Đặng Thị Huyền
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong dòng chảy hối hả của thời đại toàn cầu hóa, việc bảo vệ và giữ gìn những nét đẹp văn hóa truyền thống trở thành sứ mệnh quan trọng, đặc biệt là đối với thế giới trẻ Việt Nam hiện nay. Văn hóa truyền thống là "căn cước" giúp chúng ta không bị hòa tan giữa thế giới. Hiện nay, có một bộ phận không nhỏ thanh niên rất tích cực trong việc này. Họ không chỉ dừng lại ở việc tìm hiểu sử Việt, mặc cổ phục hay thưởng thức nghệ thuật truyền thống như chèo, cải lương, mà còn sáng tạo bằng cách đưa chất liệu dân gian vào âm nhạc, hội họa và thiết kế đồ họa. Những dự án số hóa di sản hay các video quảng bá văn hóa trên TikTok, YouTube chính là minh chứng cho sự "tiếp biến" đầy năng động. Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận trẻ lãng quên nguồn cội, sính ngoại thái quá hoặc có cái nhìn lệch lạc về các giá trị xưa cũ. Bảo tồn không có nghĩa là giữ nguyên những gì cũ kỹ, mà là gạn đục khơi trong, làm cho cái cũ tỏa sáng trong bối cảnh mới. Mỗi người trẻ cần ý thức rằng: Một dân tộc chỉ có thể vươn xa khi đứng vững trên nền tảng của bản sắc. Giữ gìn văn hóa không chỉ là trách nhiệm, mà còn là cách để chúng ta định vị bản thân và khẳng định niềm tự hào dân tộc trước bạn bè quốc tế.
Câu 2:
Tình cảm gia đình, đặc biệt là tình bà cháu, luôn là suối nguồn cảm hứng vô tận trong thơ ca. Bài thơ của tác giả Lam là một tiếng lòng nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, phác họa lại ký ức tuổi thơ trên chiếc xe đạp của bà, từ đó gửi gắm tri lý nhân sinh về cội nguồn và tình yêu thương.
Bài thơ mở đầu bằng một hình ảnh đầy sức gợi: "khói chiều cõng một hoàng hôn". Phép nhân hóa "cõng" làm cho không gian trở nên có hồn, trĩu nặng nhưng ấm áp. Trên cái nền ấy, hình ảnh "bờ vai bà cõng tâm hồn cháu bay" hiện lên thật đẹp. Bà không chỉ chở cháu về nhà, mà còn chở che cả những giấc mơ, những ngây thơ của tuổi học trò. Những câu hỏi hồn nhiên về "đám bạn", về "cỏ hoa" cho thấy một tâm hồn trẻ thơ trong trẻo, đầy sức sống.
Cái hay của bài thơ nằm ở cách tác giả đan cài những chi tiết đời thường vào mạch cảm xúc. Đó là tiếng reo vui của trẻ thơ khi nhìn thấy hoa cỏ, là nỗi tò mò về đám bạn sau giờ học, và đặc biệt là sự quan tâm của ông bà qua món "thịt kho" hay lời hứa "điểm mười". Những câu thơ: "sáng nay bà nấu thịt kho ,về nhà cháu sẽ ăn no bụng tròn" nghe thật giản dị, nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời hạnh phúc của tuổi thơ. Hạnh phúc đối với một đứa trẻ đôi khi chỉ là sự no đủ và tình yêu thương vô điều kiện từ những người thân yêu nhất.
Nét đặc sắc nhất về nghệ thuật trong bài thơ chính là hình tượng ẩn dụ "Mặt Trời". Ở khổ thơ thứ năm, tác giả viết: "Ngồi sau bà, cháu mải chơi , Mà quên ngắm một Mặt Trời cạnh bên". Đây là một phát hiện đầy xúc động. Nếu mặt trời của tự nhiên đem lại ánh sáng cho vạn vật thì người bà – với tình yêu thương bao la và sự hy sinh thầm lặng – chính là "Mặt Trời" sưởi ấm và dẫn dắt cuộc đời cháu. Sự đối lập giữa cái "mải chơi" của đứa trẻ và sự tận tụy của người bà ”bánh xe bà đạp quay tròn" tạo nên một nốt lặng đầy suy tư, nhắc nhở chúng ta về sự vô tâm vô tình của con người trước những tình cảm thiêng liêng ngay cạnh bên.
Khổ thơ cuối cùng khép lại bài thơ nhưng lại mở ra một chiều không gian triết lý sâu sắc:
"sau này khi đã lớn lên
đôi khi quanh quẩn, cháu quên đường về
ngẩng đầu thấy giữa trời quê
hai Mặt Trời dẫn lối về cháu đi."
Khi trưởng thành, con người ta dễ lạc lối giữa những vòng xoáy của danh lợi, sự nghiệp "quanh quẩn". Lúc ấy, chính những kỷ niệm tuổi thơ và tình yêu thương của bà người đã khuất hoặc đã già yếu vẫn luôn hiện hữu như một nguồn sáng dẫn đường. "Hai Mặt Trời" một của tạo hóa, một của tình thân đã hòa quyện làm một, trở thành điểm tựa tinh thần vững chãi giúp người cháu tìm lại bản ngã và cội nguồn của mình.
Về phương diện nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ lục bát với nhịp điệu uyển chuyển, mang đậm âm hưởng ca dao, dân ca. Ngôn ngữ thơ trong sáng, giàu hình ảnh và các biện pháp tu từ như nhân hóa, ẩn dụ được sử dụng rất tự nhiên, không gượng ép. Giọng điệu bài thơ vừa hồn nhiên của một đứa trẻ, vừa thâm trầm, chiêm nghiệm của một người đã trưởng thành, tạo nên một sự kết nối cảm xúc mạnh mẽ với độc giả.
Bài thơ của tác giả Lam không chỉ là một bức tranh kỷ niệm đẹp về tình bà cháu mà còn là một bài học nhân sinh sâu sắc về lòng biết ơn. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng: Dù đi đâu, về đâu, dù cuộc đời có đổi thay, thì tình yêu thương của gia đình vẫn luôn là ánh sáng rực rỡ nhất, là "Mặt Trời" vĩnh cửu dẫn lối chúng ta trở về với những giá trị chân thiện mỹ.
Câu 1. Văn bản trên giới thiệu về Quần thể di tích Cố đô Huế – một hệ thống các công trình kiến trúc lịch sử, văn hóa bao gồm: Kinh thành, Hoàng thành, Tử cấm thành, hệ thống lăng tẩm các vua triều Nguyễn và các công trình phụ trợ khác (đàn Nam Giao, Văn Miếu, Hổ Quyền...).
Câu 2. Văn bản sử dụng kết hợp nhiều phương thức biểu đạt:
-thuyết minh :Phương thức chủ đạo dùng để cung cấp kiến thức khách quan về vị trí, cấu trúc, số liệu và giá trị lịch sử của di tích.
- Miêu tả: Dùng để khắc họa vẻ đẹp hình khối, màu sắc và sự hòa quyện của kiến trúc với thiên nhiên (ví dụ: miêu tả vẻ đẹp của các lăng tẩm).
-Biểu cảm: Thể hiện niềm tự hào, sự trân trọng đối với di sản văn hóa dân tộc.
-Nghị luận: Đưa ra những đánh giá, nhận định về giá trị quốc hồn quốc túy và ý nghĩa của di tích đối với thế giới.
Câu 3. Văn bản này được coi là văn bản thông tin tổng hợp vì:
-Nội dung đa dạng: Không chỉ cung cấp thông tin về kiến trúc (vật thể) mà còn đề cập đến lịch sử, văn hóa, âm nhạc cung đình (phi vật thể) và công tác bảo tồn.
-Sử dụng đa phương thức: Kết hợp giữa ngôn từ và các yếu tố phi ngôn ngữ (hình ảnh minh họa) để truyền tải thông tin hiệu quả.
- Mục đích đa năng: Vừa cung cấp tri thức khách quan (thông tin), vừa quảng bá du lịch, vừa khơi gợi lòng yêu nước và ý thức bảo vệ di sản.
Câu 4.
Phương tiện phi ngôn ngữ: Hình ảnh (trong văn bản có nhắc đến "Ảnh: Cố đô Huế").
-Tác dụng:
+Trực quan hóa: Giúp người đọc dễ dàng hình dung ra vẻ đẹp thực tế của công trình mà ngôn từ đôi khi không diễn tả hết được.
+Tăng tính xác thực: Minh chứng cho những thông tin được thuyết minh trong bài.
+Thu hút người đọc: Giúp văn bản bớt khô khan, tạo sự hấp dẫn về mặt thẩm mỹ.
Câu 5. Từ nội dung văn bản, ta có thể rút ra những cảm nhận sâu sắc sau:
+ Sự thán phục về trí tuệ cha ông: Cách thiết kế "thành lồng trong thành" và sự kết hợp hài hòa giữa kiến trúc Đông - Tây, giữa bàn tay con người và thiên nhiên cho thấy tư duy thẩm mỹ và kỹ thuật đỉnh cao.
+Cái nhìn đa chiều về lịch sử: Mỗi lăng tẩm không chỉ là một công trình đá vôi mà còn là một "bản tiểu sử" bằng kiến trúc, phản ánh rõ nét tính cách và tâm hồn của từng vị vua.
+ Niềm tự hào dân tộc: Huế không chỉ là của Việt Nam mà còn là tài sản của nhân loại, là biểu tượng cho bản sắc và sức sống mãnh liệt của văn hóa Việt qua bao biến động.