Đỗ Thị Hồng Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Cách tác giả triển khai quan điểm :
- Chiều tóc bạc vẫn thu hoạch mùa thơ dậy thì, sức trẻ từ nội lực của chữ: Lí Bạch, Gớt, Ta-go.
- Dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới (Ét-mông Gia-bét - Edmond Jabès, Gít-đơ - Gide, Pét-xoa – Pessoa).
+ Ét-mông Gia-bét nói đến vai trò của sáng tạo ngôn từ trong việc xác định danh vị đích thực của nhà thơ.
+ Lê Đạt lại phát triển thêm, cho rằng mỗi lần sáng tạo tác phẩm mới lại một lần nhà thơ phải vật lộn với chữ.
+ "Nhà thơ” không phải là một danh hiệu được tạo một lần cho mãi mãi.Mà nó có thể bị tước đoạt nếu nhà thơ không chịu khổ công lao động với ngôn từ mỗi khi viết một bài thơ mới.
Không đồng tình. Vì thơ là những cảm xúc bộc phát , "bốc đồng", nhà thơ cần học tập và rèn luyện suốt đời,nếu sống bằng vốn trời cho sẽ sớm tàn lụi.Những câu thơ là kết quả của quá trình kiên trì và đắm đuối vào câu thơ
-Lập luận chặt chẽ: Tôn-xtôi,Phlô-be,câu nói Trang tử
-Thể hiện sự hiểu biết và trải nghiệm: "tôi rất biết"
-Thái độ và nhận định rõ ràng: nhưng là,đã chứ,tôi rất ghét, tôi không mê
- Tác dụng của biện pháp ẩn dụ được tạo lập dựa trên sự phát hiện về mối tương đồng giữa hoạt động sáng tạo của nhà thơ và lao động của người nông dân trên đồng ruộng. Sự lao khổ và thành tựu cuối cùng có được đều do sự lao động vất vả, nghiêm túc, tâm huyết mà có.
-Tác giả "rất ghét" việc các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng lụi tàn và "không mê" các nhà thơ thần đồng , những người sống bằng vốn trời cho
-Tác giả "ưa" những nhà thơ chăm chỉ làm việc trên cánh đồng giấy , tích cực từng câu từng chữ