Nguyễn Tuấn Hưng
Giới thiệu về bản thân
câu 1 :
Đoạn trích trong Truyện Kiều đã thể hiện nhiều đặc sắc nghệ thuật tiêu biểu, góp phần làm nổi bật hình tượng nhân vật và giá trị nội dung tác phẩm. Trước hết, tác giả sử dụng bút pháp ước lệ – tượng trưng quen thuộc của văn học trung đại qua những hình ảnh giàu ý nghĩa như “đội trời đạp đất”, “gươm đàn nửa gánh non sông”, qua đó khắc họa tầm vóc phi thường của Từ Hải. Nghệ thuật xây dựng nhân vật thông qua ngôn ngữ đối thoại được vận dụng linh hoạt, giúp bộc lộ rõ tính cách: Từ Hải hào sảng, tự tin, trọng nghĩa; Thúy Kiều khiêm nhường nhưng sắc sảo, thông minh. Bên cạnh đó, việc sử dụng điển tích như “Bình Nguyên Quân”, “Tấn Dương” tạo sắc thái trang trọng, cổ kính, đồng thời cho thấy vốn hiểu biết uyên thâm của tác giả. Nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế qua ánh mắt, cử chỉ (“hai bên cùng liếc hai lòng cùng ưa”) khiến diễn biến tình cảm trở nên tự nhiên, chân thực. Đặc biệt, thể thơ lục bát giàu nhạc điệu đã góp phần làm cho đoạn thơ vừa mang âm hưởng hào hùng, vừa đậm chất trữ tình. Qua đó có thể thấy tài năng nghệ thuật bậc thầy của Nguyễn D
câu 1 :
Văn bản được viết theo thể thơ lục bát
câu 2 :
Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu xanh – nơi Kiều đang sống trong thân phận kĩ nữ.
câu 3 :
Qua lời nói của Kiều, có thể thấy : - Nàng tự nhận mình là “cỏ nội hoa hèn”, “chút thân bèo bọt” – cho thấy sự ý thức sâu sắc về hoàn cảnh éo le của bản thân.
- Kiều dùng hình ảnh “Tấn Dương”, “mây rồng” để tôn vinh Từ Hải, thể hiện sự hiểu biết và tài ứng đối.
- Dù tự ti, nàng vẫn mong có người “rộng thương” và thấu hiểu mình.
→ Thúy Kiều hiện lên là người phụ nữ tài sắc, nhạy cảm, biết mình biết người và giàu lòng tự trọng.