Tạ Hồng Phúc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Tạ Hồng Phúc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Trong đoạn trích của bằng Việt, hình tượng nước không hiện hữu qua những khái niệm trừu tượng mà hiện lên thật sống động, gần gũi qua những bước chuyển mình từ đau thương đến hồi sinh. Đất nước ấy mang gương mặt của những con người cần cù với “ những bàn tay vun quén” những “ vóc dáng cần cù” đã hy sinh tất cả cho Hình ảnh đất nước được khắc họa đầy ấn tượng sự đối lập giữa cái nền” triệu tấn bom rơi” Là ” Em bé tung tăng vào lớp một”, Giữa công sự bom vùi là cô gái bắt đầu may áo cưới. Đó chính là bản lĩnh Việt Nam 1 dân tộc luôn biết nở hoa trên mảnh đất đầy thương tích đất nước trong thơ bằng còn là sự kết nối nhịp nhàng giữa quá khứ thiêng liêng và hiện tại đang bốc lên trên bụi đường số 1. Qua đó, hình tượng đất nước trở nên cao cả nhưng vô cùng thân thuộc, là sự tổng hòa của tình yêu , Trách nhiệm và sức sống mãnh liệt Không gì dập tắt được

Câu 2:

Bài làm

Lịch sử không chỉ là những con số nằm im trên trang giấy, Cũng không phải là những cột mốc khô khốc trong . Có 1 nhận định rất đáng suy ngẫm rằng “ Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử ” nói này đã chạm đến cốt lõi của việc tiếp nhận lịch sử, sự kết nối giữa trái tim với trái tim.

“ Bài giảng lịch sử “ thường được hiểu là những kiến thức hàn lâm, những con số về quân số, chiến tranh hay ngày tháng được truyền đạt một cách lý thuyết. Ngược lại “ những người làm nên lịch sử “ là những con người bằng xương bằng thịt, với những hy sinh, khát vọng và cả những nỗi đau có thật. Ý kiến trên không nhằm phủ nhận vai trò của giáo dục lịch sử, mà muốn nhấn mạnh rằng lịch sử chỉ thực sự có sức sống khi nó được kể lại bằng câu chuyện của con người.

Tại sao chúng ta lại dễ rung động con người hơn là sự kiện ? Bởi lẽ, những con số thống kê về triệu tấn bom rơi có thể khiến ta bàng hoàng về quy mô, nhưng hình ảnh 1 người mẹ tiễn con đi không hẹn ngày về, hay 1 người lính ngã xuống khi tay vẫn giữ chặt lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ mới thực sự khiến ta rơi người là linh hồn của lịch sử khi ta nhìn thấy ở những anh hùng quá khứ hình bóng của sự hy sinh, tình yêu gia đình và lòng tự tôn dân tộc, ta tìm thấy sự đồng này không còn là “ câu chuyện của ngày xưa” mà trở thành mạch đập trong lồng ngực của ngày hôm nay.

Thực tế, khiến nhiều người trẻ hôm nay cảm thấy xa lạ với lịch sử không phải vì họ thiếu lòng yêu nước, mà vì cách chúng ta tiếp cận lịch sử còn khô khan. chỉ chiến dịch này bắt đầu từ ngày nào, hãy kể cho họ nghe về những đôi chân trần đã đi bộ hàng ngàn cây số để tải lương, về những ” vị ngọt” của độc Lập được đánh đổi bằng máu đỏ. Khi lịch sử được nhân hóa qua những cuộc đời cụ thể, nó sẽ trở nên truyền cảm hứng và đầy sức nặng.

Tuy nhiên, cần hiểu rằng bài giảng lịch và người làm nên lịch sử là 2 yếu tố không thể tách rời. Bài giảng là khung sườn cung cấp sự thật khách quan. Còn câu chuyện về con người là da thịt, là hơi thở. Chúng ta cần những bài giảng sinh động, giàu tính nhân văn để “ đánh thức” những vị anh hùng đang ngủ yên trong trang sách .

Lịch sử là một dòng chảy nối liền quá khứ và tương lai bằng tình yêu học lịch sử không chỉ bằng trí nhớ để đi thi, mà hãy học bằng sự trân trọng để thấu hiểu. Mỗi chúng ta khi đang sống trong hoà bình, cũng chính là những người đang viết tiếp Trang sử mới cho dân tộc. Đừng để lịch sử chỉ là những ký ức phủ bụi, hãy để nó sống lại trong sự xúc động chân thành nhất của mỗi trái tim Việt Nam.

Câu 1: Trong đoạn trích của bằng Việt, hình tượng nước không hiện hữu qua những khái niệm trừu tượng mà hiện lên thật sống động, gần gũi qua những bước chuyển mình từ đau thương đến hồi sinh. Đất nước ấy mang gương mặt của những con người cần cù với “ những bàn tay vun quén” những “ vóc dáng cần cù” đã hy sinh tất cả cho Hình ảnh đất nước được khắc họa đầy ấn tượng sự đối lập giữa cái nền” triệu tấn bom rơi” Là ” Em bé tung tăng vào lớp một”, Giữa công sự bom vùi là cô gái bắt đầu may áo cưới. Đó chính là bản lĩnh Việt Nam 1 dân tộc luôn biết nở hoa trên mảnh đất đầy thương tích đất nước trong thơ bằng còn là sự kết nối nhịp nhàng giữa quá khứ thiêng liêng và hiện tại đang bốc lên trên bụi đường số 1. Qua đó, hình tượng đất nước trở nên cao cả nhưng vô cùng thân thuộc, là sự tổng hòa của tình yêu , Trách nhiệm và sức sống mãnh liệt Không gì dập tắt được

Câu 2:

Bài làm

Lịch sử không chỉ là những con số nằm im trên trang giấy, Cũng không phải là những cột mốc khô khốc trong . Có 1 nhận định rất đáng suy ngẫm rằng “ Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử ” nói này đã chạm đến cốt lõi của việc tiếp nhận lịch sử, sự kết nối giữa trái tim với trái tim.

“ Bài giảng lịch sử “ thường được hiểu là những kiến thức hàn lâm, những con số về quân số, chiến tranh hay ngày tháng được truyền đạt một cách lý thuyết. Ngược lại “ những người làm nên lịch sử “ là những con người bằng xương bằng thịt, với những hy sinh, khát vọng và cả những nỗi đau có thật. Ý kiến trên không nhằm phủ nhận vai trò của giáo dục lịch sử, mà muốn nhấn mạnh rằng lịch sử chỉ thực sự có sức sống khi nó được kể lại bằng câu chuyện của con người.

Tại sao chúng ta lại dễ rung động con người hơn là sự kiện ? Bởi lẽ, những con số thống kê về triệu tấn bom rơi có thể khiến ta bàng hoàng về quy mô, nhưng hình ảnh 1 người mẹ tiễn con đi không hẹn ngày về, hay 1 người lính ngã xuống khi tay vẫn giữ chặt lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ mới thực sự khiến ta rơi người là linh hồn của lịch sử khi ta nhìn thấy ở những anh hùng quá khứ hình bóng của sự hy sinh, tình yêu gia đình và lòng tự tôn dân tộc, ta tìm thấy sự đồng này không còn là “ câu chuyện của ngày xưa” mà trở thành mạch đập trong lồng ngực của ngày hôm nay.

Thực tế, khiến nhiều người trẻ hôm nay cảm thấy xa lạ với lịch sử không phải vì họ thiếu lòng yêu nước, mà vì cách chúng ta tiếp cận lịch sử còn khô khan. chỉ chiến dịch này bắt đầu từ ngày nào, hãy kể cho họ nghe về những đôi chân trần đã đi bộ hàng ngàn cây số để tải lương, về những ” vị ngọt” của độc Lập được đánh đổi bằng máu đỏ. Khi lịch sử được nhân hóa qua những cuộc đời cụ thể, nó sẽ trở nên truyền cảm hứng và đầy sức nặng.

Tuy nhiên, cần hiểu rằng bài giảng lịch và người làm nên lịch sử là 2 yếu tố không thể tách rời. Bài giảng là khung sườn cung cấp sự thật khách quan. Còn câu chuyện về con người là da thịt, là hơi thở. Chúng ta cần những bài giảng sinh động, giàu tính nhân văn để “ đánh thức” những vị anh hùng đang ngủ yên trong trang sách .

Lịch sử là một dòng chảy nối liền quá khứ và tương lai bằng tình yêu học lịch sử không chỉ bằng trí nhớ để đi thi, mà hãy học bằng sự trân trọng để thấu hiểu. Mỗi chúng ta khi đang sống trong hoà bình, cũng chính là những người đang viết tiếp Trang sử mới cho dân tộc. Đừng để lịch sử chỉ là những ký ức phủ bụi, hãy để nó sống lại trong sự xúc động chân thành nhất của mỗi trái tim Việt Nam.

Câu 1: Trong đoạn trích của bằng Việt, hình tượng nước không hiện hữu qua những khái niệm trừu tượng mà hiện lên thật sống động, gần gũi qua những bước chuyển mình từ đau thương đến hồi sinh. Đất nước ấy mang gương mặt của những con người cần cù với “ những bàn tay vun quén” những “ vóc dáng cần cù” đã hy sinh tất cả cho Hình ảnh đất nước được khắc họa đầy ấn tượng sự đối lập giữa cái nền” triệu tấn bom rơi” Là ” Em bé tung tăng vào lớp một”, Giữa công sự bom vùi là cô gái bắt đầu may áo cưới. Đó chính là bản lĩnh Việt Nam 1 dân tộc luôn biết nở hoa trên mảnh đất đầy thương tích đất nước trong thơ bằng còn là sự kết nối nhịp nhàng giữa quá khứ thiêng liêng và hiện tại đang bốc lên trên bụi đường số 1. Qua đó, hình tượng đất nước trở nên cao cả nhưng vô cùng thân thuộc, là sự tổng hòa của tình yêu , Trách nhiệm và sức sống mãnh liệt Không gì dập tắt được

Câu 2:

Bài làm

Lịch sử không chỉ là những con số nằm im trên trang giấy, Cũng không phải là những cột mốc khô khốc trong . Có 1 nhận định rất đáng suy ngẫm rằng “ Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử ” nói này đã chạm đến cốt lõi của việc tiếp nhận lịch sử, sự kết nối giữa trái tim với trái tim.

“ Bài giảng lịch sử “ thường được hiểu là những kiến thức hàn lâm, những con số về quân số, chiến tranh hay ngày tháng được truyền đạt một cách lý thuyết. Ngược lại “ những người làm nên lịch sử “ là những con người bằng xương bằng thịt, với những hy sinh, khát vọng và cả những nỗi đau có thật. Ý kiến trên không nhằm phủ nhận vai trò của giáo dục lịch sử, mà muốn nhấn mạnh rằng lịch sử chỉ thực sự có sức sống khi nó được kể lại bằng câu chuyện của con người.

Tại sao chúng ta lại dễ rung động con người hơn là sự kiện ? Bởi lẽ, những con số thống kê về triệu tấn bom rơi có thể khiến ta bàng hoàng về quy mô, nhưng hình ảnh 1 người mẹ tiễn con đi không hẹn ngày về, hay 1 người lính ngã xuống khi tay vẫn giữ chặt lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ mới thực sự khiến ta rơi người là linh hồn của lịch sử khi ta nhìn thấy ở những anh hùng quá khứ hình bóng của sự hy sinh, tình yêu gia đình và lòng tự tôn dân tộc, ta tìm thấy sự đồng này không còn là “ câu chuyện của ngày xưa” mà trở thành mạch đập trong lồng ngực của ngày hôm nay.

Thực tế, khiến nhiều người trẻ hôm nay cảm thấy xa lạ với lịch sử không phải vì họ thiếu lòng yêu nước, mà vì cách chúng ta tiếp cận lịch sử còn khô khan. chỉ chiến dịch này bắt đầu từ ngày nào, hãy kể cho họ nghe về những đôi chân trần đã đi bộ hàng ngàn cây số để tải lương, về những ” vị ngọt” của độc Lập được đánh đổi bằng máu đỏ. Khi lịch sử được nhân hóa qua những cuộc đời cụ thể, nó sẽ trở nên truyền cảm hứng và đầy sức nặng.

Tuy nhiên, cần hiểu rằng bài giảng lịch và người làm nên lịch sử là 2 yếu tố không thể tách rời. Bài giảng là khung sườn cung cấp sự thật khách quan. Còn câu chuyện về con người là da thịt, là hơi thở. Chúng ta cần những bài giảng sinh động, giàu tính nhân văn để “ đánh thức” những vị anh hùng đang ngủ yên trong trang sách .

Lịch sử là một dòng chảy nối liền quá khứ và tương lai bằng tình yêu học lịch sử không chỉ bằng trí nhớ để đi thi, mà hãy học bằng sự trân trọng để thấu hiểu. Mỗi chúng ta khi đang sống trong hoà bình, cũng chính là những người đang viết tiếp Trang sử mới cho dân tộc. Đừng để lịch sử chỉ là những ký ức phủ bụi, hãy để nó sống lại trong sự xúc động chân thành nhất của mỗi trái tim Việt Nam.

Câu1:dấu hiệu: số chữ trong mỗi dòng thơ không cố định có câu 8 chữ câu 9 chữ câu 10 chữ

Thể thơ:tự do

Câu 2: đoạn thơ trên thể hiện cảm xúc: tự hào, xúc động và trân trọng trước sự hồi sinh mạnh mẽ của đất nước sau chiến tranh. Sự biết ơn sâu sắc đối với những hy sinh, cống hiến thầm lặng của nhân dân để tạo nên nền hòa bình hôm nay.

Câu 3: biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn thơ sau: “ mỗi em bé phút này tung tăng vào lớp một đều xinh trong thời có triệu tấn bom rơi…”

Biện pháp: đối lập (tương phản)

đối lập giữa hình ảnh tươi sáng, yên bình của hiện tại (em bé tung tăng vào lớp một) và quá khứ khốc liệt, đau thương (thời có triệu tấn bom rơi)

Về ý nghĩa: nhấn mạnh giá trị của Hòa Bình và khẳng định sức sống mãnh liệt của dân tộc, sự sống vẫn nảy mầm và phát triển ngay trên mảnh bị hủy diệt câu thơ trở nên hay sinh động và hấp dẫn hơn giúp người đọc và người nghe có thể cảm nhận được.

Câu 4: Theo em vị ngọt: là biểu tượng cho thành quả của cách mạng, là niềm hạnh phúc, sự tự do và cuộc sống bình yên, tươi đẹp sau ngày chiến thắng

Nguồn gốc: vị ngọt đó được kết tinh từ”Tháng Tám ban đầu”(cách mạng tháng Tám) và từ những hy sinh, gian khổ, sự kiên cường của bao thế hệ đi trước trong suốt cuộc kháng chiến trường kỳ.

Câu 5: suy nghĩ của em về ý nghĩa lòng yêu nước. Lòng yêu nước là nguồn sức mạnh nội to lớn giúp dân tộc vượt qua mọi nghịch cảnh. Trong chiến tranh, nó là sự hy sinh , nó là trách nhiệm , cống hiến và giữ gìn những giá trị truyền thống để đất nước ngày càng giàu đẹp.

Câu 1

Trong cuộc sống hiện đại, công nghệ AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng trở nên phổ biến và có nhiều đóng góp quan trọng trong các lĩnh vực như giáo dục, y tế, giao thông, nông nghiệp,... Tuy nhiên, việc con người phụ thuộc quá nhiều vào AI cũng đang đặt ra nhiều vấn đề đáng suy nghĩ. Một mặt, AI giúp con người tiết kiệm thời gian, tăng hiệu suất làm việc và cải thiện chất lượng cuộc sống. Nhưng mặt khác, nếu quá lệ thuộc, con người có thể mất đi khả năng tư duy, sáng tạo, thậm chí trở nên lười biếng và ỷ lại vào máy móc. Ví dụ, nhiều học sinh hiện nay dùng AI để làm bài tập mà không hiểu bài, lâu dần sẽ không còn khả năng học tập độc lập. Ngoài ra, việc phụ thuộc vào AI quá mức còn có thể gây ra rủi ro về bảo mật thông tin hoặc bị AI kiểm soát. Theo em, con người nên sử dụng AI như một công cụ hỗ trợ, chứ không nên để nó thay thế hoàn toàn năng lực con người. Sự cân bằng giữa con người và công nghệ chính là chìa khóa cho một tương lai bền vững.

Câu2:

Bài thơ “Đừng chạm tay” của Vũ Thị Huyền Trang là một thi phẩm mang màu sắc suy tư, nhẹ nhàng mà sâu lắng, gợi lên những trăn trở về con người, thời gian và kí ức. Qua hình ảnh một cụ già ngồi sưởi nắng trên con dốc, bài thơ đã gửi gắm nhiều ý nghĩa sâu sắc về cuộc sống, quá khứ và sự tôn trọng đối với những điều đã qua.


Về nội dung, bài thơ trước hết khắc họa hình ảnh cụ già như một biểu tượng của ký ức, của thời gian đã lùi xa. Hình ảnh ấy không chỉ đơn thuần là một nhân vật mà còn là “người giữ hồn” của một thế giới cũ – một quá khứ yên bình, giản dị mà giàu ý nghĩa. Khi khách hỏi đường và đi theo dấu tay cụ chỉ, họ không chỉ bước vào một không gian địa lý mà còn đi lạc vào “thế giới một người già” – thế giới của hồi ức, của những kỷ niệm chỉ còn lại trong tâm trí. Những địa danh như “núi sẻ, đồng san, cây vừa bật gốc” gợi lên một không gian nửa thực nửa mơ – nơi quá khứ đang dần bị hiện tại che lấp bởi những “khối bê tông đông cứng ánh nhìn”.


Bài thơ không chỉ nói về sự thay đổi của không gian sống, mà còn đặt ra một thái độ sống: đó là sự trân trọng và thấu hiểu với ký ức của người khác. Câu kết "Đừng khuấy lên kí ức một người già" không chỉ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà còn là một triết lý sâu sắc: đừng cố can thiệp, đánh thức những ký ức đã ngủ yên, bởi đó là những điều rất riêng tư, rất thiêng liêng.


Về nghệ thuật, bài thơ gây ấn tượng mạnh bởi ngôn ngữ giản dị nhưng giàu hình ảnh và cảm xúc. Cách sử dụng đại từ “khách” – “cụ” tạo khoảng cách vừa đủ để người đọc cảm nhận được sự đối lập giữa người đi và người ở, giữa hiện tại và quá khứ. Nhịp thơ chậm rãi, nhiều dòng ngắn gợi không khí trầm lắng, phù hợp với mạch cảm xúc suy tưởng. Các biện pháp tu từ như ẩn dụ, hoán dụ, đối lập được sử dụng khéo léo để tạo chiều sâu cho hình tượng. Hình ảnh “khối bê tông đông cứng ánh nhìn” là một ẩn dụ sâu sắc, thể hiện sự lạnh lẽo, đơn điệu của hiện tại so với sự sống động của ký ức xưa

Câu 1.

Trả lời:

Văn bản sử dụng phương thức biểu đạt chính là thuyết minh để giới thiệu về ứng dụng Sakura AI Camera. Ngoài ra, còn có phương thức nghị luận để thể hiện quan điểm về vai trò của công nghệ AI trong bảo tồn hoa anh đào và miêu tả để mô tả cách hoạt động của ứng dụng.

câu 2

Nguyên nhân là do nhiều địa phương ở Nhật Bản thiếu nhân lực và ngân sách, không thể thu thập đủ dữ liệu để bảo tồn hoa anh đào. Vì vậy, ứng dụng Sakura AI Camera ra đời để hỗ trợ việc này bằng công nghệ AI.


Câu 3.

Trả lời:

Nhan đề giúp người đọc biết ngay nội dung chính là việc Nhật Bản dùng AI để bảo tồn hoa anh đào.

Sapo (đoạn mở đầu) gây hứng thú và tò mò, giới thiệu ngắn gọn về cách người dân có thể tham gia vào việc bảo tồn bằng cách chụp ảnh cây hoa.


Câu 4.

Trả lời:

Văn bản có hình ảnh màn hình ứng dụng Sakura AI Camera, giúp người đọc hình dung rõ hơn về giao diện và cách hoạt động của ứng dụng. Việc này làm cho thông tin trở nên sinh động, dễ hiểu và tăng tính trực quan.


Câu 5.

Trả lời:

Theo em, AI có thể được ứng dụng vào nhiều lĩnh vực như:


Giáo dục: Tạo bài tập phù hợp với năng lực từng học sinh.


Y tế: Hỗ trợ chẩn đoán bệnh sớm.


Nông nghiệp: Dự đoán thời tiết, sâu bệnh.


Giao thông: Điều khiển xe tự lái, phân luồng giao thông thông minh.