hoảng sinh thái.
Cách tiếp cận này tạo sự đồng cảm sâu sắc, cho thấy biến đổi khí hậu là nỗi đau chung của cả "tiền tuyến" và "hậu phương".
Báo Văn Nghệ Online +2
Câu 5. Thông điệp sâu sắc nhất mà anh/chị nhận được từ bài viết trên là gì?
Biến đổi khí hậu không còn là câu chuyện xa vời mà đã trực tiếp phá hủy đời sống tinh thần và văn hóa con người. Nỗi đau ấy đòi hỏi chúng ta phải hành động khẩn cấp không chỉ để bảo vệ môi trường, mà còn để cứu rồi sức khỏe tâm thần của thế hệ hiện tại và tương lai
Câu 4. Anh/chị hãy nhận xét về cách tiếp cận vấn đề biến đổi khí hậu của tác giả trong văn bản.
Tác giả có cách tiếp cận mới mẻ và nhân văn: không chỉ tập trung vào hậu quả vật chất (thiên tai, nóng lên) mà nhấn mạnh vào khía cạnh tâm lý (sức khỏe tinh thần) của con người trước khủng hoảng sinh thái. Cách tiếp cận này tạo sự đồng cảm sâu sắc, cho thấy biến đổi khí hậu là nỗi đau chung của cả "tiền tuyến" và "hậu phương". [1, 2, 3]Câu 4. Anh/chị hãy nhận xét về cách tiếp cận vấn đề biến đổi khí hậu của tác giả trong văn bản.
Tác giả có cách tiếp cận mới mẻ và nhân văn: không chỉ tập trung vào hậu quả vật chất (thiên tai, nóng lên) mà nhấn mạnh vào khía cạnh tâm lý (sức khỏe tinh thần) của con người trước khủng hoảng sinh thái. Cách tiếp cận này tạo sự đồng cảm sâu sắc, cho thấy biến đổi khí hậu là nỗi đau chung của cả "tiền tuyến" và "hậu phương". [1, 2, 3]Câu 4. Anh/chị hãy nhận xét về cách tiếp cận vấn đề biến đổi khí hậu của tác giả trong văn bản.
Tác giả có cách tiếp cận mới mẻ và nhân văn: không chỉ tập trung vào hậu quả vật chất (thiên tai, nóng lên) mà nhấn mạnh vào khía cạnh tâm lý (sức khỏe tinh thần) của con người trước khủng hoảng sinh thái. Cách tiếp cận này tạo sự đồng cảm sâu sắc, cho thấy biến đổi khí hậu là nỗi đau chung của cả "tiền tuyến" và "hậu phương". [1, 2, 3]ecological grief) là nỗi đau khổ, u sầu trước những mất mát về sinh thái (như mất loài, thay đổi cảnh quan) mà con người đã hoặc tin rằng sắp trải qua do biến đổi khí hậu gây ra. Phản ứng tâm lý này tương tự như khi mất người thân, thường xảy ra ở những cộng đồng gắn bó mật thiết với tự nhiên. [1, 2]Tiếc thương sinh thái (ecological grief) là nỗi đau khổ, u sầu trước những mất mát về sinh thái (như mất loài, thay đổi cảnh quan) mà con người đã hoặc tin rằng sắp trải qua do biến đổi khí hậu gây ra. Phản ứng tâm lý này tương tự như khi mất người thân, thường xảy ra ở những cộng đồng gắn bó mật thiết với tự nhiên. [1, 2]