Vũ Ngọc Thùy Dương
Giới thiệu về bản thân
Trong tiểu thuyết Suối nguồn, nhân vật Howard Roark khẳng định: “Em không đứng ở điểm cuối của bất kì truyền thống nào. Em có thể đứng ở điểm khởi đầu của một truyền thống.” Câu nói thể hiện một quan niệm sống mạnh mẽ, đề cao bản lĩnh cá nhân, sự sáng tạo và tinh thần dám mở đường của con người. Với tư cách là một người trẻ, tôi cho rằng đây là một quan niệm tiến bộ, truyền cảm hứng nhưng cũng đòi hỏi sự tỉnh táo khi vận dụng vào thực tiễn cuộc sống. Trước hết, câu nói khẳng định giá trị của sự độc lập trong tư duy. “Không đứng ở điểm cuối của bất kì truyền thống nào” không có nghĩa là phủ nhận sạch trơn quá khứ, mà là không chấp nhận sống thụ động, rập khuôn, chỉ lặp lại những gì người khác đã làm. Trong xã hội, nhiều người trẻ bị áp lực phải đi theo lối mòn: học ngành “ổn định”, chọn con đường “an toàn”, sống theo những chuẩn mực sẵn có. Quan niệm của Howard Roark khuyến khích người trẻ dám suy nghĩ khác, dám đặt câu hỏi và tìm ra con đường phù hợp với bản thân thay vì sống theo kỳ vọng của người khác.Bên cạnh đó, việc “đứng ở điểm khởi đầu của một truyền thống” thể hiện tinh thần sáng tạo và tiên phong. Mọi giá trị lớn trong lịch sử đều bắt đầu từ những cá nhân dám nghĩ khác số đông. Nếu không có những người trẻ dám phá bỏ giới hạn cũ, xã hội sẽ không thể phát triển. Trong thời đại ngày nay, tinh thần ấy càng cần thiết khi khoa học – công nghệ, nghệ thuật và tư duy xã hội liên tục đổi mới. Người trẻ cần dám thử nghiệm, dám sai và dám chịu trách nhiệm để tạo ra những giá trị mới cho cộng đồng. Tuy nhiên, quan niệm này cũng cần được hiểu một cách cân bằng. Không đứng ở điểm cuối của truyền thống không đồng nghĩa với việc coi thường truyền thống. Truyền thống là kết tinh của trí tuệ và kinh nghiệm của nhiều thế hệ, là nền tảng giúp con người định hướng giá trị sống. Nếu chỉ chạy theo cái mới mà phủ nhận hoàn toàn những giá trị đã được kiểm chứng, người trẻ có thể rơi vào lối sống cực đoan, ích kỉ hoặc thiếu chiều sâu. Vì vậy, điều quan trọng không phải là phá bỏ truyền thống, mà là kế thừa có chọn lọc và đổi mới một cách có trách nhiệm.Từ góc nhìn cá nhân, tôi cho rằng người trẻ hôm nay nên học tinh thần của Howard Roark ở sự tự tin vào bản thân, dám theo đuổi đam mê và lý tưởng riêng, đồng thời vẫn giữ thái độ khiêm tốn, biết lắng nghe và tôn trọng những giá trị chung. Chỉ khi biết kết hợp giữa cái tôi sáng tạo và cái ta cộng đồng, người trẻ mới có thể thực sự trở thành “điểm khởi đầu của một truyền thống” tích cực và bền vững.
Câu 1 Nhân vật trữ tình: Tôi. Câu 2 Điều nghịch lý trong bài thơ: Bầy chim sẻ không được bay trên bầu trời xanh. Câu 3 Hình tượng chiếc lồng trong bài thơ là biểu tượng cho những ranh giới ngăn cản con người; những điều tạo nên sự giam cầm, trói buộc sự tự do của con người. Câu 4 Tác dụng của nghệ thuật đối: – Tạo sự đăng đối, cân xứng để ngầm đối sánh giữa con chim sẻ bị giam cầm và những con người không được sống đúng với chính mình. – Bộc lộ cảm giác cay đắng, day dứt, bất bình vì những ràng buộc cuộc sống đã làm con người sống giả tạo, đánh mất mình. Câu 5
- con người không nên tự nhốt mình trong cuộc sống ko nên giả tạo bởi những định kiến,những khắt khe mà ta gặp phải,phải thoát ra khỏi vòng vây bị trói buộc để sống với chính mình
- đừng trói buộc người khác bằng những định kiến riêng hãy tôn trọng định kiến của người khác và sự tự do khác biệt của mỗi người
Truyện ngắn Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp là một tác phẩm giàu chất triết lí và mang đậm giá trị nhân văn. Khi trình bày về “cái đẹp” trong truyện, người viết không chỉ tái hiện nội dung tác phẩm mà còn gửi gắm nhiều mục đích nghệ thuật, quan điểm thẩm mĩ và cảm xúc của chính mình. Thông qua đó, ta có thể nhận ra thái độ trân trọng của người viết đối với thiên nhiên, vẻ đẹp hoang dã của núi rừng Tây Bắc cũng như chiều sâu nhân bản trong con người.
Mục đích quan trọng nhất của người viết khi phân tích truyện ngắn Muối của rừng là làm nổi bật vẻ đẹp đa tầng mà Nguyễn Huy Thiệp đã gửi gắm: vẻ đẹp của thiên nhiên, vẻ đẹp của muông thú – đặc biệt là đàn khỉ – và vẻ đẹp của lòng người. Người viết muốn giúp người đọc nhận thức rằng cái đẹp không chỉ là vẻ đẹp hữu hình mà còn là vẻ đẹp đạo đức, lòng trắc ẩn, sự biết ơn và ý thức bảo vệ những giá trị nguyên sơ của cuộc sống. Đồng thời, người viết cũng nhằm khẳng định giá trị của truyện ngắn như một lời nhắc nhở về mối quan hệ giữa con người và tự nhiên trong đời sống hiện đại: tự nhiên có thể nuôi dưỡng tâm hồn con người, còn con người cần đáp lại bằng sự tôn trọng và gìn giữ. Bằng cách phân tích “cái đẹp”, người viết còn thể hiện mong muốn định hướng người đọc cảm nhận sâu hơn tính nhân văn của tác phẩm.
Quan điểm nổi bật nhất là cái đẹp trong truyện được nhìn như một giá trị mang tính nhân bản và sâu sắc. Đối với người viết, vẻ đẹp của núi rừng Tây Bắc không chỉ đến từ cảnh sắc mà còn từ cách tồn tại của sự sống: sự thông minh, tình nghĩa của đàn khỉ, cái cao thượng và lặng lẽ của thiên nhiên. Người viết cũng bày tỏ quan điểm rằng “muối của rừng” chính là những giá trị tinh túy mà núi rừng ban tặng cho con người – đó là bài học đạo đức về lòng nhân ái và sự trân trọng sự sống. Người viết đánh giá cao sự lựa chọn nghệ thuật của Nguyễn Huy Thiệp: dùng câu chuyện săn khỉ để soi chiếu tính người. Từ đó, quan điểm được khẳng định: thiên nhiên là chuẩn mực đạo lí và là tấm gương soi để con người nhìn lại bản thân. Ngoài ra, người viết còn nhấn mạnh quan điểm phê phán thói quen hủy hoại thiên nhiên của con người. Qua việc phân tích sự hối hận của nhân vật ông Diểu, người viết bày tỏ rõ lập trường: con người chỉ thực sự đẹp khi biết tôn trọng sự sống.
Bài phân tích thường thể hiện rõ tình cảm trân trọng, ngưỡng mộ đối với tác phẩm và đối với thiên nhiên hoang dã. Người viết dành nhiều cảm xúc cho sự cảm thông với các con vật – đặc biệt là hình ảnh con khỉ đầu đàn hi sinh để cứu đàn. Điều đó cho thấy người viết thấm thía nỗi đau khi thiên nhiên bị tổn thương và đồng cảm với những giá trị mà Nguyễn Huy Thiệp muốn gửi gắm. Qua văn bản, ta còn thấy tình cảm yêu mến đối với nhân vật ông Diểu – một con người đã biết hối lỗi, biết thức tỉnh trước cái đẹp cao cả. Tình cảm này thể hiện niềm tin của người viết vào khả năng hướng thiện trong mỗi con người. Không chỉ vậy, người viết còn thể hiện tình yêu văn chương, thái độ trân trọng tài năng của Nguyễn Huy Thiệp. Giọng văn thường mang sự say mê, tự hào và xúc động trước cách tác phẩm làm lay động người đọc.
Qua việc phân tích “cái đẹp” trong Muối của rừng, người viết đã thể hiện mục đích đề cao giá trị nhân văn của tác phẩm, quan điểm coi thiên nhiên là nguồn đạo lí lớn lao, và tình cảm trân trọng, xúc động trước vẻ đẹp hoang dã cũng như vẻ đẹp của lòng người. Đây chính là những yếu tố làm nên chiều sâu và sức sống lâu bền của truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp.
Trong những năm gần đây, mạng xã hội tràn ngập những đoạn clip ghi lại cảnh các bạn trẻ tự nguyện thu gom rác ở ao hồ, bãi biển, khu dân cư hay dưới các chân cầu. Đó có thể chỉ là những hành động nhỏ: nhặt từng chiếc túi ni-lông, gom từng chai nhựa, vớt rác nổi trên mặt hồ… nhưng lại tạo nên một hiệu ứng lớn, lan tỏa mạnh mẽ trong cộng đồng. Từ góc nhìn của người trẻ – những người đang sống trong thời đại của mạng xã hội và tác động môi trường rõ rệt – hiện tượng này không chỉ đơn thuần là một “trend”, mà còn là tiếng nói cho thấy ý thức bảo vệ môi trường đang chuyển mình tích cực. Trước hết, cần nhìn nhận rằng môi trường sống xung quanh chúng ta đang chịu sức ép rất lớn từ rác thải nhựa và sự thiếu ý thức của một bộ phận người dân. Những dòng kênh đen ngòm, bãi biển ngập đầy rác sau mỗi mùa du lịch, hay những góc phố bốc mùi vì rác vứt bừa bãi đã không còn xa lạ. Thay vì chỉ trông chờ vào lực lượng chức năng, nhiều bạn trẻ đã tự đứng lên hành động: tổ chức các buổi dọn rác, các chiến dịch “clean-up”, các hoạt động thiện nguyện kết hợp bảo vệ môi trường. Những hình ảnh ấy, khi được lan tỏa trên mạng, tạo ra sự đối lập mạnh mẽ với thói quen xả rác của không ít người – từ đó khơi gợi sự thay đổi.
Điều đáng quý nhất là tinh thần trách nhiệm và tình yêu môi trường của thế hệ trẻ. Dọn rác không phải là một hành động hào nhoáng. Nó mệt, bẩn, thậm chí đôi khi khiến người làm bị hiểu lầm là “làm màu”. Thế nhưng, các bạn trẻ vẫn làm, và làm bằng sự tự nguyện, kiên trì và vui vẻ. Ở họ có sự hồn nhiên của tuổi trẻ, nhưng cũng có ý thức rất rõ ràng: “Nếu không bắt đầu từ hôm nay, rác sẽ còn chất cao đến bao giờ?”. Những clip ấy, theo tôi, không chỉ đẹp ở hình ảnh “trước – sau” khi dọn rác, mà còn đẹp ở tinh thần sống có trách nhiệm, sống vì cộng đồng – điều mà xã hội hiện đại rất cần. Tuy nhiên, bên cạnh những ý nghĩa tích cực, vẫn còn một số người cho rằng những hoạt động này chỉ mang tính “phong trào”, làm để quay clip câu like, rồi đâu lại vào đó. Quan điểm này không phải không có lý, bởi mạng xã hội đôi khi khiến mọi thứ trở nên phô trương. Dẫu vậy, theo tôi, dù động cơ ban đầu là gì, miễn hành động đó giúp môi trường sạch hơn, giúp người khác nhìn thấy và thay đổi, thì vẫn đáng trân trọng. Ý thức không phải tự nhiên mà có; nó được gieo mầm từ những hành động nhỏ, lặp lại nhiều lần, và được lan tỏa bởi những tấm gương cụ thể.
Từ hiện tượng trên, người trẻ chúng ta cần tiếp tục giữ và phát huy tinh thần hành động thiết thực cho môi trường: hạn chế rác thải nhựa, phân loại rác, tham gia các hoạt động cộng đồng và đặc biệt là tuyên truyền để thay đổi thói quen xấu của chính những người xung quanh. Mỗi bạn trẻ, chỉ cần bắt đầu từ một hành động nhỏ, cũng có thể góp phần lớn vào việc xây dựng lối sống xanh cho xã hội. Tóm lại, những clip dọn rác của các bạn trẻ không chỉ là hình ảnh đẹp mà còn là minh chứng rõ ràng cho trách nhiệm của thế hệ mới đối với môi trường. Đó là tiếng nói, là thông điệp mạnh mẽ về lối sống văn minh, tích cực và đầy nhân văn. Và tôi tin rằng, khi người trẻ đã sẵn sàng hành động, môi trường tương lai chắc chắn sẽ xanh – sạch – đẹp hơn.