Nguyễn Phương Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Hình tượng đất nước trong đoạn trích hiện lên với ba ý nghĩa sâu sắc. Trước hết, đất nước là sự hy sinh, mất mát. Những hình ảnh "gạch vụn hai bên", "nhịp cầu đã sập", "cây nham nhở tàn tro", "công sự bom vùi" khắc họa chiến tranh tàn khốc đã cướp đi biết bao của cải, sinh mạng. Thứ hai, đất nước là sức sống mãnh liệt vươn lên từ đổ nát. "Nhịp cầu mới vươn tay kéo nhịp cầu đã sập", "cây vừa kịp nhú nhành hoa" là biểu tượng của sự hồi sinh kỳ diệu. Những "bàn tay vun quén", "vóc dáng cần cù" cho thấy nhân dân không ngừng xây dựng. Đặc biệt, hình tượng đất nước gắn liền với con người: em bé "tung tăng vào lớp Một" dù sinh ra trong bom đạn, cô gái "may áo cưới" từ nơi "công sự bom vùi". Tất cả khẳng định sự sống tiếp diễn, niềm tin và hạnh phúc vẫn nảy nở sau chiến tranh. Cuối cùng, "vị ngọt" từ "Tháng Tám ban đầu" chính là kết tinh của tự do, độc lập. Hình tượng đất nước vì thế vừa thiêng liêng, vừa gần gũi, đầy sức lay động
Câu 2:
Bài làm
Lịch sử dân tộc không phải một cuốn biên niên sử vô tri, mà là dòng chảy đỏ đặc mồ hôi, nước mắt và cả máu. Ý kiến: "Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử" như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đưa ta trở về với bản chất nhân văn nhất của lịch sử: con người là trung tâm, là linh hồn.
Trước hết, "bài giảng lịch sử" là những kiến thức được hệ thống hóa – sự kiện, niên đại, chiến dịch. Dẫu cần thiết, chúng vẫn chỉ là cái xác của quá khứ, lạnh lẽo nếu thiếu đi hơi thở con người. Còn "những người làm nên lịch sử" – đó là người nông dân mặc áo lính băng mình dưới làn bom, là cô gái mười tám bất chấp tử thần, là người mẹ già cả đời chờ con. Họ là lịch sử bằng xương bằng thịt, và chính họ mới đủ sức lay động những rung cảm sâu thẳm nhất trong ta.
Tại sao vậy? Bởi con người là tấm gương phản chiếu rõ nhất bi kịch và hào quang của thời đại. Bài giảng có thể thuật lại cuộc kháng chiến chống Mỹ bằng mốc son 30/4, nhưng sẽ chẳng thể khiến ta rơi nước mắt bằng câu chuyện về người con gái để lại sau lưng chiếc áo cưới còn dang dở. Những con số "triệu tấn bom" chỉ vô hồn cho đến khi ta hình dung ra em bé sinh ra giữa tiếng gầm rú của máy bay, cô gái "đứng lên từ công sự bom vùi" để "may áo cưới" như thơ Bằng Việt. Ta xúc động vì thấy trong họ hình bóng của những người thân, của một phần ký ức dân tộc.
Điều này soi chiếu vào cách dạy và học lịch sử hôm nay. Đã quá nhiều học sinh thờ ơ với những giờ sử khô khan. Nhưng khi được đọc nhật ký Đặng Thùy Trâm, được nghe kể về bức thư của người lính Trường Sơn, lịch sử bỗng sống dậy. Vậy nên, phải "nhân văn hóa" lịch sử, kể câu chuyện qua những số phận cụ thể.
Khẳng định như vậy không có nghĩa xem nhẹ tri thức nền tảng. Bài giảng là cái khung; nếu không có nó, ta sẽ xúc động một cách mơ hồ. Cảm xúc và tri thức cần song hành, và con người là sợi chỉ đỏ kết nối.
Là thế hệ hòa bình, chúng ta hãy học lịch sử để biết ơn, để thấy mình nợ quá khứ. Đừng để những con số làm khô cằn trái tim. Hãy tìm về lịch sử bằng cách gặp gỡ những con người – qua hồi ký, qua chuyến thăm nghĩa trang liệt sĩ. Bởi chỉ có con người mới làm nên những điều phi thường, và chỉ có con người – với tình yêu thương vô bờ – mới xứng đáng được khắc ghi.
Câu 1:
Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Dấu hiệu: số chữ trong các dòng không đều nhau (có dòng 7 chữ, dòng 8 chữ, dòng 10 chữ), không gieo vần cố định, nhịp điệu linh hoạt theo cảm xúc.
Câu 2:
Đoạn thơ thể hiện cảm xúc tự hào, yêu thương đất nước; xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của nhân dân; niềm tin vào sức sống mãnh liệt và tương lai tươi sáng sau chiến tranh.
Câu 3:
Trong bốn câu thơ, tác giả sử dụng biện pháp tu từ đối lập (tương phản). Cụ thể: hình ảnh "em bé tung tăng vào lớp Một" đối lập với "sinh trong thời có triệu tấn bom rơi"; "cô gái may áo cưới" đối lập với "đứng lên từ công sự bom vùi". Ý nghĩa: nhấn mạnh sức sống kỳ diệu của con người Việt Nam – dù sinh ra và lớn lên trong bom đạn vẫn giữ được sự trong sáng, niềm vui, khát vọng hạnh phúc; đồng thời ca ngợi phẩm chất kiên cường, lạc quan của dân tộc.
Câu 4:
"Vị ngọt" trong câu thơ cuối là vị của tự do, độc lập, hạnh phúc và tình yêu nước. Vị ngọt đó có được từ "Tháng Tám ban đầu" (Cách mạng tháng Tám năm 1945), từ sự hy sinh của thế hệ cha anh và từ những kỷ niệm gian khổ nhưng hào hùng trong quá khứ.
Câu 5:
Từ đoạn trích, em thấy lòng yêu nước không phải điều gì cao xa, mà chính là sức sống kỳ diệu nảy sinh từ đau thương, là bàn tay vun vén sau tàn tro đổ nát. Lòng yêu nước có ý nghĩa làm nên cốt cách dân tộc: nó biến những mất mát thành hành trang, biết "dám hy sinh tất cả dành Kháng chiến" để rồi "ngày thắng giặc sẽ đủ sức làm bù". Không dừng lại ở quá khứ, lòng yêu nước còn là sự tiếp nối thầm lặng qua từng thế hệ – từ người lính năm xưa đến em bé tung tăng tới trường, từ công sự bom vùi đến chiếc áo cưới hôm nay. Với em, yêu nước thời bình không cần bom đạn, nhưng cần trái tim biết trân trọng, khối óc không ngừng học hỏi và đôi tay dám hành động để xứng đáng với "vị ngọt" mà cha ông đã gìn giữ.
CÂU 1:
Sự phát triển của Công Nghệ trí tuệ nhân tạo AI đã mang lại nhiều lợi ích cho con người, nhưng cũng khiến chúng ta phụ thuộc vào nó một cách đáng kể. AI đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày, từ việc hỗ trợ công việc đến giải trí và giao tiếp.
Tuy nhiên, sự phụ thuộc quá mức vào AI có thể dẫn đến những hậu quả tiêu cực. Chúng ta có thể mất đi kĩ năng tư duy độc lập và sáng tạo, cũng như khả năng giải quyết vấn đề một cách linh hoạt. Hơn nữa, sự phụ thuộc vào AI cũng có thể khiến chúng ta mất đi sự tương tác xã hội và kỹ năng giao tiếp trực tiếp.
Để tránh những hậu quả tiêu cực này, chúng ta cần tìm được sự cân bằng giữa việc sử dụng AI và phát triển kỹ năng của mình. Chúng ta nên tận dụng AI như một công cụ hỗ trợ, nhưng không nên quá phụ thuộc vào nó. Thay vào đó, chúng ta nên sử dụng AI để hỗ trợ và nâng cao khả năng của mình, chứ không phải thay thế hoàn toàn.
Vì vậy, chúng ta cần phải có trách nhiệm với việc sử dụng AI và đảm bảo rằng nó được sử dụng một cách có lợi cho xã hội. Chúng ta cần phải cân nhắc kỹ lưỡng về tác động của AI đối với cuộc sống và xã hội, và đảm bảo rằng nó được sư dụng một cách có trách nhiệm và đạo đức
CÂU 2:
Người ta vẫn thường hay nói rằng:" thời gian là vàng". Quả thực đúng như vậy, thời gian đối với vũ trụ là tuần hoàn, còn đối với con người lại một đi không trở lại. Bởi vậy nó vô cùng quý giá đối với cuộc sống của mỗi chúng ta. Điều đó còn được thể hiện qua bài thơ "Đừng chạm tay" là một tác phẩm giàu tính triết lý và nghệ thuật, mang đến cho người đọc những suy ngẫm sâu sắc về thời gian, ký ức và sự lãng quên.
Bài thơ sử dụng hình ảnh cụ già ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc như một biểu tượng cho sự tàn phai của thời gian. Cụ già và con đường trong thơ tượng trưng cho quá khứ và ký ức, những thứ đã bị thời gian phủ bụi. Qua đó, tác giả muốn truyền tải thông điệp về sự vô thường của cuộc sống và tầm quan trọng của việc trân trọng kí ức.
Bài thơ cũng thể hiện sự tinh tế trong việc sử dụng ngôn ngữ và hình ảnh. Ngôn ngữ thơ giản dị nhưng sâu sắc, giàu tính triết lý. Hình ảnh nắng, sương, con đường, cụ già được sử dụng để tạo nên bức tranh về sự tàn phai của thời gian. Mỗi hình ảnh đều mang một ý nghĩa riêng, nhưng tất cả đều góp phần tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về sự vô thường của cuộc sống.
Một đặc sắc khác của bài thơ là tính nhân văn. Tác giả thể hiện sự trân trọng và cảm thông với những người già và kí ức của họ. Thông điệp "Đừng chạm tay" cũng mang ý nghĩa khuyên nhủ người đọc nên trân trọng và không làm phiền đến ký ức của người khác. Điều này nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng và bảo vệ ký ức của những người xung quanh.
Trên thực tế, chúng ta có thể thấy rằng nhiều người già thường cảm thấy cô đơn và bị lãng quên trong xã hội hiện đại. Bài thơ "Đừng chạm tay" nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc quan tâm và trân trọng những người già, cũng như ký ức và kinh nghiệm của họ. Chúng ta nên dành thời gian để lắng nghe và chia sẻ với họ, để họ cảm thấy được quan tâm và trân trọng.
Hơn nữa, bài thơ cũng gợi cho chúng ta suy nghĩ về cách chúng ta đối xử với ký ức của chính mình. Chúng ta nên trân trọng và bảo vệ ký ức của mình, vì đó là một phần quan trọng của cuộc sống. Chúng ta cũng nên học cách chấp nhận và đối mặt với sự tàn phai của thời gian, và tìm cách giữ gìn ký ức của mình một cách tốt nhất.
Qua đó ta thấy , bài thơ" Đừng chạm tay" là một tác phẩm giàu tính triết lý và nghệ thuật. Qua bài thơ, tác giả muốn truyền tải thông điệp về sự trân trọng ký ức và thời gian, đồng thời thể hiện sự tinh tế trong việc sử dụng ngôn ngữ và hình ảnh. Bài thơ cũng nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc quan tâm và trân trọng những người già và ký ức của họ, cũng như cách chúng ta đối xử với ký ức của chính mình. Vậy nên mỗi người hãy trân trọng từng phút giây mình đang sống, bạn có thể trì hoãn những thời gian thì không .
câu 1:
- Những phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản là: Nghị luận, miêu tả, thuyết minh, biểu cảm, giải thích
câu 2:
- Nguyên nhân dẫn đến sự ra đời của ứng dụng Sakura AI Camera là :Theo báo chí Nhật Bản, ứng dụng Sakura AI Camera được phát triển sau khi nhiều chính quyền địa phương cho biết không thể thu thập đầy đủ dữ liệu cần thiết để bảo tồn hoa anh đào do thiếu lao động và ngân sách.
câu 3 : nhan đề và sapo của bài viết có tác dụng:
- nhan đề "nhật bản ứng dụng trí tuệ nhân tạo để bảo tồn hoa anh đào" giúp người đọc hiểu ngay về chủ đề của bài viết.
- sapo giúp người đọc hiểu về nội dung chính của bài viết và tạo sự quan tâm.
câu 4 : tác dụng của việc sử dụng phương tiện phi ngôn ngữ trong văn bản:
- hình ảnh màn hình ứng dụng sakura al camera; các số liệu và biểu đồ không được đề cập trong văn bản này ,có tác dụng giúp người đọc hiểu rõ hơn về ứng dụng và cách thức hoạt động, cũng như tăng tính trực quan và hấp dẫn hơn cho bài viết
câu 5; đề xuất một số ý tưởng ứng dụng AI vào các lĩnh vực của cuộc sống;
- y tế: chuẩn đoán bênh, phát triển thuốc, hỗ trợ phẫu thuật
-giáo dục: tạo ra các chương trình học tập cá nhân hóa,hỗ trợ giảng dạy
-giao thông; phát triển xe tự hành, quản lí giao thông thông minh
-nông nghiệp; dự đoán mùa vụ, phát hiện sâu bệnh, tối ưu hóa sản xuất