Vũ Minh Hằng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Minh Hằng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1

Bài Làm

Trong hành trình cuộc sống, việc đạt đến thành công không chỉ đơn thuần là kết quả của sự nỗ lực mà còn là sản phẩm của sự kiên nhẫn và chăm chỉ. Nỗ lực, được hiểu đơn giản là sự cố gắng không ngừng, đó là chìa khóa quan trọng để mở ra cánh cửa của thành công. Những người thành công không bao giờ chấp nhận thất bại, họ không bao giờ từ bỏ trước những khó khăn và thách thức.

Đặc điểm nổi bật của những người có tinh thần nỗ lực là sự kiên định trong suy nghĩ và hành động của họ. Họ không chỉ giữ vững niềm tin vào chính bản thân mình mà còn xác định rõ ràng mục tiêu và hướng dẫn bản thân từng bước một đến đích đến. Sự kiên trì này không chỉ giúp họ vượt qua mọi cám dỗ mà còn là nguồn động viên mạnh mẽ để duy trì sự quyết tâm.

Hơn nữa, nỗ lực không chỉ đơn thuần là một phương tiện để đạt được thành công cá nhân mà còn tạo nên những mối quan hệ giá trị. Những người có cùng mục tiêu và phẩm chất thường kết nối với nhau, tạo thành những liên kết mạnh mẽ. Sự đồng hành và cùng nhau nỗ lực để đạt đến mục tiêu chung không chỉ làm tăng cường sức mạnh cá nhân mà còn góp phần tạo nên một cộng đồng hỗ trợ và đồng thuận.

Tuy nhiên, không phải ai cũng có lòng dũng cảm và sẵn sàng vượt qua ranh giới an toàn của bản thân để chấp nhận thách thức. Có những người luôn chần chừ và tự ti khi đối mặt với những thử thách, không dám mở rộng tầm nhìn để khám phá những tiềm năng mới. Điều này dẫn đến việc họ mãi mãi ở trong vùng an toàn và không bao giờ trải nghiệm được những điều mới mẻ và thú vị.

Thành công và thất bại đều phản ánh lựa chọn và hành động của chính bản thân. Để xây dựng cuộc sống tốt đẹp, không chỉ cần nỗ lực mà còn cần sự khả năng học tập và thấu hiểu tri thức. Đặt ra những mục tiêu cụ thể và không ngừng cố gắng để đạt đến chúng sẽ là hành động tích cực để tạo ra những thay đổi tích lũy dần và đạt được thành công trên con đường cuộc sống. Tóm lại, sự nỗ lực không chỉ là phương tiện mà còn là nguồn động viên và chiếc chìa khóa quan trọng mở ra cánh cửa của thành công và hạnh phúc.

Câu 2:

Bài Làm

Trong nền thơ ca viết về chiến tranh và hậu chiến, Nguyễn Phan Quế Mai đem đến một tiếng nói giàu nữ tính, tha thiết và đầy suy tư. Đoạn thơ trong bài Thời gian trắng không chỉ tái hiện hình ảnh người lính Trường Sơn năm xưa mà còn gợi lên nỗi day dứt trước sự lãng quên của con người trong nhịp sống hiện đại. Qua đó, tác giả thể hiện lòng biết ơn sâu sắc với những hi sinh của thế hệ đi trước và nhắc nhở mỗi người phải trân trọng kí ức dân tộc.


Mở đầu đoạn thơ là hình ảnh cuộc gặp gỡ giản dị giữa “tôi” và “người lính già”:


“Tôi ngồi sau xe
Lắng nghe ông kể chuyện”


Không gian đời thường ấy lại mở ra cả một miền kí ức lớn lao. Người lính năm xưa giờ chỉ là một bác xe ôm bình dị giữa phố phường đông đúc. Nhưng từ câu chuyện của ông, quá khứ chiến tranh hiện về đầy sống động. Nhà thơ sử dụng liên tiếp điệp từ “nghe” để diễn tả sự lắng sâu trong cảm xúc:


“Nghe gió Trường Sơn thổi về từ mái tóc bồng bềnh điểm bạc
Nghe nắng miền Trung hát trên đôi vai gầy guộc
Nghe tiếng súng xuyên về từ ngày tôi chưa sinh”


Những hình ảnh giàu tính biểu tượng đã nối hiện tại với quá khứ. “Mái tóc điểm bạc”, “đôi vai gầy guộc” là dấu vết của thời gian và chiến tranh in lên thân thể người lính. Qua đó, tác giả làm nổi bật sự hi sinh âm thầm mà bền bỉ của họ. Đặc biệt, câu thơ “Nghe tiếng súng xuyên về từ ngày tôi chưa sinh” cho thấy chiến tranh tuy đã lùi xa nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng. Thế hệ hôm nay sinh ra trong hòa bình nhưng đang được sống trên nền tảng của biết bao máu xương thế hệ trước.


Hình tượng “giọt mưa” trong đoạn thơ mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc:


“Người lính già
Đem giọt mưa xa về mắt tôi”


“Giọt mưa” ấy là nước mắt, là kí ức, là nỗi đau và niềm tự hào của một thời chiến trận. Nhà thơ cảm nhận trong đó nhiều tầng vị khác nhau:


“Giọt mưa mang vị ngọt chiến thắng, vị đắng cuộc chiến đã xa ông vĩnh viễn”


Chiến thắng là niềm tự hào dân tộc, nhưng đằng sau chiến thắng ấy là biết bao mất mát không gì bù đắp được. Cuộc chiến đã lấy đi tuổi trẻ, đồng đội, hạnh phúc riêng tư của những người lính. Vì thế, chiến tranh vừa “ngọt” vừa “đắng”. Cách sử dụng các giác quan – vị ngọt, vị đắng, vị mặn, vị cay – khiến cảm xúc trở nên cụ thể và ám ảnh hơn.


Nỗi niềm lớn nhất của người lính già chính là sự lãng quên:


“Vị mặn trăn trở – ‘rồi có ai còn nhớ tới Trường Sơn’”


Đó không chỉ là câu hỏi của riêng một người lính mà còn là lời nhắc nhở đối với cả xã hội. Trong nhịp sống hiện đại, con người dường như chỉ mải mê chạy về phía trước:


“về phía trước về phía trước
phía trước…”


Điệp ngữ kết hợp nhịp thơ dồn dập đã tái hiện nhịp sống hối hả của thời hiện đại. Nhưng chính trong sự vận động ấy, con người dễ vô tình đánh mất quá khứ:


“Mà quên đi
Quên đi
Những người lính và những câu chuyện cần được kể”


Điệp từ “quên đi” vang lên như một lời cảnh tỉnh đầy xót xa. Nhà thơ đau đáu trước nguy cơ những hi sinh lớn lao bị phủ mờ bởi dòng chảy thời gian và sự vô tâm của con người. Hình ảnh kết thúc:


“Người lính già bé nhỏ
Cạnh ngã tư đường
thời gian trắng qua đôi bàn tay.”


gợi cảm giác cô đơn, lặng lẽ đến nhói lòng. Người lính từng đi qua bom đạn nay trở nên nhỏ bé giữa cuộc đời thường. “Thời gian trắng” là cách nói giàu sức gợi: thời gian như xóa nhòa kí ức, phủ trắng mọi dấu vết của quá khứ. Đôi bàn tay người lính không chỉ trôi qua năm tháng mà còn như đang đánh rơi dần những kí ức không còn nhiều người nhớ đến.


Đoạn thơ thành công bởi giọng điệu trầm lắng, giàu suy tư; hình ảnh giàu tính biểu tượng; nghệ thuật điệp từ và cảm nhận bằng nhiều giác quan độc đáo. Qua đó, Nguyễn Phan Quế Mai không chỉ bày tỏ niềm tri ân sâu sắc với những người lính Trường Sơn mà còn gửi gắm thông điệp nhân văn: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hi sinh, vì thế con người không được phép lãng quên quá khứ. Kí ức chiến tranh cần được gìn giữ như một phần thiêng liêng của lịch sử dân tộc.



Câu1: Luận đề của đoạn trích là sự cần thiết của việc rèn luyện, sử dụng khả năng (năng lực) bản thân một cách bền bỉ, liên tục để phát triển và tránh sự mai một, yếu đi theo thời gian. 

Câu 2 con người rất khó đi lên khi: Không rèn luyện, không sử dụng các khả năng của mình.

Rơi vào "hội chứng vừa đủ" (thỏa mãn với những gì đang có, không nỗ lực thêm). 

Câu 3: So sánh khả năng con người với cơ bắp ("Khả năng của con người cũng giống như những cơ bắp vậy"). Khiến "khả năng/năng lực" (vốn trừu tượng) trở nên dễ hình dung, giống như cơ bắp hữu hình (cần vận động mới khỏe, không vận động sẽ teo đi). Nhấn mạnh sự cần thiết của việc rèn luyện thường xuyên; năng lực sẽ yếu đi/mất đi nếu bị bỏ bê. Câu văn giàu hình ảnh, hấp dẫn người đọc. 

Câu 4: Hội chứng "vừa đủ" được hiểu là trạng thái tâm lý thỏa mãn, hài lòng với những gì mình đang có, không muốn nỗ lực hay cố gắng thêm nữa. Đây là rào cản ngăn con người phát triển, khiến họ đứng yên và dần thụt lùi khi thế giới xung quanh liên tục thay đổi. 

Câu 5: Cả hai ngữ liệu đều khẳng định: Sự kiên trì, rèn luyện và nỗ lực bền bỉ là yếu tố cốt lõi để duy trì và phát triển năng lực bản thân. Chúng đều nhấn mạnh rèn luyện phải thực hiện hằng ngày, không thể "tự đến" hay bền vững nếu chỉ dừng lại ở một mức độ cố định. 



Câu 1:

Bài làm

Trong những khoảnh khắc tưởng chừng khắc nghiệt và tuyệt vọng nhất của cuộc đời, sự sống vẫn âm thầm nảy mầm và cất tiếng nói của mình. Giữa mưa lũ cuồng nộ hay trong cơn đau sinh nở quặn thắt, con người vẫn chứng kiến giây phút thiêng liêng khi một sinh linh chào đời, mang theo hơi thở ấm nóng của hy vọng. Hai ngữ liệu trên, tuy khác nhau về không gian và hoàn cảnh, nhưng cùng gặp gỡ ở một ý nghĩa sâu xa: trong gian khó, sự sống không bị vùi lấp mà trái lại, càng hiện lên mạnh mẽ, bền bỉ và lay động lòng người. Ở đoạn trích Người trong mưa lũ của Sương Nguyệt Minh, sự sống ra đời giữa đêm mưa lũ dữ dội, trên một chiếc xuồng nhỏ chòng chành giữa dòng nước xiết. Bóng tối, mưa gió, hiểm nguy bủa vây, nhưng chính trong khoảnh khắc khắc nghiệt ấy, tiếng khóc “oe… oe…” của đứa bé vang lên như xé toạc màn đen đặc quánh của thiên nhiên hung dữ. Tiếng khóc ấy không chỉ báo hiệu một sinh linh vừa chào đời mà còn là âm thanh của hy vọng, của sự chiến thắng trước cái chết và nỗi bất lực của con người. Còn ở ngữ liệu thứ hai, sự sống xuất hiện trong nỗi đau quặn thắt của người mẹ và sự xúc động đến nghẹn ngào của người chứng kiến. Giữa nước mắt, giữa tiếng gào thúc giục và cảm giác đau đớn tột cùng, “một con người – đỏ hỏn” đã hiện hữu, giãy giụa, cất tiếng hét đầu tiên với đời. Hình ảnh đứa trẻ vừa ra đời, “chưa chi đã bất mãn với cuộc đời”, vừa ngây thơ vừa trần trụi, gợi ra sự mong manh nhưng cũng đầy bản lĩnh của sự sống con người. Điểm tương đồng nổi bật giữa hai ngữ liệu là ở chỗ: sự sống không đợi đến khi hoàn cảnh thuận lợi mới nảy sinh, mà thường bùng lên mạnh mẽ nhất trong nghịch cảnh. Dù là đêm mưa lũ hay giây phút sinh nở đầy đau đớn, sự sống vẫn khẳng định quyền tồn tại của mình bằng tiếng khóc, bằng nhịp thở, bằng sự hiện diện không thể chối từ. Qua đó, các tác giả gửi gắm một thông điệp nhân văn sâu sắc: cuộc đời có thể đầy bất trắc và khắc nghiệt, nhưng con người vẫn không ngừng sinh thành, không ngừng hy vọng; chính sự sống ấy là minh chứng bền vững nhất cho sức mạnh, niềm tin và khả năng vượt qua gian khó của con người.

Cuộc sống luôn vận động không ngừng. Trong dòng chảy ấy, con người có hai lựa chọn: hoặc là trôi theo những gì đã sẵn có, hoặc là dũng cảm bơi ngược dòng để tạo nên lối đi riêng. Đặc biệt đối với người trẻ – những cá nhân mang trong mình hoài bão, khát vọng và nhiệt huyết – việc lựa chọn cách sống, cách nghĩ và cách hành động không chỉ quyết định tương lai cá nhân mà còn ảnh hưởng đến sự tiến bộ của xã hội. Nhân vật Howard Roark trong tiểu thuyết Suối nguồn của Ayn Rand từng nói: "Em không đứng ở điểm cuối của bất kỳ truyền thống nào. Em có thể đứng ở điểm khởi đầu của một truyền thống."

Câu nói ấy là một lời nhắn nhủ đầy cảm hứng, gợi mở nhiều suy ngẫm sâu sắc về tinh thần tiên phong, đổi mới điều mà thế hệ trẻ hôm nay rất cần gìn giữ và phát huy.

Trước hết, ta cần hiểu rằng truyền thống là những giá trị đã được tích lũy qua thời gian, là nền móng của một cộng đồng, một dân tộc. Tuy nhiên, không phải truyền thống nào cũng luôn phù hợp với bối cảnh hiện tại. Nếu chỉ chăm chăm đi theo những con đường cũ, chúng ta có thể đánh mất cơ hội phát triển bản thân và đóng góp vào sự thay đổi tích cực của xã hội. Câu nói của Howard Roark thể hiện một tinh thần độc lập, dám nghĩ khác, một tuyên ngôn mạnh mẽ về khát vọng làm chủ vận mệnh và sáng tạo ra những giá trị mới.

Là người trẻ trong thời đại số, chúng ta có trong tay nhiều cơ hội và công cụ để thay đổi thế giới. Nhưng bên cạnh đó, áp lực từ chuẩn mực truyền thống và sự sợ hãi khác biệt cũng khiến nhiều người chọn cách "an toàn"- sống theo lối mòn, ngại bứt phá. Chính vì thế, tinh thần dám khởi xướng một truyền thống mới lại càng trở nên quý giá. Đó không chỉ là sự sáng tạo trong học tập, công việc, mà còn là thái độ sống tích cực, nhân văn, sẵn sàng đặt câu hỏi, sẵn sàng thử thách bản thân và không ngại thất bại.

Tất nhiên, việc khởi đầu một truyền thống mới không đồng nghĩa với việc phủ nhận hay xem nhẹ quá khứ. Người trẻ cần học cách kế thừa có chọn lọc, trân trọng cái cũ nhưng luôn hướng đến cái mới. Sự kết hợp hài hòa giữa truyền thống và hiện đại, giữa kinh nghiệm và sáng tạo chính là chìa khóa để phát triển bền vững và tạo nên dấu ấn riêng.

Tóm lại, câu nói của Howard Roark là một lời thức tỉnh cho người trẻ hôm nay: đừng chỉ đi trên con đường của người khác, hãy đủ can đảm để mở ra con đường của riêng mình. Bởi lẽ, chỉ khi dám bước những bước đầu tiên, ta mới có thể trở thành người viết nên truyền thống cho chính thế hệ mai sau.

Thông điệp có ý nghĩa sâu sắc nhất là Con người cần được sống là chính mình, có quyền tự do suy nghĩ và lựa chọn cuộc sống theo cách riêng. Trong xã hội hiện đại, không ít người vì áp lực gia đình, xã hội hay những định kiến lâu đời mà đánh mất chính mình, buộc phải sống trong" chiếc lồng " vô hình đó có thể là những công việc không yêu thích, những lựa chọn không xuất phát từ trái tim. Bài thơ gợi lên sự trăn trở về một nghịch lý" khi bị bóp nghẹt tự do lại trở thành điều bình thường.