Trần Hoàng Thục Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Hoàng Thục Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, vì toàn bộ văn bản thể hiện cảm xúc, suy tư, day dứt của tác giả trước những tổn thương trong cuộc sống. Ngoài ra có kết hợp miêu tả để làm rõ cảm xúc.


Câu 2:

Văn bản nói về thực trạng con người vô tình gây ra nhiều tổn thương cho thiên nhiên và cuộc sống mà không nhận ra. Qua đó, tác giả bày tỏ sự trăn trở, đồng thời gửi gắm thông điệp: con người cần sống chậm lại, biết cảm nhận, biết đau trước cái đau của vạn vật để sống nhân ái và có trách nhiệm hơn.


Câu 3:

Trong đoạn (7), tác giả sử dụng biện pháp điệp cấu trúc “Những… quen…” kết hợp với liệt kê.

Việc lặp lại liên tiếp tạo nhịp điệu dồn dập, nhấn mạnh rằng mọi thứ trong thế giới đều đang bị con người coi là hiển nhiên, trở nên “quen” đến mức vô cảm. Điều đó làm nổi bật thái độ thờ ơ, chai lì của con người trước vẻ đẹp và giá trị của tự nhiên, từ đó góp phần làm tăng tính cảnh tỉnh.


Câu 4:

Câu nói “Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm” mang ý nghĩa ẩn dụ. “Gai đâm” tượng trưng cho những va chạm, đau đớn trong cuộc sống.

Tác giả muốn khẳng định rằng con người không nên sống quá êm đềm, vô cảm mà cần trải qua những tổn thương nhất định để thức tỉnh cảm xúc. Chính những đau đớn đó giúp ta nhận ra giá trị của sự sống, biết trân trọng những điều bình dị và sống sâu sắc hơn.


Câu 5:

Bài học ý nghĩa nhất rút ra là mỗi người cần học cách sống chậm lại giữa nhịp sống vội vã. Khi biết lắng nghe, quan sát và đồng cảm, ta sẽ nhận ra những điều tưởng như nhỏ bé quanh mình đều đáng quý. Đồng thời, con người cần có ý thức bảo vệ thiên nhiên, tránh gây tổn thương đến môi trường và những người xung quanh, bởi mọi hành động dù nhỏ cũng có thể để lại hậu quả lớn.


Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, vì toàn bộ văn bản thể hiện cảm xúc, suy tư, day dứt của tác giả trước những tổn thương trong cuộc sống. Ngoài ra có kết hợp miêu tả để làm rõ cảm xúc.


Câu 2:

Văn bản nói về thực trạng con người vô tình gây ra nhiều tổn thương cho thiên nhiên và cuộc sống mà không nhận ra. Qua đó, tác giả bày tỏ sự trăn trở, đồng thời gửi gắm thông điệp: con người cần sống chậm lại, biết cảm nhận, biết đau trước cái đau của vạn vật để sống nhân ái và có trách nhiệm hơn.


Câu 3:

Trong đoạn (7), tác giả sử dụng biện pháp điệp cấu trúc “Những… quen…” kết hợp với liệt kê.

Việc lặp lại liên tiếp tạo nhịp điệu dồn dập, nhấn mạnh rằng mọi thứ trong thế giới đều đang bị con người coi là hiển nhiên, trở nên “quen” đến mức vô cảm. Điều đó làm nổi bật thái độ thờ ơ, chai lì của con người trước vẻ đẹp và giá trị của tự nhiên, từ đó góp phần làm tăng tính cảnh tỉnh.


Câu 4:

Câu nói “Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm” mang ý nghĩa ẩn dụ. “Gai đâm” tượng trưng cho những va chạm, đau đớn trong cuộc sống.

Tác giả muốn khẳng định rằng con người không nên sống quá êm đềm, vô cảm mà cần trải qua những tổn thương nhất định để thức tỉnh cảm xúc. Chính những đau đớn đó giúp ta nhận ra giá trị của sự sống, biết trân trọng những điều bình dị và sống sâu sắc hơn.


Câu 5:

Bài học ý nghĩa nhất rút ra là mỗi người cần học cách sống chậm lại giữa nhịp sống vội vã. Khi biết lắng nghe, quan sát và đồng cảm, ta sẽ nhận ra những điều tưởng như nhỏ bé quanh mình đều đáng quý. Đồng thời, con người cần có ý thức bảo vệ thiên nhiên, tránh gây tổn thương đến môi trường và những người xung quanh, bởi mọi hành động dù nhỏ cũng có thể để lại hậu quả lớn.