Bùi Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 : BÀI LÀM
Bài thơ "Khán 'Thiên gia thi' hữu cảm" là một tuyên ngôn nghệ thuật đầy bản lĩnh của Hồ Chí Minh, thể hiện sự vận động từ tư duy cổ điển sang tinh thần cách mạng hiện đại. Hai câu đầu, tác giả nhắc đến truyền thống thơ xưa thường say đắm với vẻ đẹp "phong hoa tuyết nguyệt". Đó là cái nhìn tinh tế của một tâm hồn nghệ sĩ trước thiên nhiên mỹ lệ, nhưng trong hoàn cảnh nước nhà đang lầm than, lối thơ ấy dường như đã trở nên chật hẹp. Điểm nhấn của bài thơ nằm ở hai câu cuối, nơi Bác khẳng định: thơ hiện đại cần phải có "thép". "Thép" chính là tính chiến đấu, là ý chí kiên cường và tinh thần cách mạng sắc sảo. Nhà thơ không còn là kẻ ẩn dật mà phải là người chiến sĩ biết "xung phong" vào trận tuyến đấu tranh của dân tộc. Bằng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt hàm súc cùng bút pháp kết hợp hài hòa giữa chất tình và chất thép, bài thơ không chỉ cho thấy tình yêu thiên nhiên mà còn khẳng định trách nhiệm lớn lao của người nghệ sĩ đối với thời đại.
Câu 2 : BÀI LÀM
Trong dòng chảy hối hả của sự hội nhập toàn cầu, văn hóa truyền thống chính là sợi dây định danh, giúp mỗi dân tộc không bị hòa tan giữa thế giới rộng lớn. Đối với Việt Nam, một quốc gia có bề dày lịch sử hàng nghìn năm, việc giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa ấy trở thành sứ mệnh thiêng liêng đặt lên vai thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai của đất nước.

Văn hóa truyền thống bao gồm cả những giá trị vật thể như đình đài, miếu mạo, cổ vật và những giá trị phi vật thể như phong tục tập quán, lễ hội, dân ca, và đạo đức lối sống. Ý thức bảo tồn không chỉ đơn thuần là việc giữ gìn những gì đã cũ, mà là sự trân trọng cội nguồn, là lòng tự hào về bản sắc riêng biệt của dân tộc mình.

Thực tế hiện nay cho thấy một bức tranh đa sắc về thái độ của giới trẻ đối với văn hóa dân tộc. Chúng ta không khỏi tự hào khi thấy nhiều bạn trẻ đã và đang nỗ lực đưa chất liệu dân gian vào các sản phẩm hiện đại. Những bộ Việt phục được phục dựng tỉ mỉ, những bài hát mang âm hưởng ca trù, chèo, cải lương đạt hàng triệu lượt xem trên YouTube, hay các dự án số hóa lịch sử trên mạng xã hội là minh chứng rõ nhất cho sức sống mới của truyền thống. Tuy nhiên, vẫn còn đó một bộ phận giới trẻ thờ ơ, "sính ngoại" quá đà, xem nhẹ các giá trị xưa cũ hoặc có cái nhìn lệch lạc về văn hóa quê hương.

Vì sao giới trẻ cần có ý thức giữ gìn văn hóa? Bởi lẽ, văn hóa là căn cước của một dân tộc. Nếu mất đi bản sắc, chúng ta sẽ trở nên "vô hình" trên bản đồ thế giới. Hơn nữa, văn hóa truyền thống chứa đựng những bài học đạo đức quý báu về lòng hiếu thảo, sự nhân ái và tinh thần đoàn kết – những giá trị cốt lõi để hình thành nhân cách con người. Trong bối cảnh kinh tế số, văn hóa còn là nguồn lực nội sinh mạnh mẽ để phát triển du lịch và các ngành công nghiệp sáng tạo.
Để giữ gìn và phát huy hiệu quả, giới trẻ cần có sự chuyển hóa từ nhận thức sang hành động. Thay vì chỉ tiếp nhận thụ động, chúng ta hãy chủ động tìm hiểu lịch sử, tham gia các lễ hội truyền thống với thái độ văn minh. Quan trọng hơn, cần biết chọn lọc tinh hoa văn hóa thế giới để làm giàu thêm bản sắc nước nhà theo phương châm "hòa nhập nhưng không hòa tan". Mỗi bạn trẻ hãy là một "đại sứ văn hóa", sử dụng sức mạnh của công nghệ để lan tỏa vẻ đẹp của Việt Nam ra bạn bè quốc tế.

Tóm lại, văn hóa truyền thống là bệ đỡ vững chắc để chúng ta tiến xa hơn vào tương lai. Giữ gìn văn hóa không phải là quay lưng với hiện đại, mà là để bước đi vững chãi hơn trên hành trình khẳng định vị thế dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay cần thắp sáng ngọn lửa yêu nước thông qua việc trân trọng từng làn điệu dân ca, từng nếp nhà và từng giá trị đạo đức mà cha ông đã dày công vun đắp.

Câu 1 : Thể thơ của văn bản trên là : Thất ngôn tứ tuyệt đường luật
Câu 2 : Luật của bài thơ : Bài thơ tuân thủ luật Bằng - Trắc chặt chẽ:


Luật: Bài thơ viết theo luật Bằng (chữ thứ hai câu 1 là thanh Bằng).


Niêm: Câu 1 niêm với câu 4 (Bằng - Bằng); Câu 2 niêm với câu 3 (Trắc - Trắc).


Vần: Gieo vần chân ở cuối các câu 1, 2, 4 (mỹ - phong - phong - lưu ý trong bản phiên âm này vần tập trung ở câu 2 và 4: phong - phong).
Câu 3 : Biện pháp tu từ mà em ấn tượng trong bài thơ.


biện pháp Liệt kê : "Sơn thủy yên hoa tuyết nguyệt phong" (Núi, sông, khói, hoa, tuyết, trăng, gió).


Tác dụng:


Về nội dung: Tái hiện những hình ảnh thiên nhiên đẹp, mỹ lệ thường xuất hiện trong thơ cổ (phong hoa tuyết nguyệt). Nó cho thấy tâm hồn yêu thiên nhiên tha thiết của người chiến sĩ ngay trong cảnh tù đày.


Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu nhanh, dồn dập, nhấn mạnh sự phong phú của vẻ đẹp thiên nhiên cũ, đồng thời làm đòn bẩy để làm nổi bật sự thay đổi tư duy nghệ thuật ở hai câu thơ cuối.


Câu 4. Tác giả đưa ra quan điểm này vì:


Hoàn cảnh lịch sử: Đất nước đang trong thời kỳ đấu tranh giải phóng dân tộc quyết liệt. Thơ ca không thể chỉ là "gió trăng, mây nước" mà phải trở thành một vũ khí sắc bén.


Quan niệm về thơ văn: Thơ ca phải có tính chiến đấu (thép). "Thép" ở đây là tinh thần cách mạng, ý chí kiên cường.


Trách nhiệm của người nghệ sĩ: Trong thời đại mới, nhà thơ không được đứng ngoài cuộc mà phải là người chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, biết xung phong vào trận tuyến chung của dân tộc.


Câu 5. Cấu trúc của bài thơ :


Cấu trúc bài thơ rất chặt chẽ và có sự vận động tư duy rõ nét:


Hai câu đầu (Tiền đề): Nói về truyền thống thơ xưa, thiên về ca ngợi vẻ đẹp tĩnh lặng, thanh cao của thiên nhiên. Đây là cái nhìn mang tính kế thừa nhưng cũng cho thấy sự hạn chế nếu chỉ dừng lại ở đó.


Hai câu sau (Kết luận/Sáng tạo): Đưa ra tuyên ngôn nghệ thuật mới. Sự xuất hiện của "thép" và tinh thần "xung phong" đối lập với "tuyết, nguyệt, hoa" ở trên.


Tổng thể: Cấu trúc đi từ Cổ điển đến Hiện đại, từ Tĩnh đến Động, từ tư thế Thưởng ngoạn đến Tư thế Chiến đấu. Bài thơ là sự kết hợp hài hòa giữa chất thép và chất tình, giữa tâm hồn nghệ sĩ và ý chí chiến sĩ