Đỗ Thị Anh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Thị Anh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu2

Hôm nọ tình cờ đọc được câu này của Giacomo Leopardi: “Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả.” Thề là lúc đầu em thấy nó cứ sai sai, nhưng ngồi ngẫm lại trong mấy tiết học chán ngắt thì thấy… thấm thật.

Nhìn mấy đứa nhóc ở xóm em mà xem. Tụi nó có thể ngồi cả buổi chiều chỉ để xem kiến tha mồi hoặc nghịch một đống cát bẩn lem nhem mà mặt mũi đứa nào cũng hớn hở như vừa trúng số. Với tụi nó, một cái hộp giấy cũ cũng biến thành phi thuyền bay vào vũ trụ được. Đúng kiểu "chẳng có gì" mà lại là "tất cả". Chẳng cần tiền, chẳng cần đồ hiệu, thế giới của tụi nó rộng thênh thang vì cái gì cũng mới mẻ, cái gì cũng làm tụi nó thấy sướng.

Còn người lớn á? Em nhìn bố mẹ hay mấy anh chị xung quanh, thấy ai cũng tất bật. Họ có điện thoại xịn, có xe đẹp, có đủ thứ nhưng môi thì hiếm khi cười thật sự. Kiểu như họ bị "lậm" vào việc phải có cái này cái kia mới là hạnh phúc. Để rồi khi có "tất cả" rồi, họ lại than mệt, than đời nhạt nhẽo. Em tự hỏi, có phải vì họ nhìn đâu cũng thấy giá trị vật chất nên tâm hồn mới bị bó hẹp lại không? Một bông hoa đẹp họ không nhìn để ngắm, mà để tính xem mua hết bao nhiêu tiền, héo thì vất đâu cho sạch. Thế thì làm sao mà tìm thấy niềm vui cho nổi!

Thú thật, bản thân em bây giờ cũng bắt đầu thấy sợ. Em đang ở cái tuổi "dở dở ương ương", không còn nhỏ để chơi đồ hàng nhưng cũng chưa đủ lớn để lo cơm áo gạo tiền. Nhưng nhiều lúc em cũng thấy mình bắt đầu "già" đi trong suy nghĩ. Em hay bấm điện thoại vô thức, lướt mạng xã hội thấy người ta khoe này khoe kia rồi tự thấy mình kém cỏi. Em bắt đầu quên mất cảm giác ngồi thẩn thơ ngắm mây trời hay chạy nhảy ngoài đồng.

Em nghĩ, cái bi kịch mà ông Leopardi nói đến không phải là chuyện tuổi tác, mà là chuyện mình có đánh mất cái "mắt nhìn" trong trẻo hay không. Nếu cứ sống kiểu thực dụng, chỉ nhìn vào túi tiền hay những thứ bề nổi, thì dù có nắm cả thế giới trong tay chắc mình vẫn thấy trống rỗng thôi.

Chốt lại là, chắc em phải học cách "trẻ con" một tí. Bớt nghĩ về những thứ cao siêu, bớt đòi hỏi "tất cả" để có thể tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ nhặt nhất. Chứ cứ sống kiểu người lớn mà ông ấy nói thì... chán chết!

câu 1

Trong tiểu thuyết Hoàng tử bé, nhân vật "tôi" – người phi công bị rơi máy bay trên sa mạc Sahara – không chỉ là người kể chuyện mà còn là nhân vật trung tâm có hành trình chuyển hóa nhận thức sâu sắc. Ban đầu, "tôi" là một người lớn điển hình, bị cuốn vào những quy tắc, công việc thực dụng và đã quên mất thế giới mộng mơ, trong trẻo của tuổi thơ. Tuy nhiên, cuộc gặp gỡ bất ngờ với Hoàng tử bé đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn của nhân vật. Qua đôi mắt của cậu bé đến từ tiểu hành tinh B612, "tôi" học lại cách nhìn nhận thế giới không chỉ bằng mắt, mà bằng trái tim. Từ sự hoài nghi, "tôi" dần trở nên đồng cảm, kiên nhẫn và thấu hiểu những bài học quý giá về tình bạn, tình yêu (thông qua đóa hồng và con cáo) và trách nhiệm. Hình ảnh nhân vật "tôi" thức tỉnh, nhận ra "những điều cốt lõi thường vô hình trước mắt" chính là tiếng gọi đánh thức đứa trẻ bên trong mỗi người lớn. Nhân vật này là cầu nối tuyệt vời giữa sự tỉnh táo khô khan và sự ngây thơ thuần khiết, để lại trong tôi sự đồng cảm và bài học sâu sắc về việc giữ gìn tâm hồn trong sáng giữa cuộc sống bận rộ

câu1: văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất ( nhân vật tôi- người phi công)kể vèe cảm xúc của mình

câu2: kiệt tác của cậu bé chính là các bức vẽ đặc biệt là bức vẽ số 1" con chăn đang nuốt con mồi" nhìn giống như một cái mũ

câu3: người lớn bảo cậu bé chú trọng học các môn văn hóa vì họ thiếu trí tưởng tưởng và thực dụng họ cho rằng vẽ tranh là vô bổ họ muốn cậu bé học các môn thực tế

câu4: người lớn trong văn bản rất khô khan và thực dụng thiếu trí tưởng tưởng và đại diện cho nhưng lớp người trưởng thành mất đi sự hồn nhiên của thế giới giữ trong mình khuân khổ hạn hẹp

câu5 em rút ra được bài học là: cần giữ trí tưởng tưởng phong phú và mang trong mình ước mơ không dễ lung lay bởi ý kiến hạn hẹp của người khác,tuy vậy vẫn phải tôn trong góc nhìn của người khác và nuôi dưỡng trái tym của mình

Phân tích ảnh hưởng


- Số dân đông tạo cho Nhật Bản có một thị trường tiêu thụ nội địa mạnh.


- Cơ cấu dân số già gây ra sự thiếu hụt về lực lượng lao động trong tương lai, tạo ra sức ép lên hệ thống phúc lợi xã hội và giảm khả năng cạnh tranh kinh tế của Nhật Bản.


- Dân cư tập trung với mật độ cao ở các vùng đô thị cũng nảy sinh các vấn đề về nhà ở, việc làm..

Đặc điểm: Địa hình Trung Quốc đa dạng, lấy kinh tuyến 105°Đ làm ranh giới, có thể chia thành hai miền: miền Đông và miền Tây. + Miền Tây: nhiều dãy núi và sơn nguyên cao, đồ sộ xen lẫn các bồn địa và cao nguyên, còn có nhiều hoang mạc lớn. Chủ yếu là đất xám hoang mạc và bán hoang mạc.