Phạm Mỹ Uyên
Giới thiệu về bản thân
a,Câu cuối cùng (câu 4) bàn về tác hại của điện thoại, trong khi chủ đề chính của toàn đoạn là thực trạng và nhận thức về việc con người lãng quên sách. Sự xuất hiện của câu này khiến đoạn văn bị lạc chủ đề.
b. Giữa câu (1) và (2) không có từ ngữ liên kết hình thức.Phép nối "Nhưng" ở câu (3) là không phù hợp vì không thể hiện sự tương phản với ý câu (2).Đại từ "Nó" ở câu (4) gây mơ hồ (không rõ thay thế cho "sách" hay "điện thoại").
c. Thay từ "Nhưng" (câu 3) bằng từ nối phù hợp hơn như "Vì vậy" hoặc "Thậm chí".Di chuyển câu (4) lên ngay sau câu (1) để tạo thành một ý hoàn chỉnh: so sánh giữa việc dùng điện thoại và đọc sách. Sau đó mới triển khai các ý về nhận thức và thói quen.
Đoạn văn vẫn rời rạc mặc dù có sử dụng phép lặp từ "hiền tài" vì: Mỗi câu trong đoạn lại nói về một khía cạnh hoặc một nội dung khác nhau của "hiền tài" mà không cùng hướng tới một chủ đề thống nhất và xuyên suốt. Cụ thể:
- Câu 1: Nói về thái độ của nhà nước.
- Câu 2: Nói về năng lực của hiền tài.
- Câu 3: Nói về sự tồn tại của hiền tài trong lịch sử.
- Câu 4: Nói về sự ghi nhớ của nhân dân.
Việc lặp từ chỉ tạo ra liên kết hình thức bề ngoài, nhưng do các ý không phát triển logic cho nhau nên đoạn văn thiếu sự mạch lạc về nội dung.
a,Chữ cái đầu đoạn được viết hoa và lùi vào đầu dòng, kết thúc bằng dấu chấm xuống dòng. Tất cả các câu trong đoạn đều tập trung triển khai và làm sáng tỏ một chủ đề thống nhất bản chất giàu lòng đồng cảm của con người, nghệ thuật con ng
b. 1: Nêu luận điểm gốc - Con người vốn giàu lòng đồng cảm.
2: Giải thích nguyên nhân vì sao lòng đồng cảm đó bị mai một (do áp lực cuộc sống).
3 , 4: Khẳng định và ngợi ca những con người biết giữ gìn lòng đồng cảm (người thông minh, nghệ sĩ). Các câu sau giải thích và phát triển ý cho câu trước, tạo thành một mạch ý xuyên suốt.
c.
Dấu hiệu liên kết rõ nhất là phép lặp từ ngữ. Cụm từ "lòng đồng cảm" - vốn là chủ đề chính của văn bản - chắc chắn đã được đề cập và bàn luận trong đoạn văn trước, và đoạn văn này tiếp tục phát triển sâu hơn chủ đề đó.
d.
Các từ ngữ được lặp lại: "lòng đồng cảm", "tấm lòng ấy".
Tác dụng:: Gắn kết các câu văn thành một thể thống nhất, chặt chẽ. Liên tục khẳng định và làm nổi bật chủ đề trung tâm của đoạn là "lòng đồng cảm".
Mạch lạc được thể hiện rõ qua sự chi phối của một luận đề thống nhất đối với nội dung tất cả các đoạn và các câu. Liên kết dễ nhận biết nhờ các phép nổi, phép thế, phép lặp được sử dụng thường xuyên và hiệu quả.